Chương 105: Mê hoặc bởi thế gian (Tử Cơ x Hoà Gia Phong Di)
Edit: An Chẩm
Đất trời mang vẻ đẹp tuyệt trần chẳng cần bút mực nào tả xiết, bốn mùa vận hành theo quy luật tuần hoàn chẳng cần xét, vạn vật sinh sôi đều có căn nguyên, chẳng phải ngẫu nhiên mà thành. Đó chính là ý nghĩa của Thần minh đối với nhân giới… Quy luật và Ý nghĩa. Là bốn mùa luân chuyển, sinh lão bệnh tử, trật tự của vạn vật sinh linh.
Nàng vẫn luôn cho rằng thần không cần phải phô trương sức mạnh ở nhân gian, cũng chẳng cần bận tâm đến những lời cầu nguyện của con người. Trật tự đã được thiết lập, vạn vật tương sinh tương khắc, bất kỳ sự thiên vị nào cũng đều phá hỏng trật tự ấy.
Sau khi trở thành Thần giám giữ gìn trật tự nhân gian ngàn năm, một ngày nọ, đột nhiên có một thiếu niên lỗ mãng không biết từ đâu xông thẳng vào Thiên Đình, nổi trận lôi đình, chửi mắng ầm ĩ, phỉ nhổ trật tự nhân gian.
Nàng hỏi đồng liêu chuyện gì đang xảy ra, đồng liêu cười nói… “Tư Mệnh đấy, là chính sách cũ mà Thần giám tiền nhiệm Hi Hòa để lại, nói là cho phàm nhân một cơ hội sửa sai, nên mới để lại một cánh cửa dẫn lên Thiên Đình. Phàm nhân này có huyết mạch Huỳnh Hoặc, là kẻ dễ dàng lên trời nhất.”
Nàng nghĩ, "Hóa ra là huyết mạch Huỳnh Hoặc..." Có điều, dạo gần đây mọi việc nơi trần thế vẫn bình thường, không có đại loạn gì, trật tự xoay chuyển vững vàng. Ngay cả tên dòng dõi Huỳnh Hoặc kia cũng an phận sống với số mệnh của hắn, trước khi lên trời chẳng gây ra chuyện gì khác thường.
"Vì sao tên phàm nhân này lại không dưng sinh sự?"
Nàng nói… "Bản tính con người vốn tham lam vô độ, dù có được thứ gì cũng không thỏa mãn, muốn có nhiều hơn nữa. Cho bọn họ lên đây làm gì? Cánh cửa này không cần để lại đâu."
Đồng liêu lắc đầu, nhắc nhở nàng rằng nếu muốn hủy bỏ chính sách mà Thần giám Hi Hòa tiền nhiệm để lại thì nhất định phải có lý do đầy đủ, không thể tùy tiện bỏ đi.
Nàng nhìn đôi mắt phẫn nộ của thiếu niên bên dưới, sau đó nói… "Được thôi, ta đây sẽ theo hắn xuống hạ giới dạo một vòng."
Thiếu niên kia thấy nàng đi ra, hình như sững người, hắn hỏi nàng: “Ngươi là ai?”
“Ta là Thần giám ngàn năm, tên là Tử Cơ.” Nàng đáp.
Tử Cơ là tên của nàng vạn năm trước, lúc chưa phi thăng. Đó là tất cả những gì nàng còn nhớ về khoảng thời gian đó.
Ban đầu, mục đích nàng xuống hạ giới là để người phàm không thể tùy tiện, vô cớ mà chạy lên thiên giới.
Thiếu niên Hòa Gia Phong Di này là một thế hệ của dòng máu Huỳnh Hoặc mà nàng thiết lập nên. Số phận của dòng dõi Huỳnh Hoặc là thiên tài, mạnh mẽ, chân thành và chết sớm, rất ít ai mang dòng máu Huỳnh Hoặc mà sống quá bốn mươi tuổi. Hòa Gia Phong Di lại yếu ớt bẩm sinh, có lẽ đó là lý do hắn bất mãn với số mệnh của mình.
