Chương 25: Phóng hoả

Ngàn lớp vỏ bọc của Đoạn Tư lại bị bóc tách thêm một tầng, trên lớp này khắc rõ ba chữ "Súc Cốt Công". Loại võ công này yêu cầu khổ luyện từ thuở ấu thơ, ngày ngày uốn nắn xương cốt đến cực hạn, quả là một hình thức tra tấn tột cùng. Tựa như Thập Ngũ tiên sinh vừa rồi, gã ta cao hơn Lâm Quân một chút mà vẫn có thể ngụy trang thành hắn, hẳn là cũng nhờ vào Súc Cốt Công.

Đoạn Tư bước đến bên cửa sổ, đẩy bức mành nhìn ra ngoài, trầm giọng: "Kiếm Phá Vọng đã lọt vào tay chúng."

Hắn bị tước vũ khí khi bị trói, Phá Vọng hiện nằm trong tay một tên lính canh gác bên ngoài. Đoạn Tư rút ra một đoạn dây thép mềm từ trong phát quan, quấn hai vòng quanh lòng bàn tay, liếc nhìn Hạ Tư Mộ, nở nụ cười: "Trời sắp tối rồi, màn kịch này cũng đến lúc hạ màn thôi."

Kẻ này giỏi nhất là tạo ra những chuyện bất ngờ, hành động chẳng theo lẽ thường. Theo lý thuyết, người có tâm cơ thâm trầm phải giữ vẻ mặt bình thản, không lộ chút cảm xúc.

Nhưng Đoạn Tư này lại cố tình tỏ ra chân thật, mà lòng dạ vẫn thâm sâu khó lường.

Hạ Tư Mộ nhìn Đoạn Tư một hồi, thản nhiên đáp: "Vậy ta đây sẽ ngồi hàng ghế đầu, rửa mắt mong chờ."

Hoàng hôn buông nhanh, bóng đêm bao trùm. Từ phủ thành Sóc Châu không xa vọng lại tiếng pháo nổ, không khí náo nhiệt ồn ào xuyên qua lớp tường thành dày đặc, xuyên qua cổng doanh trại, vọng vào bên trong. Bách tính Sóc Châu đâu hay biết, tướng quân đại nhân của bọn họ đang bị vây hãm trong doanh trại địch, bên cạnh chỉ có một con quỷ đồng hành. Bọn họ chỉ một lòng cầu mong năm mới mưa thuận gió hòa, không bệnh tật tai ương.

Người Hồ Khế không ăn mừng tân xuân, chỉ thấy một tên binh sĩ vén mành cửa bước vào, đưa cơm cho Đoạn Tư. Hắn ta cũng tết tóc theo kiểu Hồ Khế như Thập Ngũ, liếc nhìn Đoạn Tư vẫn bị trói chặt, đặt cơm xuống đất một cách cẩu thả.

Đoạn Tư bật cười, dùng tiếng Hồ Khế nói: "Huynh đệ, ngươi đặt như vậy thì ta làm sao ăn được?"

Tên lính rõ ràng không ngờ Đoạn Tư lại biết tiếng Hồ Khế, khi hắn ta nghi hoặc ngẩng đầu lên, Đoạn Tư đã không còn trên giá nữa, một đoạn thép mềm bất ngờ siết chặt cổ hắn.

Hắn ta không kịp phát ra tiếng nào đã ngã xuống.

Đoạn Tư đứng phía sau, không hề thương xót mà siết chặt sợi thép, cho đến khi tên thủ hạ tắt thở.

Hắn nâng cơ thể đang trượt xuống lên, nhanh chóng đổi quần áo với tên binh lính Hồ Khế. Đoạn Tư chia mái tóc gọn gàng của mình ra, ngón tay linh hoạt di chuyển, thoáng chốc đã biến thành bộ dạng người Hồ Khế.

Tay nghề tết tóc điêu luyện như vậy, xem ra hắn đã quá quen thuộc.

Hạ Tư Mộ khoanh tay đứng bên cạnh quan sát.

