Chương 1146: Phong kiếp

...

"Rầm rầm rầm!!!!!!"

Thiên lôi không ngừng lóe sáng trong bầu trời đêm, mỗi một đạo đều như tử diễm nộ phóng, có thể châm lửa đốt cháy cả mảnh trời cao này.

Nhìn thấy cơn giận đến từ Thượng Thương, Bàng Anh và lão đạo sư cũng không khỏi bắt đầu lo lắng cho Chiêu Diêu Thần.

Phải biết tu hành nhiều năm như vậy, bọn họ chưa bao giờ thấy qua lôi kiếp đáng sợ đến thế.

"Đại ca, nếu không thì thôi vậy." Bàng Anh mở miệng nói.

Chiêu Diêu Thần không trả lời, hắn chuyên chú đối kháng trận lôi kiếp này.

Dựa theo quy cách Thần Minh của mình, hắn cho dù bột phá tối đa cũng chỉ là 49 đạo thiên lôi mới đúng. Chỉ cần vượt qua 49 đạo thiên lôi này, việc trở thành Thần Quân là tất yếu.

Tuy nhiên, số lần thiên lôi giáng xuống nhiều hơn hắn tưởng tượng, trọn vẹn sắp tới 81 đạo!

Sau khi chịu đựng qua một nửa số thiên lôi, cả khuôn mặt Chiêu Diêu Thần đều đen sì, chỗ y phục rách rưới có thể thấy da thịt cháy đen vì bị lôi điện đánh trúng.

Lúc tấn thăng, bình thường tam hồn thất phách cũng sẽ ở đó. Thế nhưng tam hồn và thất phách của hắn phảng phất e ngại lôi phạt của Thiên Đình, trong đó có một hồn và hai phách bắt đầu thoát xác lẩn trốn!

"Đáng giận!!"

Ngay cả hồn phách của chính mình cũng không tin mình có thể tấn thăng, sợ hãi đi theo mình mà hôi phi yên diệt!

Chiêu Diêu Thần cắn răng, tiếp tục chịu đựng thiên lôi oanh đỉnh trong đống phế tích. Gió mưa đá từ trên không trung quất tới càng giống như từng cây roi trời, hung hăng quất vào người hắn.

Rốt cục, địa hồn của Chiêu Diêu Thần cũng bắt đầu dao động.

Bản thân tộc môn và tổ chức của Chiêu Diêu Thần làm nhiều việc ác, không tích được chút địa đức nào cho hắn. Đối mặt với sự chất vấn và tra tấn của Thượng Thương, địa hồn của Chiêu Diêu Thần căn bản không chống được mấy hiệp.

Thứ còn đang kiên trì cũng chỉ còn lại thiên hồn của Chiêu Diêu Thần.

Thiên hồn tự nhiên là ý chí kiên định nhất, tất cả thiên hồn đều chỉ vì trở thành Thượng Tiên ở cảnh giới cao hơn, thoát ly nhân quả tuần hoàn phàm tục, trở thành hóa thân của Thượng Thương, tuổi thọ kéo dài, vạn thần kính ngưỡng...

"Sắp thành!!! Hôm nay, ta tất thành Tiên Quân!!!" Chiêu Diêu Thần gào lên sau một bữa ăn đau khổ cực hạn.

Da tróc thịt bong không thèm để ý chút nào, phấn thân toái cốt cũng muốn leo lên tiên lộ. Chiêu Diêu Thần rất rõ ràng sau khi sống quá kiếp này mình sẽ đạt được cái gì. Hắn hôm nay chính là hồn phi phách tán cũng muốn xông phá cái bình cảnh đã lâu không thể đột phá, không thể để người khác tùy ý cưỡi lên đầu mình nữa!!

"Không sai, không sai, nếu như ngươi luôn dùng loại tâm thái thấy chết không sờn này để tu hành, khẳng định có hy vọng trở thành lãnh tụ Thần Minh của Bắc Đẩu Thần Châu." Đúng lúc này, trên bầu trời truyền xuống một thanh âm, giống như lời khen ngợi ban cho sau khi cảm hóa được Thượng Thương.

Chiêu Diêu Thần đột nhiên mở to mắt.

Trên mặt Bàng Anh và lão đạo sư lộ vẻ vui mừng. Thượng Thương rốt cục cũng tán thành Chiêu Diêu Thần sao!

Trên thế giới này, không có mấy người có thể thực sự nghe được thanh âm của Thượng Thương!

Trên mặt Chiêu Diêu Thần lại không có nụ cười. Hắn từng là một Thần Minh huy hoàng, hiểu rõ quy tắc thế giới hơn đám tiểu thần bên cạnh. Thượng Thương không có Chân Thần, càng sẽ không nói chuyện với thế nhân!

Nhất định là một Thần Minh nào đó trông coi vận mệnh tiên đồ, thuộc cấp bậc Thượng Tiên, hắn đang theo dõi toàn bộ quá trình tấn thăng của mình.

Chiêu Diêu Thần duy trì cảnh giác, hắn không cảm thấy đây là may mắn, tương phản hắn bắt đầu lộ ra địch ý.

"Vị Thượng Tiên nào, chẳng lẽ đến trợ giúp Bàng mỗ một chút sức lực?" Chiêu Diêu Thần dò hỏi, nhưng hắn cũng không thể biểu lộ ra sự khiếp nhược, bèn bổ sung một câu, "Nếu chỉ là đi ngang qua, còn xin tiếp tục tiến lên, chớ lại gần. Phi thăng tấn cấp là đại sự, thứ lỗi cho Bàng mỗ không thể không cẩn thận."

