Chương 87: Thập Phương Câu Diệt
Nhuế Lãnh Ngọc lùi trở lại lối vào trận pháp, vung vẩy Toái Hồn Trượng ngăn cản đám lệ quỷ. Cô kiên trì chống đỡ một hồi cho đến khi Bát Môn tuần hoàn, Thương Môn biến thành Sinh Môn, tất cả lệ quỷ đều bị sức mạnh trận pháp ngăn chặn, trong nháy mắt tan biến không còn dấu tích.
Diệp Thiếu Dương thở phào nhẹ nhõm, vừa định nghỉ ngơi một chút thì một bóng hình xinh đẹp bỗng thoát khỏi tay hắn, bay vút ra xa.
“Không được để ả chạy thoát!” Diệp Thiếu Dương hét lớn.
Nhuế Lãnh Ngọc rút súng Diệt Hồn, nổ một phát trúng ngay lưng Phùng Tâm Vũ. Linh lực của viên đạn Diệt Hồn cực mạnh, đủ sức đánh nát một con lệ quỷ chỉ trong một kích, vậy mà bắn lên người ả, ả chỉ lảo đảo một cái rồi tiếp tục bay về phía trước. Tuy nhiên, phát súng này đã giúp Tần Phong tranh thủ được thời gian, hắn thi triển tốc độ của Tà Linh, lao lên chặn đứng Phùng Tâm Vũ.
“Vân đâu?” Tần Phong hỏi, “Ta có thể cảm nhận được nàng đang ở quanh đây.”
Phùng Tâm Vũ cười lạnh một tiếng: “Ta giao Vân cho ngươi, ngươi để ta đi. Nếu không, ta sẽ khiến nàng hồn phi phách tán, chết cùng ta.”
Tần Phong sững người, trên mặt lập tức hiện lên vẻ do dự.
“Tần Phong, đừng để ả mê hoặc!” Nhuế Lãnh Ngọc cũng mất đi sự bình tĩnh, lo lắng kêu lên. Ở thời điểm mấu chốt này, nếu Tần Phong ngả về phía Phùng Tâm Vũ thì tất cả coi như xong đời.
Tần Phong nhắm mắt lại.
Phùng Tâm Vũ cười lớn lao về phía hắn, đột nhiên, một luồng sức mạnh Tà Linh phát ra từ người Tần Phong, chặn đứng đường đi của ả.
Nụ cười trên mặt Phùng Tâm Vũ cứng đờ, ả lạnh lùng nói: “Ngươi thật sự không cần nàng nữa sao?”
Tần Phong mở mắt, giọng nói bình thản nhưng kiên định: “Ta tin rằng Vân sẽ ủng hộ ta làm như vậy. Cùng lắm thì nàng hồn phi phách tán, ta sẽ đợi nàng tụ hồn lại. Hai trăm năm, ba trăm năm, ta đều có thể đợi.”
Phùng Tâm Vũ rít lên một tiếng, âm khí trong cơ thể tăng vọt, ả dang rộng hai tay: “Vậy thì tới đi, để ta xem tu vi nghìn năm của ngươi thế nào!”
Ả vung tay trái, một luồng hắc khí bay ra như rắn độc lao về phía Tần Phong. Tần Phong phất tay áo, không lùi mà tiến, xông thẳng lên.
Một trận đại chiến nổ ra giữa nghìn năm Tà Linh và thủ lĩnh Âm ổ. Rất nhanh sau đó, Nhuế Lãnh Ngọc cũng lao vào vòng chiến. Một người, một quỷ, một Tà Linh đánh quần loạn vào nhau.
Tất cả mọi người có mặt tại hiện trường đều há hốc mồm kinh ngạc quan sát trận chiến kinh thiên động địa này. Phùng Tâm Vũ không hổ danh là thủ lĩnh, lấy một chọi hai mà vẫn không hề rơi vào thế hạ phong.
Diệp Thiếu Dương nhìn mà líu lưỡi. Tu vi cỡ này, nếu thật sự để ả Quỷ Thi hợp nhất, trở thành Quỷ Mẫu La Sát thì ba người bọn họ cộng lại cũng không phải đối thủ của ả.
“Diệp Thiếu Dương, anh định đứng đó xem chúng tôi diễn xiếc đấy à!” Nhuế Lãnh Ngọc quay đầu lại, trách móc nhìn Diệp Thiếu Dương một cái.