Hắn nói: “Nếu tới nhân gian thì đây chính là địa bàn của ta, Tử Cơ đại nhân. Vừa hay ta đang thiếu một người hầu, không biết ngươi có chịu hạ mình không?”
Dường như hắn khá bất mãn với nàng, có ý muốn trêu đùa. Nàng nghĩ, "Quả nhiên chỉ là một phàm nhân không cam lòng mà thôi."
“Được.”
Nàng sảng khoái đồng ý.
Từ đó về sau, nàng và Hòa Gia Phong Di cùng nhau bầu bạn, như hình với bóng. Tuy Hòa Gia Phong Di nói muốn nàng làm người hầu, nhưng chưa từng để nàng làm việc gì của người hầu cả, ngược lại hắn còn thường xuyên chăm sóc nàng.
“Sao ngươi lại không mang giày?” Ở một phiên chợ nào đó, hắn chạy tới đặt giày dưới chân nàng, ngẩng đầu hỏi: “Có phải ngươi không biết mang giày không?”
Dưới ánh mắt do dự của nàng, hắn xoa huyệt thái dương, cúi người mang giày cho nàng. Sau đó, hắn ngồi dậy lấy rổ trái cây trong tay nàng, thở dài một tiếng nói: “Ngươi nhìn xem rổ trái cây ngươi mua này, chỉ có phía trên là ngon, còn lại đều hư cả!”
“Ngươi không biết trên đời này có những kẻ gọi là lừa đảo sao? Không đúng, chẳng phải kẻ lừa đảo cũng là do các ngươi thiết lập à?” Hắn đánh giá nàng một lát, cười nói: “Một đám lý thuyết suông.”
Dứt lời, hắn xoay người sang chỗ khác, vừa đi vừa nói chuyện: “Ngươi vừa mua của nhà nào, ta đến đòi công bằng cho ngươi!”
Nàng nghĩ, cuộc sống ở đây chung quy cũng khác với trật tự nàng thiết lập, nhưng là một thần minh, nàng không sai. Dẫu sao, chàng thiếu niên lớn lên dưới sự thiết kế của nàng vẫn là một người thiện lương và chân thành như nàng mong muốn.
Sức mạnh to lớn chỉ khi giao cho người như vậy mới không bị mất khống chế.
Cùng với sự trói buộc của cái chết sớm, trái tim con người sẽ không bị thói đời biến ác, sức mạnh này sẽ càng ổn định hơn.
Nàng rất hài lòng với trật tự này.
Từ nhỏ Hòa Gia Phong Di đã ốm yếu bệnh tật, dầm mưa nhiễm lạnh cái là có thể nguy hiểm đến tính mạng ngay. Chỉ có hai mùa xuân thu thời tiết ấm áp mới có sức lực đi xa. Nàng bèn theo hắn đi trừ tà, nhiều người ở nơi bọn họ đi qua đang sống trong cảnh khốn khó, thậm chí có người còn sống đời lầm than. Hắn nói: “Thần minh đại nhân, nhìn xem thế giới mà các ngươi sắp đặt này.”
Nàng nói, trên đời có núi cao sông rộng, có cả thung lũng sông ngòi, người sinh ra đã có thân phận cao thấp, thể chất mạnh yếu, hạnh phúc và bất hạnh vốn là bình thường. Huống chi, không phải ngươi tới để cứu những người bất hạnh này sao?
Hòa Gia Phong Di hơi bực mình, hắn nói nếu hắn không cứu thì sao, nếu hắn hại người thì sao?
Nàng đáp, ngươi sẽ không, ngươi không phải người như vậy.
Vào những lúc ấy, Hòa Gia Phong Di thường sẽ không nói gì. Sau hắn lại nói, hắn cảm thấy cách nàng nhìn hắn hệt như Nữ Oa đang nhìn giọt bùn hoàn mỹ mà bà ấy tạo ra.
“…Ngươi vẫn luôn như vậy, cao cao tại thượng.”