Đoạn Tư cột người kia lên giá, còn chu đáo buộc gọn tóc rồi cài phát quan cho hắn, nhanh nhẹn thu dọn xong xuôi rồi vỗ vỗ vai hắn, nói: "Xin lỗi."

Sau khi thay hình đổi dạng, hoàn toàn biến thành một người Hồ Khế, Đoạn Tư đội mũ giáp bước ra khỏi trướng, lại bị hai tên lính canh gác giơ tay ngăn lại.

Bóng đêm thăm thẳm, không trăng không sao, ánh đuốc cũng không thể chiếu rõ mặt người. Người canh gác hỏi: "Khẩu lệnh!"

Xem ra bọn chúng vẫn có chút cảnh giác.

Đoạn Tư thở dài một tiếng, nói: "Đáng tiếc."

Gần như cùng lúc với giọng nói, thanh đao hắn vừa lục soát được trên người tên binh lính đưa cơm đã rời khỏi vỏ. Hắn tựa như một cơn gió đen, lướt qua doanh trướng một vòng. Người ở đây thậm chí còn chưa kịp kêu cứu đã đồng loạt ngã xuống đất, máu bắn tung tóe, yết hầu vỡ nát.

Đoạn Tư lặng lẽ hoàn thành mọi việc, sau đó lấy lại kiếm Phá Vọng từ tay một tên lính canh gác. Hắn vứt thanh trường đao cồng kềnh, giắt kiếm Phá Vọng bên hông, dùng khẩu hình cười nói với Hạ Tư Mộ: "Lát nữa sẽ bị phát hiện, đi thôi."

Hành động của hắn giống như một đứa trẻ đốt pháo vào năm mới, sơ ý làm nổ tung lồng gà, gây chuyện xong liền co chân bỏ chạy - hoàn toàn không có chút trang nghiêm khi giết người.

Hạ Tư Mộ hơi nheo mắt, nàng ngồi trên tay cầm của đèn lơ lửng bên cạnh Đoạn Tư. Thấy hắn như một con mèo, không một tiếng động đi xuyên qua doanh trướng, nơi hắn đi qua, vô số người lặng lẽ ngã xuống. Hắn theo thói quen mà một kiếm đoạt mạng, sau đó đỡ những người đó, để bọn họ an tĩnh ngã xuống. Đây là thủ pháp ám sát vô cùng điêu luyện, hắn ra tay rất sạch sẽ, lưu loát.

Đã có người phát hiện ra phạm nhân đào thoát, hơn nữa còn giết người khắp nơi, tiếng la hét ầm ĩ vang lên: "Người đâu rồi!" "Ở đâu?" "Bên này... Không, là bên kia!"

Đoạn Tư đi đường cực kỳ kỳ lạ, lúc đông lúc tây, vòng đi vòng lại, khiến người Hồ Khế hoa mắt chóng mặt, không biết hắn đã giết đến nơi nào, lại càng không biết bao nhiêu người đã chết. Thậm chí có người còn hét lên rằng hàng trăm người Đại Lương đang đánh lén quân doanh. Đoạn Tư còn cố tình không sợ loạn, dùng tiếng Hồ Khế kinh hoảng hô lớn: "Người Hán giả dạng giống chúng ta!". Tiếng hô này một truyền mười, mười truyền trăm, người Hồ Khế giơ đao cầm đuốc bắt đầu nghi ngờ lẫn nhau, không biết đối phương có phải gian tế hay không.

Đoạn Tư như một con sói đội lốt cừu trà trộn vào bầy, lúc thì la hét như bọn chúng, khi đến nơi vắng người lại bắt đầu đại khai sát giới. Hắn loanh quanh lòng vòng, dùng bản lĩnh của mình khiến cho quân doanh Hồ Khế loạn tung hết cả lên, thừa dịp hỗn loạn mà lẻn vào kho vũ khí. Hắn dùng một tay xách một thùng dầu sơn tưới lên xe chiến công thành, sau đó khống chế một con ngựa đang hoảng loạn, cột nó vào xe chiến.

