Diệp Thiếu Dương thầm cười nhạt trong lòng, người này nói chuyện vòng vo thật sự, hắn hỏi: “Sau đó dường như ngươi mất tích, đi đâu làm gì vậy?”
“Mấy năm nay, ta đi viếng thăm các đại gia tộc Vu thuật và Âm Dương thuật ở Đông Nam Á, thậm chí còn sang tận Roma để tìm kiếm hậu duệ của Đại tế ty, học hỏi bách gia tạp học.”
Lăng Vũ Hiên thong thả nói tiếp: “Ta vừa mới về nước thì nghe rất nhiều người nhắc đến ngươi, có vẻ như ngươi đã trở thành ‘Đệ nhất đệ tử Đạo môn’ rồi. Xem ra mấy năm nay ngươi cũng nỗ lực tu hành, hậu sinh khả úy.”
Diệp Thiếu Dương nghe đến đây thì coi như đã hiểu, tên này cố ý tìm đến để gây sự. Hắn nghiêng đầu cười nói: “Vậy thì ngươi sai rồi, mấy năm nay ta chẳng làm gì cả, ngày nào cũng đi chơi khắp nơi. Cái danh đệ nhất hay đệ nhị đều là do người khác nói, liên quan gì đến ta. Ngươi thích thì cứ việc mà lấy, ta không có hứng thú.”
Trong mắt Liễu Như Nhứ thoáng hiện lên một tia khinh miệt, nhưng nhanh chóng biến mất.
Lăng Vũ Hiên nhìn Diệp Thiếu Dương đang đầy bụi bặm, trên áo còn dính mạng nhện, tay thì cầm thỏi bạc, mỉm cười nói: “Nghe lời ngươi nói, lại nhìn bộ dạng hiện giờ của ngươi, quả thực là có chút ý vị siêu thoát, làm ta cảm thấy mất cả hứng thú.”
“Các người là ai, tới đây làm gì?” Tiểu Mã hai tay chống nạnh, bước lên trước, liếc xéo Lăng Vũ Hiên một cái.
“Đây là nhà của ta, ta có cho các người vào không hả? Mau biến đi, nếu không ta báo cảnh sát đấy.”
Sắc mặt Liễu Như Nhứ trầm xuống, nói với Diệp Thiếu Dương: “Diệp Thiếu Dương, bạn của ngươi thật vô giáo dục!”
Diệp Thiếu Dương đáp: “Đây là nhà hắn, hắn đuổi ngươi đi thì ngươi có lý gì mà không đi? Hay là muốn ở lại làm nữ chủ nhân?”
Tiểu Mã trợn mắt nhìn Diệp Thiếu Dương: “Ngươi nói bậy bạ gì đó? Tiểu Mã ca ta tuy chưa có bạn gái, nhưng cũng không phải là hạng người thấy phụ nữ là vơ quàng vơ xiên. Ngươi tưởng ta là loại người nhìn lợn nái cũng ra mỹ nhân sao?”
Diệp Thiếu Dương gãi đầu: “Ta sai rồi, ta sám hối.”
“Ngươi... các ngươi!” Liễu Như Nhứ tiến lên một bước, tay đặt lên bên hông, dường như muốn rút pháp khí ra.
Lăng Vũ Hiên vỗ nhẹ lên vai nàng, xoay người đi ra ngoài cửa. Hắn quay đầu lại nhìn Diệp Thiếu Dương, nở một nụ cười nhàn nhạt: “Ta sẽ ở lại Thạch Thành một thời gian. Diệp Thiếu Dương, ta có rất nhiều chuyện muốn hàn huyên với ngươi, chúng ta cứ từ từ mà trò chuyện.”
“Không có thời gian.”
Liễu Như Nhứ vẫn còn chút không cam lòng, lạnh lùng nói với Diệp Thiếu Dương: “Diệp Thiếu Dương, từ trước tới nay chưa có ai dám nhục mạ ta như vậy!”
Diệp Thiếu Dương chẳng thèm nhìn nàng, dùng sức đấm Tiểu Mã một quyền: “Mẹ kiếp, sao vẫn còn một thỏi bạc nữa? Còn bao nhiêu, giao ra đây!”