Sau đó, nàng ở bên cạnh Hòa Gia Phong Di, gặp thêm một vị khác trong vận mệnh hoàn hảo mà nàng thiết kế ra… Quỷ Vương Hạ Tư Mộ. Trong số phận của Quỷ Vương, sinh ra đã là quỷ, là con quỷ vô dục vô cầu nhất, vừa hay có thể trở thành chủ của đàn quỷ sinh ra từ chấp niệm. Để con quỷ như vậy nắm giữ Quỷ vực mới khiến thần minh yên tâm được.
Hạ Tư Mộ cũng như mong muốn của nàng, là một Quỷ Vương xứng chức… “Lão tổ tông rất muốn sống như một con người, điều nàng yêu nhất chính là nhân gian. Không có cách nào biến Quỷ Vương thành người phàm sao?”
Hòa Gia Phong Di hỏi nàng như vậy.
“…Không có.”
“…Không thể có sao?”
Nàng hơi ngờ vực, nàng nói… “Vì sao phải có? Trật tự trước mắt vận hành suôn sẻ như vậy, cũng không xảy ra bất kỳ sai lầm nào, nếu không có sai lầm thì cần gì phải thêm chuyện phiền phức?”
Hòa Gia Phong Di nhìn nàng rất lâu, nàng thấy được sự khinh bỉ trong đôi mắt hắn.
Hắn nói… “Đồ nhát gan, ngươi trở về đi.”
Đây là lần đầu tiên nàng nghe thấy hắn muốn nàng trở về. Kể từ lúc đó cho đến nhiều năm về sau, dường như hắn đã từ bỏ việc thuyết phục nàng, có đôi khi còn nói năm đó bản thân trẻ tuổi nông nổi, khuyên nàng về thiên đình sớm đi.
Nàng lại thấy được sự khinh thường nồng đậm ẩn trong đôi mắt hắn, không hề phai nhạt theo thời gian.
Thế nhưng nàng vẫn không cảm thấy bản thân sai, tất cả những gì nàng chứng kiến trên đời, thậm chí cả sự tồn tại của Hòa Gia Phong Di đều chứng minh trật tự của nàng hoàn hảo. Có điều, khi nhìn thấy ánh mắt ấy của Hòa Gia Phong Di, chẳng hiểu sao nàng vẫn khổ sở.
Nàng không đi, nàng là thần minh, không phải vẫy tay là tới, xua tay là đi. Hòa Gia Phong Di cũng mặc nàng, vẫn dẫn nàng cùng đi khắp nơi, nàng dần dần quen với thế giới này. Hiện giờ đổi thành Hòa Gia Phong Di yếu ớt phải ỷ lại vào nàng.
Mỗi lần hắn đổ bệnh, thống khổ trằn trọc trên giường, nàng luôn cảm thấy rất khổ sở. Lúc hắn đề cập đến ngày chết đang tới gần, nàng càng không muốn nói chuyện cùng hắn.
Dường như hắn thấy mỉa mai lắm, hỏi rằng đó chẳng phải do ngươi thiết lập sao?
Đúng vậy, đó là thiết lập của nàng. Nàng không thấy sai.
Nàng chỉ dần dần thấy buồn bã.
Dòng dõi Huỳnh Hoặc sẽ còn được truyền lại, sau này sẽ còn nhiều kẻ như Hòa Gia Phong Di nữa, nổi loạn, chân thành lại thiện lương, cuối cùng chết vì số mệnh. Hắn chỉ là một người bình thường giữa muôn vàn người trên thế giới.
Nhưng hiện tại, với nàng, hắn không chỉ là một con số.
Cái chết của hắn không phải sự lụi tàn của một con số, mà là một khoảng trống không thể bù đắp trong đời.
Nàng cùng Hòa Gia Phong Di tham gia trận chiến ở quỷ giới. Khi nhìn thấy Hạ Tư Mộ và Đoạn Tư, nàng bất chợt nhận ra Đoạn Tư và Hạ Tư Mộ giống hệt Hòa Gia Phong Di và nàng.
Hạ Tư Mộ không còn là một quân cờ hoàn hảo trong trật tự hoàn mỹ của nàng nữa, Hạ Tư Mộ đã trở thành nàng.