Đoạn Tư ném một mồi lửa vào xe chiến, chiến mã cảm nhận được sức nóng lập tức điên cuồng hí lên, chạy loạn xạ ra ngoài doanh trướng, gây ra hỏa hoạn khắp nơi. Đêm nay lại xuất hiện gió đông hiếm thấy, ngọn lửa theo sức gió lan ra nhanh chóng, quân doanh Đan Chi vốn đã hỗn loạn càng thêm hỗn loạn.

Hạ Tư Mộ nhìn cảnh tượng này, đột nhiên nhớ ra hình như khoảng nửa tháng trước Đoạn Tư có hỏi nàng khi nào sẽ có gió đông vào ban đêm.

Cho đến bây giờ, hết thảy mọi chuyện phát sinh vào hôm nay đều nằm trong mưu kế của hắn.

Đoạn Tư đốt kho vũ khí xong liền chạy vội đến doanh trướng gần đó, thủ vệ ở cửa muốn ngăn hắn lại nhưng hắn lại như con cá chạch chui tọt qua, vén mành cửa lên hô: "Bẩm báo tướng quân, kho vũ khí bị đốt rồi! Người Hán phóng hỏa!"

Hạ Tư Mộ nhìn qua, người ở giữa doanh trướng đang cuống quít mặc áo giáp chẳng phải là chủ soái A Ốc Nhĩ Tề của quân Hô Lan sao? Bên cạnh còn có rất nhiều quan quân Đan Chi tóc đen thắt bím. Có lẽ vì tình thế quá hỗn loạn, thêm vào đó tiếng Hồ Khế của Đoạn Tư quá thông thạo nên hắn chỉ bị răn dạy vài câu. A Ốc Nhĩ Tề ôm mũ giáp vội vã bước ra ngoài, miệng còn mắng vài câu thô tục bằng tiếng Hồ Khế.

Khi hắn ta đi ngang qua Đoạn Tư, hắn khẽ mỉm cười, kiếm Phá Vọng rời khỏi vỏ, bắn ra hàn quang chớp lóe. Hộ vệ bên người A Ốc Nhĩ Tề cũng không phải hạng xoàng xĩnh, lập tức phản ứng muốn đánh gục Đoạn Tư, nhưng tốc độ của bọn họ làm sao so được với tốc độ kinh người của Đoạn Tư? Hắn xoay người tránh né, đồng thời song kiếm hai bên trái phải đồng loạt chém tới, A Ốc Nhĩ Tề trợn trừng mắt, đầu tức khắc như miếng đậu hũ bị chém rơi xuống đất.

Đây cũng là vị tướng nổi danh của Đan Chi, dù thế nào cũng không ngờ mình sẽ lật thuyền trong mương, chết trong tay một tiểu tử chưa đến hai mươi tuổi.

Kiếm của hộ vệ cũng đồng thời chém bị thương bả vai Đoạn Tư, thêm vết thương lần trước, hắn coi như bị thương đều cả hai bên. Kiếm bên trái của Đoạn Tư đỡ kiếm của hộ vệ, kiếm bên phải khều cái đầu trên mặt đất, giắt nó bên hông. Hắn vừa gióng trống khua chiêng ám sát đã có rất nhiều binh lính Đan Chi xông tới vây quanh Đoạn Tư, ai nấy đều hoảng hồn, nhất thời không ai dám tiến lên.

Hai tay Đoạn Tư cầm kiếm, dù bận vẫn ung dung giương kiếm, bình thản cười nói: "Oa, nhiều thi thể quá!"

Những lời này hắn nói bằng tiếng Hán, những người ở đây và Hạ Tư Mộ đại khái đều hiểu được.