“Rõ rồi, tôi mới là nhân vật chính đây.” Diệp Thiếu Dương lúc này đã hồi phục được đôi chút, hắn vọt tới trước thi thể Phùng Tâm Vũ, khoanh chân ngồi xuống, nắm lấy hai tay thi thể, một lần nữa thi triển Mao Sơn Truy Hồn Lệnh.
Phùng Tâm Vũ đang trong cuộc đại chiến thét lên một tiếng đau đớn, bị hút ngược trở lại. Lúc này có Nhuế Lãnh Ngọc và Tần Phong cùng lúc ép tới, ả căn bản không có cơ hội nhập hồn vào xác Tạ Vũ Tinh nữa, ba hồn bảy vía từng chút một bị hút vào trong thi thể của chính mình.
Thi thể Phùng Tâm Vũ đột nhiên mở bừng mắt, thoát khỏi sự ràng buộc của Diệp Thiếu Dương rồi đứng bật dậy. Xung quanh cơ thể ả bắt đầu xuất hiện một luồng khí tức ngột ngạt đến nghẹt thở.
Nhuế Lãnh Ngọc kêu lớn: “Nhanh lên, ả sắp thành Quỷ Thi rồi!”
Diệp Thiếu Dương đã sớm chuẩn bị, hai tay kết ấn, niệm Thiên Hỏa Chú. Chỉ trong nháy mắt, đống ngải cứu và lá sậy dưới chân Phùng Tâm Vũ bùng cháy. Theo vị trí Bát Quái, tám đạo hỏa diễm vọt lên cao. Trên mặt Phùng Tâm Vũ lập tức hiện lên vẻ thống khổ, nhưng ả lại cười dữ tợn, dang rộng hai tay, dùng oán khí cường đại của bản thân để chống chọi với lửa thần.
Một lá Định Hồn Phù từ trên người ả bay xuống, tiếp theo là lá thứ hai...
“Ngươi không trói được ta đâu.” Phùng Tâm Vũ nói, tập trung oán khí vào lá bùa thứ ba để xung kích, lá bùa nhanh chóng rơi rụng, rồi đến lá thứ tư...
Tần Phong và Nhuế Lãnh Ngọc đứng bên cạnh nhìn mà sốt ruột nhưng không dám tiến lên. Trận pháp đã thành, hiện tại người duy nhất có thể điều khiển là Diệp Thiếu Dương, người khác xông vào chỉ làm hỏng sức mạnh của trận pháp mà thôi.
Diệp Thiếu Dương cầm Thất Tinh Long Tuyền Kiếm trong tay, bình tĩnh nhìn Phùng Tâm Vũ. Hắn chậm rãi giơ bảo kiếm lên, nhắm mắt lại, miệng dõng dạc đọc chú: “Thiên địa vô cực, Càn Khôn tá pháp; pháp do tâm sinh, sinh sôi không ngừng. Long chiến vu dã, thập phương câu diệt, thiên la duy võng, địa diêm ma la...”
Phía bên kia, Phùng Tâm Vũ đã giải khai tất cả linh phù, hai tay đan vào nhau, tập trung toàn bộ oán khí trong cơ thể lao thẳng về phía Diệp Thiếu Dương...
“Thất Tinh xuất vỏ, trảm yêu trừ tinh; vạn tà hóa tro bụi! Thái Ất Tam Thanh, cấp cấp như luật lệnh!” Diệp Thiếu Dương bỗng mở bừng mắt, Thất Tinh Long Tuyền Kiếm lăng không chém ra, va chạm trực diện với luồng oán khí cường đại. Chỉ khựng lại đúng một giây, luồng oán khí bị chẻ làm đôi, một đạo kiếm quang từ đỉnh đầu Phùng Tâm Vũ chém thẳng xuống...
Kiếm này cũng gần như vắt kiệt pháp lực của Diệp Thiếu Dương. Hai chân hắn nhũn ra, ngồi sụp xuống đất. Ngẩng đầu nhìn lại, thi thể Phùng Tâm Vũ đã bị chém thành hai nửa, máu tươi đầm đìa ngã gục trên đất. Hồn phách của ả vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhưng thân ảnh đã gần như trong suốt, chỉ còn lại một cái bóng mờ nhạt. Phần bụng áo rách nát, lộ ra một vết thương dài đầy máu.
