Diệp Thiếu Dương cũng chỉ đành kết ấn phản kích.
Kết ấn đối địch là phương thức chiến đấu văn minh nhất giữa các pháp sư, thường dùng để luận bàn. Ấn pháp uy lực không quá mạnh, nhưng vì hai người mặt đối mặt đấu pháp, gặp chiêu phá chiêu, mọi thứ đều diễn ra trong nháy mắt, cực kỳ khảo nghiệm năng lực ứng biến và trình độ pháp lực của một pháp sư.
Diệp Thiếu Dương mỉm cười. Bản thân hắn từ nhỏ đã theo Thanh Vân Tử đi khắp nơi hàng yêu phục ma, mỗi khi đi ngang qua một đạo quán, Thanh Vân Tử lại ghé vào "ăn chực". Nếu đối phương là pháp sư, lão sẽ để hắn cùng đối phương luận bàn kết ấn.
Từ năm mười tuổi trở đi, Diệp Thiếu Dương chưa từng thua bất kỳ ai. Đương nhiên, đó cũng là vì một số nhân vật cấp tông sư tự cao tiền bối, không muốn ra tay với hắn.
Nhưng đó là chuyện khi còn bé. Ngày nay, Diệp Thiếu Dương có sự tự tin cực lớn, nếu chỉ nói về đấu pháp kết ấn, khắp thiên hạ không có mấy người có thể trụ vững dưới tay hắn quá hai mươi chiêu.
Tuy nhiên, khi cuộc đấu tiếp diễn, nụ cười trên mặt Diệp Thiếu Dương dần cứng lại. Chỉ trong chớp mắt, lão đạo sĩ đã cùng hắn hóa giải hơn ba mươi chiêu.
Hơn nữa, lão già này nhìn qua có vẻ yếu ớt, nhưng khi thực sự đánh nhau, tốc độ tay lại nhanh đến mức kinh người. Một lần xuất thủ cư nhiên có thể biến hóa tới năm lần thủ ấn! Đây vốn luôn là tuyệt chiêu của riêng hắn mà!
“Ông rốt cuộc là ai!” Diệp Thiếu Dương vừa phản kích vừa kinh hãi hỏi.
Đôi mắt đang lim dim của lão đạo sĩ cũng chậm rãi mở ra, bắn ra tia nhìn kinh ngạc không kém.
“Mao Sơn từ bao giờ lại xuất hiện một kẻ kỳ tài Đạo môn như ngươi?”
“Ông mắng ai là kẻ quái đản đấy!”
“Mắng?” Lão đạo sĩ hơi ngẩn ra.
Diệp Thiếu Dương lập tức nhận ra mình có lẽ đã hiểu lầm. Lão đạo sĩ này đang khen hắn, từ "kỳ tài" kia không phải là ý chửi bới.
Cả hai đều ở trình độ tông sư, tâm phân nhị dụng, vừa nói chuyện cũng không ảnh hưởng đến đấu pháp. Trong chớp mắt, họ đã đấu được hơn trăm chiêu.
Diệp Thiếu Dương khó khăn lắm mới gặp được đối thủ xứng tầm, càng đánh càng hăng, miệng hét lớn: “Đến đây, đại chiến ba trăm hiệp!”
Không ngờ lão đạo sĩ bỗng nhiên nhẹ nhàng lui lại, đổi thành hai tay kết ấn, một luồng Hỗn Nguyên cương khí từ trong lòng bàn tay vọt tới.
Muốn dùng lực áp người sao?
“Dùng kiếm là bắt nạt ông.” Diệp Thiếu Dương giắt Thất Tinh Long Tuyền Kiếm vào cạp quần ngủ, cũng song chưởng kết ấn, đánh thẳng tới.
“Ầm!” Một luồng cương khí va chạm mạnh mẽ, Diệp Thiếu Dương trực tiếp bị đánh bay ra ngoài. Trong khi đó, thân hình lão đạo sĩ chỉ hơi lay động rồi đứng vững ngay lập tức.
