Lâm Tam Sinh quay đầu lại, liếc nhìn hắn một cái rồi thở dài một hơi dài: “Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi rồi.”
Đây đúng là cảnh ngộ tha hương ngộ cố tri.
“Sao ngươi lại chạy đến nơi này?”
“Ta làm quái gì mà biết được chứ.” Nghĩ đến những gì mình đã trải qua từ lúc tiến vào đây, Diệp Thiếu Dương cảm thấy uất ức đến mức muốn khóc.
Sực nhớ ra điều gì, Diệp Thiếu Dương vội vàng hỏi: “Vừa rồi mấy tên quỷ trên đường là do ngươi giết sao?”
Lâm Tam Sinh gật đầu, dẫn hắn đến ven đường ngồi xuống, ẩn thân trong một bụi cỏ rồi kể lại chuyện mình tiến vào đây:
“Ta ở ngoài phòng khách một mình hồi lâu, tâm tình cũng bình tĩnh lại, vốn định vào phòng tìm ngươi nói chuyện, vừa nhìn thì không thấy ngươi đâu, mà bức Sơn Hà Xã Tắc Đồ lại đang mở ra trên giường. Thứ này ta từng tiếp xúc qua nên biết rõ, lập tức đoán được chắc chắn ngươi đã đi vào trong, liền vội vàng vào theo để tìm. Nhưng tìm khắp xung quanh cũng chẳng thấy bóng dáng ngươi.
Sau đó ta gặp mấy tên Quỷ tốt do lão yêu kia phái tới, liền tóm lấy chúng nghe ngóng tin tức của ngươi. Sau khi xác định ngươi không bị lão yêu bắt đi, ta mới tiêu diệt chúng rồi tiếp tục đi tìm. Ngươi vào đây lâu như vậy, rốt cuộc đã đi những đâu?”
Diệp Thiếu Dương cũng kể lại một lượt trải qua của mình, sau đó đầy hy vọng nhìn đối phương: “Ngươi đã vào được, chắc chắn là biết cách đi ra ngoài đúng không?”
Lâm Tam Sinh gật đầu chứ không lắc đầu.
Diệp Thiếu Dương thở phào một hơi nhẹ nhõm: “Đúng là trời ban phúc lành, cuối cùng cũng không phải ở lại cái nơi quỷ quái này nữa.”
Hắn đứng dậy phủi mông, nói: “Đi thôi, đừng ở đây lâu nữa, mau ra ngoài thôi.”
Nhưng Lâm Tam Sinh vẫn đứng bất động, nói: “Giang lưu thạch bất chuyển, họa trung hữu Càn Khôn. Đây chính là khẩu quyết để rời khỏi cảnh giới trong tranh. Hình song ngư trên tấm bia đá chính là cơ quan cấm chế để đi ra, đó là một tòa Bát Trận Đồ, chắc hẳn ngươi biết cách phá giải.”
Diệp Thiếu Dương trầm ngâm một lát rồi nói: “Giang là Thủy, thạch là Thổ, Càn Khôn là trên dưới. Ý là Thủy thượng Thổ hạ, lấy đó làm nhãn trận sao?”
Lâm Tam Sinh gật đầu: “Ngươi tinh thông Tiên Thiên Bát Quái, chỉ cần biết phương vị nhãn trận thì Bát Trận Đồ không làm khó được ngươi. Có điều cấm chế này do thần niệm sinh ra, phải dùng thần niệm nhập vào hình song ngư, trận pháp sẽ lập tức hiện ra, sau đó dùng thần niệm thao túng, không cần dùng tay gạt tinh bàn.”
Diệp Thiếu Dương ghi nhớ trong lòng, cau mày hỏi: “Ý ngươi là sao, ngươi không ra ngoài à?”
Lâm Tam Sinh mỉm cười nhạt nhòa: “Nhân gian đã chẳng còn gì vướng bận, ta lại không muốn luân hồi, chỉ muốn đời đời kiếp kiếp nhớ kỹ Uyển Nhi. Mảnh Tịnh Thổ này vừa hay lại là nơi chốn tốt cho ta.”
“Ngươi điên rồi! Nơi này khắp nơi đều là lệ quỷ đại yêu, Tịnh Thổ cái nỗi gì! Ngươi ở lại đây rất nguy hiểm!”
“Ta trái lại muốn cùng lũ quỷ yêu kia đấu pháp, có lẽ việc giết quỷ sẽ mang lại cho ta một loại khoái cảm phát tiết. Ta vốn đã sống mà như chết, dù có chết trong tay đối phương thì đã sao.”
Lâm Tam Sinh vừa nói vừa chắp tay với Diệp Thiếu Dương, nở nụ cười thê lương: “Thiếu Dương, tâm ý ta đã quyết, ngươi không cần khuyên nữa. Nếu ngươi muốn dùng vũ lực cưỡng ép bắt ta đi, ta sẽ tự bạo nguyên thần.”
Diệp Thiếu Dương thở dài một tiếng não nề.
Lâm Tam Sinh hít hà một cái rồi hỏi: “Rượu trân quả?”
Diệp Thiếu Dương ngẩn ra: “Ta cũng không biết là rượu gì, vừa rồi có hai gã đạo sĩ dở hơi mời ta uống, may mà không có độc.”
“Còn không?”
“Hắn mang ra cả một vò, mới uống có một chén, còn nhiều lắm. Sao, ngươi muốn uống à?”
“Ta muốn say một trận, ngươi uống cùng ta chứ?”
Vì đã nắm rõ khẩu quyết, có thể ra ngoài bất cứ lúc nào nên Diệp Thiếu Dương cũng không vội. Nếu có thể nhân lúc uống rượu mà khuyên nhủ hắn hồi tâm chuyển ý, cùng mình rời đi thì không còn gì tốt bằng.
Thế là hắn dẫn đường quay lại trước cửa đá, mở cấm chế đi vào rồi lên núi. Cảnh tượng vẫn y như cũ, Tào Thăng tám phần mười là vẫn chưa quay về.
Vả lại bây giờ mình đã có thêm trợ thủ, dù hắn có về thì cũng chỉ có đường chết, Diệp Thiếu Dương chẳng chút lo lắng.
“Rượu trân quả, được ủ từ sương sớm trên hoa Thất Diệp Tử Lan hái vào lúc tảng sáng. Tuy không phải tuyệt phẩm, nhưng vì được hái vào khoảnh khắc ngày đêm giao hòa, mang theo cả âm dương nhị khí, nên loại rượu này cả người lẫn quỷ đều có thể uống được. Đáng tiếc là ở nhân gian không còn hoa Thất Diệp Tử Lan nữa, chỉ có nơi này mới có.”
Lâm Tam Sinh nói xong liền đưa ngón tay điểm nhẹ vào chén rượu, quỷ khí nhập vào, rượu lập tức hóa thành làn khói bị hắn hút vào một hơi. Hắn thở phào một cái, khen ngợi: “Rượu ngon! Đạo sĩ kia có thể ủ ra loại rượu này, quả là không tầm thường.”
Diệp Thiếu Dương cũng uống một ngụm, cảm thấy vị cũng tương tự như rượu hoàng tửu, không hẳn là quá ngon, có lẽ khẩu vị của người và quỷ khác nhau.
“Sao ngươi lại biết nhiều chuyện ở nơi này thế?” Diệp Thiếu Dương tò mò hỏi.
“Ngươi có biết tại sao bức Sơn Hà Xã Tắc Đồ này lại nằm trong tay Kiến Văn Đế không?”
Diệp Thiếu Dương đương nhiên không biết, liền lắc đầu chờ hắn nói tiếp.
“Bức Sơn Hà Xã Tắc Đồ này, truyền thuyết là do Lưu Bá Ôn hiến tặng cho Thái Tổ hoàng đế, thực hư thế nào không rõ. Sau đó Thái Tổ truyền ngôi cho Kiến Văn Đế, có dặn dò về diệu dụng của bức họa này, nói rằng nếu sau này Chu Lệ dấy binh, lúc không còn đường lui thì có thể trốn vào trong tranh...
Thái Tổ hoàng đế có thể nói là đã khổ tâm sắp đặt, cũng may sau này Kiến Văn Đế trốn thoát khỏi kinh thành nên vẫn luôn chưa dùng đến bức họa này.”
Diệp Thiếu Dương cau mày: “Logic không thông nha. Nếu Thái Tổ hoàng đế đã tính được Chu Lệ sẽ phản, sao không dứt khoát phế hắn sớm đi?”
“Chuyện này thì không rõ, có lẽ Thái Tổ cũng muốn xem xem trong hai người ai mới đủ tư cách chấp chưởng giang sơn, chỉ là lo ngại Kiến Văn Đế không phải đối thủ nên mới để lại cho hắn một đường lui, không đến mức mất mạng. Đây chỉ là phỏng đoán của ta thôi.”
Dừng một chút, Lâm Tam Sinh tiếp tục: “Ta đi theo Kiến Văn Đế một thời gian dài, nên khẩu quyết của Sơn Hà Xã Tắc Đồ ta cũng biết, trước đây cũng từng vào vài lần, có chút hiểu biết sơ qua. Trong bức họa này giam giữ rất nhiều lệ quỷ đại yêu, ngoài ra còn có một số pháp sư lợi hại.”
“Pháp sư? Giống như gã Tào Thăng kia sao?”
“Hắn thì tính là nhân vật gì chứ.” Lâm Tam Sinh khinh miệt nói, “Ta nghe nói nơi này phong ấn không ít Thiên Sư năm xưa, thậm chí có người có thể là tổ tiên sư môn của ngươi, ở đây giết quỷ tu luyện, trường sinh bất tử...”
Diệp Thiếu Dương trố mắt kinh ngạc. Tổ tiên Đạo môn... lại còn có người sống trong bức tranh này, quả thực là chuyện khó tin.
“Nếu thả bọn họ ra ngoài, chẳng phải giới pháp thuật sẽ đại loạn sao?” Diệp Thiếu Dương lẩm bẩm.
“Cho nên, ngươi tuyệt đối không được tiết lộ khẩu quyết cho bất kỳ ai. Sơn Hà Xã Tắc Đồ này ngoại trừ chủ nhân thì chỉ có thể vào mà không thể ra, nếu không một khi có quỷ yêu thoát ra ngoài, nhân gian chắc chắn sẽ đại loạn. Ngay cả những tổ tiên Phật Đạo kia, ở nơi này giết quỷ quá nhiều, khó tránh khỏi sa vào con đường tà tu.”
Diệp Thiếu Dương gật đầu lia lịa: “Yên tâm đi, ta sẽ không thả bất kỳ kẻ nào ra ngoài đâu.”
Trong lòng hắn thầm nghĩ, nếu thật sự có những vị tổ tiên như vậy tồn tại, đánh chết hắn cũng không thả. Vạn nhất bọn họ quay về nhân gian, thì tấm biển vàng “Đệ nhất Thiên sư” của hắn biết treo vào đâu?
“Không nói chuyện này nữa. Sau này ngươi cứ từ từ lĩnh hội, chắc chắn sẽ có kẻ muốn đoạt bảo đồ này, ngươi phải cẩn thận.”
Lâm Tam Sinh uống liền một hơi ba chén rượu, gương mặt thoáng hiện vẻ u sầu. Hắn cầm chén đi tới trước vách đá nhìn về phía xa, miệng ngâm những vần thơ đầy cảm khái.
Diệp Thiếu Dương nhìn bóng lưng hắn từ phía sau, chợt nhớ tới bức tranh minh họa Lý Bạch dưới trăng trong sách ngữ văn hồi nhỏ, quả thực là rất giống.