Chân trái Đoạn Tư hơi lùi về phía sau một bước, sau đó nhanh chóng vọt vào giữa vòng vây lính. Hắn giả dạng rất giống người Hồ Khế nên khiến cho binh lính hoa mắt, vẫn còn chưa đủ, Đoạn Tư vừa giết vừa dập đèn, chỉ trong nháy mắt, bốn ngọn đèn trong lều đều bị dập tắt. Toàn bộ doanh trướng tối đen như mực, chỉ còn những tiếng hét lên đau đớn và tiếng người ngã xuống đất. Sau đó đám cung thủ chạy tới đều há hốc miệng không biết nên bắn ai. Mọi người vội vã châm lửa, nhưng châm rồi thì vẫn không thể chen vào được, chỉ có thể chiếu lên một mảng đen tối hỗn loạn.

Trong sự hỗn loạn, Hạ Tư Mộ từ từ đi xung quanh soái doanh một vòng. Bên ngoài thành có rất nhiều doanh trướng của Đan Chi, căn bản không thể phân biệt được cái nào là soái doanh, làm sao Đoạn Tư biết được A Ốc Nhĩ Tề ở đây?

Nàng đi tới đi lui, đột nhiên đá phải một cái đĩa. Nàng cúi xuống nhìn lại, phát hiện trong đĩa sứ có mấy con cá đuôi đỏ, một con đã bị ăn hơn phân nửa. Hạ Tư Mộ nhìn quanh bốn phía thì thấy một con mèo trắng mắt xanh đang run rẩy trong góc. Giống mèo này rất quý hiếm, hình như là một loài ở Tây Vực. Chỉ có người có địa vị như A Ốc Nhĩ Tề mới nuôi nổi, hơn nữa còn có thể mang tới tiền tuyến.

Hạ Tư Mộ ngẫm nghĩ, thầm nghĩ ra là như vậy.

Hẳn là Đoạn Tư biết A Ốc Nhĩ Tề là một người yêu thích mèo, ra chiến trường cũng không quên mang theo thú cưng của mình, còn dùng cá đuôi đỏ để nuôi. Cho nên ngày ấy trên tường thành, nàng nói với Đoạn Tư rằng nhìn thấy binh lính mang cá đuôi đỏ đi vào doanh trướng này, hắn liền biết đây là soái doanh của quân Hô Lan, là nơi ở của A Ốc Nhĩ Tề.

Khi Hạ Tư Mộ ngẩng đầu lên thì đã không thấy bóng dáng Đoạn Tư đâu. Soái doanh được ánh lửa chiếu sáng trở lại thì đầy rẫy thi thể, dường như mỗi cái đều bị cắt đứt yết hầu mà chết, bị giết rất có quy tắc, máu trào ra khắp nơi.

Trước khi Đoạn Tư bắt đầu giết người, có phải hắn đã nói: "Nhiều thi thể quá!" hay không?

Hạ Tư Mộ khẽ cười, lẩm bẩm: "Tiểu tử kiêu ngạo."

Nàng ngồi trên đèn Quỷ Vương bay ra ngoài, không lâu sau đã tìm thấy tiểu tướng quân có đầu óc sáng suốt nhất của nàng. Hiện giờ quân doanh Hô Lan loạn thành một đoàn, binh lính nghi ngờ đối phương do người Hán giả dạng, kho vũ khí bị đốt, xe chiến mang lửa đi đốt khắp nơi, chủ soái thì bị giết - giống như đổ nước vào chảo dầu sôi khiến cho dầu bắn tung tóe. Đoạn Tư dùng tốc độ kinh người chạy như bay, vội đến một chuồng ngựa gần doanh trướng cướp lấy một con chiến mã, tung mình lên ngựa phi nước đại mà đi.

Tuy có người ra sức ngăn cản nhưng không ngăn được khí thế ấy, không biết Đoạn Tư lấy được mũi tên từ trên người ai, bắn chết rất nhiều người, chạy càng lúc càng xa.

- Đại náo một trận rồi vỗ mông chạy lấy người.

Trong số những người còn sống trên đời, ước chừng không ai có thân thủ tốt hơn hắn.

Hạ Tư Mộ bay đến bên cạnh hắn, nhàn nhạt hỏi: "Kho vũ khí?"