Nói đoạn, hắn đè Tiểu Mã xuống ghế sofa để lục soát. Tiểu Mã liều mạng phản kháng, khung cảnh cực kỳ hỗn loạn.
Liễu Như Nhứ tức đến giậm chân, kéo Lăng Vũ Hiên xuống lầu.
Nhuế Lãnh Ngọc dù sao cũng là người dẫn họ tới, đành phải tiễn họ xuống dưới.
“Ta cứ tưởng Diệp Thiếu Dương xuất thân danh môn đại phái thì phải là người khiêm tốn lễ độ, không ngờ lại bỉ ổi như vậy, đúng là bại hoại của giới pháp thuật!”
Liễu Như Nhứ nghiến răng nghiến lợi, liếc nhìn Nhuế Lãnh Ngọc một cái rồi nói: “Nhuế tỷ tỷ, sao tỷ lại kết bạn với hạng người như thế!”
Nhuế Lãnh Ngọc mỉm cười: “Không tiễn, có gì sau này liên lạc lại.”
Lăng Vũ Hiên cùng Liễu Như Nhứ đi ra khỏi tiểu khu. Lăng Vũ Hiên mở cửa chiếc xe Bentley, ngồi vào trong nhưng chưa vội nổ máy.
“Sư huynh, cái tên Diệp Thiếu Dương đó căn bản không đáng để huynh ra tay!” Liễu Như Nhứ lên xe nói, “Sẽ làm bẩn tay huynh mất.”
Lăng Vũ Hiên khởi động xe, chậm rãi nói: “Bất luận hắn là quân tử hay tiểu nhân, lần này ta về nước, muốn đặt chân vào giới pháp thuật thì phải giẫm nát hắn dưới chân.”
Nói xong, hắn nhấn mạnh chân ga.
“Hai cái đứa thích làm màu đó rốt cuộc có lai lịch thế nào?” Tiểu Mã tò mò hỏi.
“Cô gái kia thì ta không biết, còn gã nam là đệ tử Côn Lôn Sơn, Lăng Vũ Hiên. Mấy năm trước trong một buổi đại hội Long Hoa của Đạo gia, ta từng gặp hắn một lần.”
“Côn Lôn Sơn... Chưa bao giờ nghe ngươi nhắc tới nha. Mau phổ cập kiến thức cho ta đi, còn cả Phổ Đà Sơn nữa, đó là những môn phái gì?”
Tiểu Mã túm lấy cánh tay hắn nài nỉ: “Dù sao ta cũng là Thiên sư, những kiến thức này ta cũng cần phải biết một chút chứ.”
Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ, đành phải giới thiệu sơ lược:
“Môn phái trong giới pháp thuật rất nhiều, riêng Đạo giáo thôi thì từ xưa đã có vô số lưu phái, hiện tại đại bộ phận đã thất truyền. Những lưu phái chính tông nhất được gọi là ‘Đạo gia ngũ đại sơn môn’, gồm có: Mao Sơn, Long Hổ Sơn, Chung Nam Sơn, Côn Lôn Sơn và Lao Sơn.”
“Thiên hạ đạo sĩ xuất Chung Nam. Chung Nam Sơn năm đó cực kỳ lợi hại...”
Trần Lộ đột nhiên từ trong Âm Dương Kính chui ra, ngồi lên đùi Diệp Thiếu Dương nói leo vào.
Diệp Thiếu Dương vội vàng đẩy nàng xuống.
Trần Lộ oán hận nhìn Diệp Thiếu Dương một cái, rồi lại hớn hở nói với Tiểu Mã: “Tỷ tỷ lúc còn sống thuộc Càn Khôn Môn, chính là một chi nhánh của Chung Nam Sơn. Đáng tiếc Chung Nam Sơn sau này giải thể, không thể duy trì tiếp được.”