"Ngươi cũng biết, trên con đường tiên đồ không chỉ đấu trí với trời, đấu dũng với thiên địa vạn yêu, mà còn phải đấu ác với người. Làm Thượng Tiên, kiếp nạn của ngươi không nằm ở thiên lôi, mà nằm ở chỗ chọc phải người không nên dây vào." Thanh âm từ bầu trời kia lại lần nữa truyền ra.

Chiêu Diêu Thần vừa nghe, sắc mặt lập tức thay đổi!

Trả thù!!

Kẻ này đến để trả thù!!

Gần đây hắn đã rất điệu thấp, khi nào lại chọc tới loại Thần Minh có thể điều khiển thiên kiếp này??

Nhưng mà, lúc này Chiêu Diêu Thần có thể cảm nhận rõ ràng một nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn. Thiên hồn của hắn đang run rẩy, thậm chí ép buộc thân thể hắn quỳ rạp xuống trước mặt đối phương.

Thiên hồn đã sợ hãi, điều này cho thấy đối phương tuyệt đối không phải giả thần giả quỷ. Kẻ ở trong thiên kiếp, tuyệt đối là Thiên Thần có thần cách rất cao!

"Hừ, đừng tưởng rằng ta không hiểu pháp tắc Thiên Đạo. Bớt ở chỗ này vênh mặt hất hàm sai khiến, ngươi nếu muốn quấy nhiễu ta, vậy hãy hỏi La Hán Thiên Xu có đáp ứng hay không!" Chiêu Diêu Thần cũng không phải bao cỏ, hắn cũng hiểu ý chỉ của Thượng Thương là mơ hồ, căn bản không có bất kỳ một Thần Minh nào có thể đại diện cho Thượng Thương định ra quy tắc!

"Chiêu Diêu Thần, ngươi còn chưa xứng trở thành Thần Quân, hãy tu luyện thêm mấy trăm năm nữa đi!" Thanh âm trên bầu trời lại một lần nữa truyền xuống.

Thoại âm vừa dứt, không trung bỗng nhiên cuồng phong gào thét. 81 đạo lôi kiếp đã kết thúc, nhưng Chiêu Diêu Thần làm sao cũng không ngờ tới sẽ còn có phong kiếp kinh khủng hơn!!

Gió này tuyệt đối không phải khí lưu bình thường. Gió quất xuống từ trên bầu trời giống như Phong Thần Tiên trong tay một vị Cự Thần Thiên Đình, mỗi lần quất vào ngọn núi nhân gian, tựa như một cú vung chém của Thượng Cổ Thần Binh!

"Bốp!!!!!!!!"

Cây roi trời Phong Thần này quất vào người Chiêu Diêu Thần, khiến hắn đau đến mức ngũ quan vặn vẹo!

"Giúp ta, giúp ta!" Chiêu Diêu Thần ý thức được mình căn bản không thể dùng nhục thể chống lại loại phong kiếp này, hắn vội vàng nói với vị La Hán Thiên Xu kia.

La Hán Thiên Xu có chút do dự.

Hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua bầu trời, muốn biết vị Thần Minh trên đó là ai. Nhưng nhìn thấy bộ dáng nửa chết nửa sống của Chiêu Diêu Thần, hắn vẫn bay lên giữa không trung, dùng phật châu trên cổ kết thành một pháp bảo hộ phật châu, giúp Chiêu Diêu Thần ngăn cản những ngọn roi phong kiếp quất xuống từ không trung!

Ngay khi tên La Hán Thiên Xu thăng không, Dạ Nương Nương đang lặng yên không tiếng động xuyên qua đạo quán cũng u linh trôi dạt đến sau lưng Chiêu Diêu Thần.

Vốn dĩ Chiêu Diêu Thần có sự phát giác, nhưng huyền bạo chi kiếp đột nhiên xuất hiện trên bầu trời, thông thiên triệt địa, kinh khủng đến cực điểm. Trước đó còn là từng roi từng roi đánh xuống, lần này hàng trăm hàng ngàn đạo phong tiên đánh tới, chính Chiêu Diêu Thần cũng sợ hãi. Nếu không có La Hán Thiên Xu hộ pháp cho hắn, hắn đã từ bỏ tấn thăng!

Thống khổ như vậy khiến Chiêu Diêu Thần càng không lưu ý đến vật treo trên cổ mình đã biến mất.

Chiêu Diêu Thần không cách nào duy trì tư thế ngồi xếp bằng, hắn dùng một tay chống đỡ lấy mình. Thiên hồn vẫn còn, ba phách mất đi một phách. Chiêu Diêu Thần làm sao cũng không ngờ mình tấn thăng lại gian nan như thế, trước đó Thiên Côn La Hán Lâm Anh rõ ràng không khó khăn như vậy.

Còn nữa, vị Thần Minh ngăn trở mình trên bầu trời kia là ai!

Hít sâu một hơi, Chiêu Diêu Thần đã bị quất đến có chút thần trí không rõ, nhưng hắn còn muốn kiên trì, bởi vì hắn cảm giác được mình sắp vượt qua cửa ải này, chỉ cần hấp thu thêm một chút xíu nguyệt hoa chi lực nữa!

Con đường tu hành vốn là đi ngược dòng nước, không tiến ắt lùi. Huống chi là giai đoạn đột phá, cần chính là cái dũng khí một hơi xông lên đó...

Tuy nhiên, Chiêu Diêu Thần vừa điều chỉnh tốt trạng thái bỗng nhiên cảm giác được trong cơ thể mình không còn hấp thu tinh hoa của mặt trăng nữa!

Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Y Trở Lại - Ngô Bình
Quay lại truyện Mục Long Sư
BÌNH LUẬN