Khi rơi xuống đất, Diệp Thiếu Dương vừa vặn nằm ngay sát tấm bia đá.
Thấy lão đạo sĩ cười lạnh tiến lại gần, Diệp Thiếu Dương vội vàng bò lên bia đá, dùng tốc độ nhanh nhất mở lại Bát Trận Đồ rồi chui tọt vào. Sau lưng hắn còn vọng lại tiếng của lão đạo sĩ: “Tiểu tử, khoan hãy đi!”
Mắt tối sầm lại, cảm nhận được sức nặng của cơ thể, Diệp Thiếu Dương mở bừng mắt, phát hiện mình đã trở lại phòng ngủ, vẫn đang tựa lưng vào đầu giường. Hắn kiểm tra toàn thân, tay chân vẫn còn nguyên vẹn.
Cuối cùng cũng về được rồi... Cảm giác này thật quá tuyệt vời.
Hơn nữa thật may là lão đạo sĩ kia không thể đuổi theo.
Không đi ư? Ở lại chờ chết chắc?
“Cậu tỉnh rồi à, nếu cậu không tỉnh chắc tôi phải gọi cấp cứu 115 mất.”
Diệp Thiếu Dương quay đầu lại, thấy Tiểu Mã đang ngồi trên tủ đầu giường. Hắn lập tức nghĩ đến điều gì đó, hỏi: “Tôi cứ nằm thế này suốt à?”
“Đúng vậy, nằm như lợn chết ấy, gọi kiểu gì cũng không tỉnh. Lâm Tam Sinh nói cậu đi vào trong tranh nên cũng vào tìm cậu, cậu có gặp anh ta không?”
Diệp Thiếu Dương gật đầu, trong lòng vô cùng khó hiểu. Thân thể mình rõ ràng ở đây, chứng tỏ lúc nãy là hồn xuyên, vậy nhục thân của mình ở trong thế giới tranh từ đâu mà có? Chẳng lẽ là một dạng hình chiếu?
Loại chuyện này căn bản nghĩ không thông, hắn cũng lười nghĩ tiếp.
Đối mặt với sự tra hỏi của Tiểu Mã, Diệp Thiếu Dương không muốn nói nhiều, đuổi cậu ta đi rồi nằm xuống giường.
Trong đầu hắn cứ quanh quẩn những trải nghiệm trong thế giới tranh, đặc biệt là lão đạo sĩ kia, thực lực của lão quả thực mạnh đến mức kinh thiên động địa.
Mặc dù nói sau trận chiến với Tào Thiết Thủ, pháp lực của hắn cạn kiệt, dù đã thổ nạp một chu thiên nhưng cũng chỉ hồi phục chưa đến một nửa, đòn liều mạng cuối cùng cũng chưa dốc hết toàn lực, nhưng lão mũi trâu kia dường như cũng chẳng hề dùng hết sức.
Xét theo tình hình đó, nếu cả hai bên đều dốc toàn lực đấu pháp, tám phần mười hắn không phải là đối thủ của lão.
Lão mũi trâu này ít nhất cũng phải đạt cấp bậc Địa Tiên, thậm chí có thể là Linh Tiên trong truyền thuyết!
Ở nhân gian tuyệt đối không thể có đạo sĩ cấp bậc Linh Tiên!
Cho nên chỉ có một khả năng, lão đạo sĩ này chính là một trong những tiền bối Đạo môn năm xưa tiến vào thế giới tranh mà Lâm Tam Sinh đã nhắc tới. Lão ở bên trong tu luyện không biết bao nhiêu trăm năm, công lực đã đạt tới mức đăng phong tạo cực.
Nghĩ đến đây, Diệp Thiếu Dương toát mồ hôi lạnh. May mà đối phương không hạ sát thủ, nếu không hắn có giữ được mạng trở về hay không cũng là một vấn đề.