“Vẫn còn một nhánh đích truyền,” Diệp Thiếu Dương nói, “Ta chưa từng gặp, nhưng nghe sư phụ nói qua, người của dòng chính Chung Nam Sơn không nhiều nhưng thực lực rất mạnh, họ luôn ẩn thế không màng danh lợi, không tiếp xúc với đồng môn Đạo môn.”
Nhắc tới chuyện xưa của Đạo môn, Trần Lộ cũng thấy rất hứng thú, nàng tiếp lời Diệp Thiếu Dương, thao thao bất tuyệt:
“Lao Sơn nhất phái hiện giờ là đại diện của Đạo môn, nhưng về phương diện pháp thuật thì lại có phần sa sút. Côn Lôn Sơn cũng là một môn phái rất cổ xưa, thời kỳ cường thịnh từng được xưng là đứng đầu Đạo môn. Vào thời Càn Long, vì tham gia vào hoạt động của Thiên Địa Hội mà bị hoàng đế diệt môn.
Một nhóm đệ tử đã trốn vào núi sâu lánh nạn, sau này ở quen luôn nên dù đất nước giải phóng cũng không chịu ra ngoài, từ đó không còn nghe thấy động tĩnh gì nữa.”
“Không phải là không có động tĩnh,” Diệp Thiếu Dương tiếp lời. Lúc này Nhuế Lãnh Ngọc đã tiễn hai người kia xong và quay trở lại. Diệp Thiếu Dương đang nói đến chỗ mấu chốt, gật đầu với nàng rồi nói tiếp:
“Dãy núi Côn Lôn là đứng đầu Ngũ đại long mạch, một nửa số núi trong thiên hạ đều là dư mạch của Côn Lôn. Người phái Côn Lôn luôn ẩn tu trong núi, có tạo nghệ phi thường về phong thủy định huyệt, hơn nữa họ luôn giữ tư tưởng Phản Thanh Phục Minh.
Sau sự kiện thời Càn Long, có một nhóm đạo sĩ Côn Lôn Sơn cấu kết với Thiên Địa Hội hay hội nhóm nào đó, muốn đi đào đứt Long mạch của nhà Thanh. Nghe nói họ đã thành công tìm được vị trí Đại Thanh Long mạch, hình như nằm dưới một tòa lăng mộ đế vương.
Thế nhưng nghe đâu họ đã gặp phải lệ quỷ hay đại yêu gì đó, việc đào Long mạch không thành công, ngược lại người chết sạch, chỉ có vài đạo sĩ Côn Lôn Sơn trốn thoát được.
Mấy người này dường như đã trúng phải một lời nguyền nào đó. Từ đó về sau, đệ tử các đời của Côn Lôn Sơn đều gặp phải tai nạn bất đắc kỳ tử, thọ mệnh không dài, vì vậy môn nhân thưa thớt, cũng chẳng mấy khi thu đồ đệ. Lăng Vũ Hiên này nghe nói là do chưởng môn Côn Lôn Ngọc Cơ Tử đi khắp dân gian tìm kiếm mới tìm được một kỳ tài Đạo môn.
Mục đích thu hắn làm đồ đệ là muốn hắn tinh thông đạo pháp, một hơi phá bỏ lời nguyền trăm năm của phái Côn Lôn. Cho nên, tên này chính là niềm hy vọng của cả Côn Lôn Sơn.”
“Trách không được lại kiêu căng như thế,” Tiểu Mã cau mày, “Nhưng tên này làm màu quá, ta không thích. Đúng rồi, hắn nói năm đó từng đấu võ với ngươi, tình hình thế nào?”
“Khoảng năm năm trước, tại Thủy Lục Long Hoa hội của Đạo môn, các đại môn phái đều tham dự. Đệ tử đời thứ hai chưa trưởng thành sẽ thi đấu đấu pháp, so tài về phù ấn. Tên này cơ bản đều đánh bại đối thủ trong vòng hai mươi chiêu, lúc đó gây chấn động toàn bộ Đạo môn, được xưng là vô địch trong lứa đệ tử đời thứ hai. Đương nhiên, lúc đó Đạo Phong đã trưởng thành nên không đấu với hắn, nếu không chỉ cần nửa phút là dạy hắn cách làm người rồi.”