"A Ốc Nhĩ Tề có thói quen đặt kho vũ khí bên cạnh soái doanh." Đoạn Tư ngắn gọn giải thích.

"Ngươi đúng là được trời phú cho một thân gân cốt tốt."

Đoạn Tư cười lớn, thích thú nói: "Lần trước ta kể về sư phụ ta, ông ta luôn cảm thấy đầu óc ta thông minh, tài trí hơn người, chắc chắn sẽ thành báu vật, cho nên đối với ta khá tốt. Tuy rằng từ khi ta bảy tuổi đã bắt ta giết người, mười bốn tuổi giết sạch bạn đồng môn. Nhưng tốt xấu gì ta cũng đã lừa gạt được ông ta, dựa vào sự thiên vị của ông ta mà sống sót."

Hạ Tư Mộ giật mình, ánh mắt hơi trầm xuống.

Trong ánh lửa sáng rực, trên người Đoạn Tư có rất nhiều vết thương, trên khuôn mặt anh tuấn cũng dính đầy máu, không biết là của hắn hay của người khác, đôi mắt sáng ngời lạ thường, tựa như đang bàn luận về chuyện gì thú vị, vui sướng vô cùng.

Từ trước đến nay, tuy rằng trong mắt hắn luôn ẩn chứa ý cười, thoạt nhìn có vẻ không để bụng, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt vẫn luôn ẩn chứa ánh sáng sắc bén. Có điều giờ phút này, ánh sáng kia lại có xu hướng tan biến.

Hắn vui sướng quá mức bình thường.

"Ngươi làm sao vậy? Ngươi còn tỉnh táo không?" Hạ Tư Mộ lạnh lùng hỏi.

Nếu đổi lại là người khác, dù thế nào cũng không hỏi một người thành thục vừa đảo loạn địch doanh và ám sát chủ tướng rằng: "Ngươi còn tỉnh táo không?".

Đoạn Tư dường như giật mình.

Hai mũi tên đột nhiên xé gió mà đến, Đoạn Tư lắc mình tránh được mũi thứ nhất, mũi thứ hai lại bắn trúng chân ngựa. Con ngựa hí vang một tiếng rồi ngã xuống đất, Đoạn Tư lập tức nhảy khỏi người nó, lăn một vòng trên mặt đất rồi đứng lên, nhìn về phía người cầm cung cách đó không xa.

Quân doanh Đan Chi còn chưa kịp phản ứng, không đuổi theo Đoạn Tư, nhưng vẫn có người đuổi theo.

Thập Ngũ Thiên Tri Hiểu.

Thập Ngũ mím chặt môi, đôi mắt lãnh đạm cuối cùng cũng tràn ngập căm hờn ngút trời, hắn giương cung nhắm thẳng vào Đoạn Tư, nghiến răng nghiến lợi nói: "Đoạn Tư! Rốt cuộc ngươi là ai? Ngươi đã làm gì?"

Đoạn Tư im lặng chớp mắt một cái, đột nhiên vui vẻ bật cười, vỗ trán nói: "Người bước ra từ Thiên Tri Hiểu, lấy một địch trăm, vào trong vạn quân lấy đầu tướng quân chẳng phải là chuyện thường sao? Thập Ngũ sư huynh?"

Pháo hoa mừng năm mới bắn lên từ phủ thành Sóc Châu, nở rộ rực rỡ trên bầu trời đêm, màu sắc lộng lẫy chiếu sáng khuôn mặt kinh hãi của Thập Ngũ.

"Sư huynh tìm nhầm người rồi, Hàn Lệnh Thu không phải Thập Thất, hắn ta vốn phải chết vì đã bại dưới tay ta trong trận minh thí."

Đoạn Tư chỉ vào mình, thản nhiên nói: "Ta mới là Thập Thất chân chính."

Đề xuất Tiên Hiệp: Bắt Đầu Trường Sinh Vạn Cổ, Cẩu Đến Thiên Hoang Địa Lão
BÌNH LUẬN