Điều này chứng tỏ tu vi của ả đã bị đánh tan hoàn toàn, hiện ra chân thân. Diệp Thiếu Dương thở hắt ra một hơi dài, nhìn ả chằm chằm rồi nói: “Mọi chuyện kết thúc rồi.”
Trong đôi mắt Phùng Tâm Vũ không còn vẻ tà ác và thù hận, chỉ còn lại sự tuyệt vọng.
Mãi một lúc lâu sau, ả mới lẩm bẩm: “Đúng vậy, đều kết thúc rồi, nhưng ta không cam tâm...”
Diệp Thiếu Dương nói: “Ngươi còn gì mà không cam tâm? Kẻ thù của ngươi đều đã bị ngươi giết sạch, thậm chí còn bị ngươi nhốt vào quỷ trận chịu khổ ngày đêm suốt bảy mươi năm qua. Thù hận gì cũng nên báo xong rồi chứ? Ngươi nói ngươi không cam lòng, vậy những người vô tội bị ngươi giết hại, họ biết tìm ai để đòi công đạo đây?”
Phùng Tâm Vũ lắc đầu: “Thù đã báo từ lâu, ta không có gì không cam lòng về chuyện đó. Ta giết nhiều người như vậy, xuống Âm ty tự nhiên sẽ có đủ loại cực hình chờ đợi ta. Điều khiến ta không cam tâm là... Đạo Phong đã lừa ta.”
Ả cúi đầu xuống, một hồi lâu sau mới thầm thì: “Ta một niệm thành ma chỉ để báo thù, để giết sạch người trong thiên hạ, cho đến khi gặp được Đạo Phong... Lúc đó, ta đã nguyện vì huynh ấy mà buông bỏ chấp niệm, quên đi tất cả, chỉ muốn làm một du hồn bình thường đi theo bên cạnh huynh ấy. Sau đó huynh ấy cứu ta ra, đưa ta đi, nhưng đáng tiếc... huynh ấy một đi không trở lại.”
Mọi người sững sờ, nhìn nhau ngơ ngác. Hóa ra giữa Đạo Phong và ả thật sự có một câu chuyện, hơn nữa còn là... một câu chuyện tình.
“Một đạo sĩ Mao Sơn và một nữ quỷ, chuyện này không thể nào chứ?” Nhuế Lãnh Ngọc kinh ngạc thốt lên.
Trong giới pháp thuật có quy củ, hễ là pháp sư, bất kể môn phái nào, tuyệt đối không được nảy sinh tình cảm với yêu quỷ. Đây là điều bị giới pháp thuật khinh bỉ nhất. Huống chi Đạo Phong còn là đệ tử nội môn của Mao Sơn, là điển phạm của Đạo môn. Thế nên dù bình tĩnh như Nhuế Lãnh Ngọc cũng không thể giữ được vẻ thản nhiên khi nghe chuyện này.
Diệp Thiếu Dương cười khổ: “Tôi tin đây là sự thật. Việc này người bình thường không làm nổi, nhưng Đạo Phong chắc chắn làm được. Huynh ấy là người ngông cuồng, phản nghịch nhất trong cả Đạo môn. Có điều huynh ấy đã bị trục xuất khỏi sư môn rồi, những việc huynh ấy làm không còn liên quan gì đến Mao Sơn nữa.”
Nói xong, Diệp Thiếu Dương quay sang nhìn Phùng Tâm Vũ: “Ta không muốn giải thích thay cho Đạo Phong, nhưng huynh ấy không đến tìm ngươi có lẽ không phải vì không muốn, mà là vì huynh ấy đã đi đến một nơi, nơi mà một khi đã vào thì không thể ra được nữa.”
“Nơi nào?” Phùng Tâm Vũ lập tức xúc động.
Diệp Thiếu Dương đáp: “Nơi mà tất cả pháp sư trong thiên hạ đều không dám đặt chân đến.”
Phùng Tâm Vũ há hốc mồm: “Chẳng lẽ là... Làm sao ngươi biết?”
“Ta đoán thôi, nhưng có đến chín phần mười là chính xác.” Diệp Thiếu Dương hiểu ả đang nhắc đến nơi nào, Nhuế Lãnh Ngọc và Tần Phong cũng hiểu, bởi vì nơi có thể khiến mọi pháp sư thiên hạ khiếp sợ chỉ có một mà thôi.
Đề xuất Voz: Đi chữa "người âm theo"