Sinh ly tử biệt, khổ ách tai thống của mọi người trong thiên hạ phảng phất như xảy ra hết trên người nàng. Từ nàng, nàng cảm nhận được nỗi đau đớn vì trật tự mà nàng luôn lấy làm tự hào bắt đầu trở nên hỗn loạn.
Nàng biết Hòa Gia Phong Di nhạy bén, hắn đã nhìn ra sự rối rắm của nàng.
Bởi thế nên hắn sấn tới, thái độ khác thường, bức bách nàng.
Thời điểm nắm lấy tay Hòa Gia Phong Di, nàng thấy nụ cười đắc ý nở rộ trên khuôn mặt hắn. Nàng chợt hiểu ra, có lẽ qua từng ấy năm, Hòa Gia Phong Di thoái chí nản lòng, chấp nhận vận mệnh không tranh với đời đều là giả. Hắn chỉ đang chờ đợi.
Hắn đang chờ nàng nảy sinh tình cảm với hắn.
Chờ nàng bị chính trật tự mà nàng tự tay thiết kế đè ép tổn thương. Chờ nàng bắt đầu dao động, bắt đầu hoài nghi, bắt đầu thỏa hiệp.
“…Đồ nhát gan.”
Khi đó hắn nói như vậy, sau này hắn cũng nói như vậy. Hắn nói, ngươi sợ không hoàn hảo đến vậy sao? Trên thế gian này, thấp như ác quỷ, cao như thần minh, có ai là hoàn hảo?
Trật tự không có cảm xúc, chỉ là ngạo mạn mà thôi.
Rời thiên đình hai mươi năm, nàng trở về. Đồng liêu gặp nàng bèn cười nói… “Sao rồi, thần giám muốn đóng lối vào sao?”
Nàng lắc đầu nói… “Không đóng, ta muốn sửa trật tự.”
Trật tự mới, dòng dõi Huỳnh Hoặc đến năm ba mươi tuổi có thể lựa chọn từ bỏ sức mạnh để sống phần đời còn lại, hoặc giữ sức mạnh nhưng đoản thọ. Quỷ Vương nếu tìm được tình yêu chân chính mà sẵn sàng đánh đổi tính mạng thì có thể từ bỏ sức mạnh, vì phàm nhân, trở lại luân hồi.
“…Lâu lắm rồi không đến nhân gian, có lẽ chúng ta nên xuống đó nhiều một chút.”
Nàng nói vậy, đồng liêu có hơi ngạc nhiên, nàng theo Tư Mệnh đi xuống một chuyến, có vẻ đã thay đổi rất nhiều.
Có lẽ sẽ còn thay đổi nhiều hơn nữa.
Vài năm nữa trôi qua, Hòa Gia Phong Di đi dạo trên phố, ngày thu thời tiết se lạnh, những chiếc lá bạch quả trên đường đã nhuốm màu vàng óng.
Giữa dòng người náo nhiệt trên phố, Hòa Gia Phong Di bất chợt bắt gặp một gương mặt quen thuộc.
Nàng đứng trong đám đông, yên lặng nhìn hắn.
Hắn đi qua, hỏi… “Thần minh đại nhân, ngươi tới làm gì vậy?”
“…Đến xem trật tự mới có sai sót hay không.”
Nàng vẫn như trước kia, nói với giọng điệu bình thản điềm tĩnh.
Phong Di nhìn nàng một lát, cười rộ lên cùng nàng sóng vai… “Có muốn đi gặp lão tổ tông không? Nàng vẫn luôn nhắc tới ngươi, hiện giờ nàng đang sống rất hạnh phúc…”
Quầy hàng rong ven đường ồn ào huyên náo, đường phố ngập tràn mùi hoa quế ngào ngạt, nàng nghĩ, hóa ra nàng đã quên mất vạn năm trước kia, nàng từng sống ở thế gian này.
Nàng bị mê hoặc bởi thế gian, nên tới nương nhờ trần thế.
Đề xuất Tiên Hiệp: Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên