Chương 18: Cướp lương thảo

"Mạt tướng chỉ là..."

"Chỉ là nghi ngờ ta có quan hệ với Đan Chi?"

"Mạt tướng..."

Hàn Lệnh Thu vốn là kẻ trầm mặc ít lời, nay bị Đoạn Tư nói trúng tâm tư, nhất thời ấp úng không biết đáp lời ra sao, đành trừng mắt nhìn hắn, đơn giản nói: "Đúng vậy."

Đoạn Tư bật cười ha hả, hắn khoanh tay dựa vào tường, vẻ mặt không giận: "Ta bảo Hàn giáo úy tra gian tế, nào ngờ kẻ đầu tiên bị tra ra lại là ta. Ngươi sợ ta cấu kết với Hồ Khế, diễn một màn kịch ở đây?"

Hàn Lệnh Thu nghi ngờ cũng không phải vô lý, tiền triều từng xảy ra chuyện tương tự. Vài thập niên trước, khi Hồ Khế còn quấy phá biên giới Trung Nguyên, từng có vị tướng quân triều Đại Thịnh thông đồng với chúng, phối hợp diễn một màn đại thắng. Vị tướng quân kia không chỉ giành được vô số quân công, mà còn có thể yêu cầu triều đình ban tiền bạc lương thực, sau đó chia chác lợi lộc cho Hồ Khế.

Về sau, vị tướng quân kia lại dùng thủ đoạn cũ, diễn kịch với Hồ Khế, ngấm ngầm tiết lộ quân tình, để chúng chiếm ba châu. Đến khi hắn ta định tự mình lên sân khấu thu hồi đất đai bị mất, Hồ Khế tham lam đã không còn thỏa mãn với tiền bạc và đất đai hắn cung cấp, tiến quân thần tốc, cuối cùng dẫn tới sự diệt vong của triều Đại Thịnh.

"Mạt tướng... không biết, cho nên mới muốn tướng quân giải đáp." Hàn Lệnh Thu cúi người nói.

Đoạn Tư mỉm cười, nhìn Hàn Lệnh Thu một hồi, hỏi: "Vì sao ta nhất định phải giải đáp nghi vấn cho ngươi?"

Hắn dừng một chút rồi tiếp: "Hàn giáo úy vẫn luôn theo dõi ta, chẳng lẽ cảm thấy chúng ta đã từng gặp nhau trước đây? Ta nghe nói Hàn giáo úy trốn từ Đan Chi đến Đại Lương, quan hệ với Đan Chi chỉ sợ còn nhiều hơn ta?"

"Những chuyện về Đan Chi, ta đều không nhớ rõ..." Hàn Lệnh Thu vội vàng giải thích.

"Nếu ngươi không nhớ rõ, sao còn cảm thấy ta là cố nhân của ngươi, lại còn là cố nhân ở Đan Chi? "

Đoạn Tư tiến lại gần Hàn Lệnh Thu, nâng cằm hắn lên, có chút khiêu khích nhìn thẳng: "Hàn giáo úy, nếu ngươi không thể đưa ra câu trả lời, sao lại tới hỏi đáp án từ ta? Nếu ta có ý đồ, nói ngươi không rõ lai lịch, lại đến từ Đan Chi, rất có thể là mật thám, ngươi cãi lại thế nào?"

Hàn Lệnh Thu im lặng, vết sẹo dài trên mặt càng thêm tối tăm và đáng sợ trong sự tĩnh mịch này.

Trong khoảnh khắc giương cung bạt kiếm, Đoạn Tư đột nhiên bật cười ha hả, nhẹ nhàng nói: "Dám nghi ngờ ta, cũng coi như có dũng khí. Hàn giáo úy, chuyện hôm nay ta coi như chưa từng nghe qua. Ngươi yên tâm, nếu phủ thành Sóc Châu thật sự thất thủ, ta không có lý do gì để tiếp tục sống một mình."

Hắn lùi về phía sau vài bước, ôm quyền hành lễ rồi xoay người bước ra, đôi mắt ánh lên một tầng quang mang, đai lưng màu lam bay múa trông như một thiếu niên khí phách.

Ánh mắt Hàn Lệnh Thu khẽ động, rõ ràng hắn đã từng gặp một người như vậy ở đâu đó.

Loại người này quá đặc biệt, hắn không có lý do gì để nhận sai.

Hạ Tư Mộ nghĩ, có vẻ nàng đã chạm đến một tầng đáy của Đoạn Tư, tuy còn chưa biết tiểu tử này rốt cuộc là thần thánh phương nào, dù sao cũng không phải là Đoạn Tư thật. Nếu tiếp tục thăm dò như vậy, không biết phải dò đến ngày tháng năm nào, nên tìm một thời cơ ngả bài với hắn, bàn về giao dịch mượn năm giác quan.

Trên đời này có ai lại dửng dưng với sức mạnh của Quỷ Vương? Tuy rằng nàng cảm thấy vinh hoa phú quý, công danh lợi lộc nhàm chán cực kỳ, nhưng nếu Đoạn Tư muốn, nàng cũng có thể châm chước ban cho, nhưng không thể đáp ứng tất cả – ví dụ như hắn muốn đá hoàng đế Đại Lương hiện tại xuống để tự mình lên ngôi, nàng sẽ không làm.

Thế nhưng thứ Đoạn Tư muốn sẽ tầm thường như vậy sao?

Trong khoảng thời gian này, Đoạn Tư bận rộn như con quay, ngăn chặn hai đợt tấn công của Đan Chi, tận dụng mọi thứ để gia cố tường thành, tóm được quân đội Đan Chi đang đào hầm tấn công vào phủ thành, thả một mồi lửa thiêu chết chúng trong hầm đất. Tựa như quân địch là chuột chũi, không biết sẽ chui lên từ chỗ nào, còn hắn chính là Quan Âm ngàn tay bắt chuột.

Hạ Tư Mộ không tìm được thời cơ tốt nào, vì vậy chỉ có thể thi thoảng dùng trạng thái hồn phách đi loanh quanh hắn.

Đến tết Lạp Bát, Đạp Bạch quân đã nấu rất nhiều cháo phát cho dân chúng, còn tặng không ít lời chúc, bên trong phủ thành Sóc Châu một mảnh thái bình thịnh thế.

Bầu không khí vui vẻ này làm Hạ Tư Mộ liên tưởng đến ngày phạm nhân chuẩn bị ra pháp trường ăn bữa cơm cuối cùng.

Đến giờ Tý, cuối cùng Đoạn Tư cũng làm xong mọi việc và trở về phòng ngủ, thắp đèn chuẩn bị rửa mặt nghỉ ngơi. Hắn không hề hay biết trong phòng đang có một vị khách không mời mà đến – Hạ Tư Mộ ngồi trên chiếc ghế làm bằng gỗ đàn hương của hắn, ra chiều hứng thú đánh giá đối tượng chuẩn bị giao dịch.

Kẻ luôn độc lai độc vãng như Đoạn Tư cũng không gọi người hầu hạ thay quần áo, đường đường là tướng quân Đạp Bạch mà một người hầu cũng không có.

Ngọn đèn dầu mờ ảo, Đoạn Tư cởi bỏ áo giáp và áo ngoài, chỉ còn độc một lớp áo mỏng manh phác họa dáng người thon dài săn chắc. Không phải loại to con lực lưỡng như Ngô Thịnh Lục, mà giống vóc dáng nhanh nhẹn của Hàn Lệnh Thu hơn, như một con báo tuyết lặng yên không một tiếng động.

Hạ Tư Mộ vừa nhìn vừa nhớ lại cảnh Đoạn Tư luận võ với Ngô Thịnh Lục trước kia, lại xem biểu hiện trên chiến trường, tri giác của hắn hẳn là cực nhạy bén, phản ứng nhanh chóng khác hẳn người thường.

— Tri giác của hắn thuộc loại tốt nhất trong số những phàm nhân, mượn để trải nghiệm có vẻ không tồi.

Trước khi Đoạn Tư trở về, Hạ Tư Mộ đã dạo một vòng trong phòng hắn, nhìn thấy trong sách của hắn có kẹp một bức tranh đề tên hắn, và cây sáo bên cạnh giá sách.

Phong Di nói, Đoạn Tư nổi danh tinh thông cầm kỳ thi họa ở Nam Đô, chắc không phải giả, Đoạn Tư sẽ không đến nỗi mắc bệnh mù màu, mù âm nhạc chứ?

Hạ Tư Mộ cố tình đánh giá năm giác quan của hắn, nhưng phải thừa nhận một điều, phàm nhân có thể kết chú với nàng trên đời này ít ỏi gần như không có – ba trăm năm mới gặp được Đoạn Tư, dù hắn có bị mù màu mù nhạc thì nàng cũng không có cách nào đổi người giao dịch.

Trong lúc suy tư, Đoạn Tư ở trước mặt nàng đã bắt đầu cởi áo trong, chiếc áo trong nhạt màu cởi đến khuỷu tay, lộ ra làn da trắng nõn, cơ bắp và gân cốt rắn chắc – còn có những vết sẹo chằng chịt ngang dọc, khiến làn da hắn trông như sứ trắng rạn nứt.

Những vết sẹo ở vị trí nguy hiểm đều đã nhạt màu, thoạt nhìn có vẻ đều là những vết thương cũ từ năm xưa.

Hạ Tư Mộ nghĩ, Đoạn Tư bây giờ cùng lắm cũng chỉ mười chín tuổi, năm xưa có thể là bao giờ? Sáu bảy tuổi sao?

Tiểu tướng quân này khi còn nhỏ đã làm cái gì vậy?

Khi quần áo rơi xuống đến hông Đoạn Tư, Hạ Tư Mộ thình lình nhìn thấy một vết sẹo trên eo hắn, giống như cây sắt bị nung đỏ ấn vào vô số lần. Nàng đang muốn nhìn cho kỹ thì Đoạn Tư đột nhiên kéo quần áo lên, vết sẹo kia lập tức bị che giấu.

Hắn ngước mắt nhìn quanh phòng không một bóng người, nhíu mày thấp giọng nói: "Kỳ quái."

Hạ Tư Mộ đứng cách hắn chưa đến ba bước, chờ hắn tiếp tục cởi quần áo.

Cha nàng cực kỳ am hiểu giải phẫu cơ thể người, khi còn nhỏ nàng đã mặt dày theo cha nhìn không biết bao nhiêu người trần truồng, sớm đã xem đến quen mắt.

Nhưng Đoạn Tư lại chậm rãi mặc áo trong lại, hắn kiểm tra từng cửa sổ, vẻ mặt nghi ngờ. Rõ ràng hắn cảm thấy có người đang nhìn hắn.

Đúng thật là không có người nào đang nhìn hắn cả, nhưng có quỷ đang nhìn.

Hạ Tư Mộ thấy Đoạn Tư không tắm cũng không cởi, mặc áo trong kín mít, đi đến mép giường nằm xuống tạm nghỉ — chăn cũng quấn chặt, một chút xuân sắc cũng không lộ.

Sự cảnh giác của tiểu tướng quân này rất lớn.

Hạ Tư Mộ xuyên tường rời khỏi phòng ngủ của hắn, thầm nghĩ, sở dĩ hắn thích độc lai độc vãng là vì sự cảnh giác quá mức nhạy bén, có người ở gần sẽ căng thẳng.

Tóm lại, có đủ tư cách để trở thành người kết chú với nàng.

Buổi tối tết Lạp Bát, Đoạn Tư ngủ không yên chút nào. Trước khi ngủ hắn luôn có cảm giác kỳ lạ, như thể có rất nhiều sức mạnh to lớn ép hắn đến không thở nổi. Bởi vì nhiều năm qua, trực giác của hắn cực kỳ chuẩn, nên suốt cả đêm hắn không tài nào thả lỏng được.

Loại căng thẳng này, đã rất lâu rồi không gặp lại, kể từ khi hắn mười bốn tuổi.

Vì thế mà ngày hôm sau tinh thần Đoạn Tư không được tốt lắm, hai mắt thâm quầng xuất hiện ở quân doanh. Ngô Thịnh Lục liếc Đoạn Tư một cái liền cười ha hả, ngẩng đầu ưỡn ngực đi đến cạnh hắn, nói: "Dẫu sao thì tướng quân cũng còn nhỏ tuổi, đại sự sắp đến cũng sẽ sợ đến nỗi ngủ không yên. Ngươi yên tâm, hôm nay có Ngô Thịnh Lục ta xung phong, tuyệt đối sẽ không xảy ra sai sót gì."

Ngày thường Ngô Thịnh Lục toàn bị Đoạn Tư chèn ép, cuối cùng cũng có cơ hội thể hiện uy phong trước mặt hắn, mấy ngày trước còn "Liệu có hiệu quả không", hôm nay đã biến thành "Không xảy ra sai sót gì".

Đoạn Tư ngước đôi mắt không có tinh thần nhìn về phía Ngô Thịnh Lục, tuy hắn một đêm không ngủ, nhưng chuyện này không liên quan gì đến việc cướp lương thảo hôm nay, nhưng vẫn nương theo ý của Ngô Thịnh Lục mà cười nói: "Nói đúng lắm, dẫu sao thì đây cũng là đại sự sống còn. Nếu nhát gan thì lấy đâu ra dũng cảm?"

Khi Ngô Thịnh Lục đang có lợi thế, chuẩn bị tiếp tục ra vẻ ta đây thì tay Đoạn Tư đã đặt ở trên vai hắn, tình ý sâu xa nói: "Cho nên, Ngô lang tướng, ngươi sẽ ở lại phủ thành."

"Ngươi có ý gì? Không tin tưởng Ngô Thịnh Lục ta?" Ngô Thịnh Lục tức giận.

"Nếu ta không thể trở về, ngươi ở trong thành thống lĩnh toàn cục, Đạp Bạch có ngươi, ta cũng yên tâm. Tình huống trong thành ta đã viết thư báo cho Tần soái, nếu tình hình ở chiến trường Vũ Châu hòa hoãn thì hắn có thể điều binh tới cứu Đạp Bạch."

Ngô Thịnh Lục ngẩn người, hắn nhìn Đoạn Tư, rồi lại nhìn Mạnh Vãn, có chút khó khăn nói: "Này... vì sao ngươi không ở trong thành, để chúng ta đi cướp lương thảo là được rồi."

Đoạn Tư trầm mặc chớp mắt một cái, hắn vỗ vỗ vai Ngô Thịnh Lục, cười đáp: "Nếu không cướp được lương thảo mà ta vẫn còn ở trong thành, Tần soái sẽ đến cứu Đạp Bạch sao?"

"Đều là người phục vụ Đại Lương, sao Tần soái lại không đến cứu chúng ta?" Ngô Thịnh Lục khó hiểu.

"Hắn tất nhiên sẽ cứu Đạp Bạch của ngươi, nhưng sẽ không cứu Đạp Bạch của ta. Ngô lang tướng, nghe ta nói đây, với tính tình của ngươi thì đừng nghĩ đến việc làm quan tại kinh đô, hiện giờ các bè đảng tranh giành như nước sôi lửa bỏng, đến đó chính là bước vào chảo dầu."

Đoạn Tư quay người lấy mũ giáp của mình. Ngô Thịnh Lục không thấy được vẻ mặt của hắn, chỉ nghe hắn cảm khái: "Trong chảo dầu này, người một nhà còn mong ngươi đi tìm chết hơn cả kẻ thù ở bờ Bắc."

Giọng điệu của hắn như chỉ đang nói đùa, nửa thật nửa giả.

Ngô lang tướng ngơ ngác, chỉ thấy mình bị tên tiểu tử miệng còn hôi sữa này ngăn cản khí thế, nhưng lời nói trong miệng tiểu tử này quá cao thâm, lại cực bi thương, làm hắn nhất thời không biết trả lời thế nào.

Hắn thấy Đoạn Tư chỉ định Hàn Lệnh Thu và tám trăm nhân mã, bình tĩnh bước ra khỏi doanh trướng. Hắn ta đột nhiên nghĩ, đây là thiếu niên hai mươi mốt tuổi, nhỏ hơn hắn ta gần mười tuổi đấy.

Sao con mẹ nó lại có cảm giác được tiểu tử này bảo vệ thế?

Đề xuất Tiên Hiệp: Thánh Khư [Dịch]
BÌNH LUẬN