Nhưng mà... lão đạo sĩ đó ở bên trong lâu như vậy, lẽ ra phải rất muốn trở về nhân gian mới đúng. Tại sao khi thấy hắn mở Bát Trận Đồ, lão không lao thẳng vào mà lại quấn lấy hắn đấu pháp?
Chẳng lẽ lão không có ác ý?
Cúi đầu nhìn bức Sơn Hà Xã Tắc Đồ, Diệp Thiếu Dương rất muốn vào hỏi lão đạo sĩ cho rõ ràng, nhưng lại không dám mạo hiểm. Hắn tự nhắc nhở bản thân, sau này dù thế nào cũng không được tùy tiện đi vào đó nữa.
Thế giới trong tranh thực sự quá đáng sợ, hắn thà cứ ở lại nhân gian mà lăn lộn còn hơn.
Cất kỹ bức họa, tâm trạng Diệp Thiếu Dương vẫn còn hỗn loạn, không thấy buồn ngủ. Thế là hắn ngồi vào bàn học, tiếp tục thôi diễn Đại Chu Thiên Tâm Pháp. Sau khi hoàn thành một chương, hắn mới lên giường niệm Tĩnh Tâm Chú rồi chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, hắn bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
Điện thoại vừa kết nối đã nghe thấy tiếng Tạ Vũ Tinh la hét: “Thiếu Dương, tòa nhà Lysa xảy ra chuyện rồi!”
“Nơi nào cơ?”
“Tòa nhà Lysa đó! Chính là cái tòa nhà tối qua chúng ta tới, nơi có con hồ ly tinh ấy!”
Diệp Thiếu Dương bật dậy như lò xo: “Xảy ra chuyện gì?”
“Có một công nhân lau kính ngã từ trên lầu xuống chết tại chỗ. Nhưng tôi nghi ngờ đây không phải tai nạn. Không thể có chuyện trùng hợp như vậy được, cậu có muốn đến hiện trường xem không?”
“Đương nhiên là có!”
“Vậy cậu đến trước đi, tôi đang trên đường, lát nữa gặp.”
Cúp điện thoại, Diệp Thiếu Dương ngồi thẫn thờ suy nghĩ về lời Tạ Vũ Tinh nói. Chợt bên cạnh vang lên giọng một người phụ nữ: “Có chuyện gì vậy?”
Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn lại, thấy một cô gái đang nằm trên giường mình, suýt chút nữa thì nhảy dựng lên vì sợ. Nhìn kỹ lại thì ra là Trần Lộ.
“Cô... sao cô lại ngủ trên giường của tôi?”
“Tôi thấy trời sáng rồi nên từ trong gương Âm Dương ra ngoài hít thở không khí, mới nằm xuống một lát thôi, cậu căng thẳng cái gì chứ?”
Trần Lộ thản nhiên lườm hắn một cái: “Cậu là người, tôi là quỷ, tôi có làm gì được cậu đâu. Hơn nữa tôi còn là chị dâu của cậu đấy.”
“Thế cũng không được! Nếu cô muốn ngủ thì sang phòng Tiểu Mã mà ngủ, hoặc ra ghế sofa. Cô mà còn thế này nữa, tôi... tôi sẽ không khách khí đâu!”
Cùng một nữ quỷ nằm chung giường chung gối, chuyện này ra thể thống gì chứ.
Trần Lộ hừ một tiếng rồi chui tọt vào lại gương Âm Dương.
Hai mươi phút sau, Diệp Thiếu Dương bắt xe đến dưới chân tòa nhà Lysa. Hiện trường đã bị đám đông hiếu kỳ vây kín, cảnh sát đang giăng dây phong tỏa, có vẻ sự việc vừa mới xảy ra không lâu.
Diệp Thiếu Dương không chen vào được, đang định gọi điện cho Tạ Vũ Tinh thì thấy cô từ xa đi tới, vẫy tay gọi hắn.