Chương 1439: Chúc Cửu Âm

"Lũ dã long ở đây, không có con nào là ta không gọi tên được cả. Chỉ cần huýt sáo một tiếng, tụi nó sẽ bay đến mở đường cho chúng ta ngay." Thiếu niên da đen Tần Xuyên bắt đầu ba hoa về bản lĩnh của mình.

"Chắc là do cái mùi trên người ngươi khiến bọn chúng tưởng ngươi là đồng loại của tụi nó thôi." Lúc này, một cô gái trẻ bĩu môi, bịt mũi vẻ ghét bỏ nói.

"Hắc hắc, cái mùi này đã cứu mạng ta bao nhiêu lần rồi đấy. Có nhiều loài săn mồi cực kỳ ghét mùi nhân tộc, mà do mấy trăm năm qua có quá nhiều người mò vào Vạn Long cốc, nên lũ săn mồi đó cứ ngõ chúng ta là đồ ăn do thiên hạ ship tới, cứ đúng giờ đúng điểm là dâng thân xác tới cho tụi nó ăn vậy." Tần Xuyên tiếp lời.

"Ngươi đi trước một đoạn đi, mùi nặng quá!" Cô gái bực mình quát.

"Thôi được rồi, ta sẽ nói to một chút để ngươi khỏi nghe sót."

"Ngươi đừng có nói chuyện với ta, ngay cả giọng nói của ngươi cũng bốc mùi thối đấy!"

Thiếu niên và cô gái cứ thế cãi nhau suốt dọc đường, coi như cũng khuấy động bầu không khí trong đội ngũ.

Chúc Minh Lãng có chút thắc mắc, tại sao hai kẻ âm mưu bất chính lúc trước lại không thấy bóng dáng trong đoàn.

Theo lý mà nói, bọn chúng hẳn phải tìm mọi cách trà trộn vào, sau đó chờ tới vùng thâm sơn cùng cốc mới bắt đầu ra tay cướp của giết người chứ...

Hay là ý đồ của bọn chúng đã bị những người nhạy bén trong đoàn nhìn thấu nên căn bản không cho gia nhập.

"Ta nghe nói Nam Thiên Đình các ngươi nuôi dưỡng không ít trấn thú, và để thuần phục chúng, các ngươi thường dùng những biện pháp cực kỳ tàn nhẫn để tra tấn, chuyện đó có thật không?" Nữ tử dẫn đầu tên Sở Dĩnh hỏi.

"Là thật..." Chúc Minh Lãng gật đầu thừa nhận.

"Nhưng đã là Mục Long sư thì chẳng phải nên đối xử thiện lương với mỗi con rồng sao?" Sở Dĩnh tiếp tục.

"Ngươi nói đúng lắm." Chúc Minh Lãng lại khẳng định lần nữa.

Sở Dĩnh vốn định nhân vấn đề này để thảo luận sâu hơn với Chúc Minh Lãng, nhưng thấy hắn cái gì cũng thuận theo lời mình, khiến việc "truyền đạo" của nàng nhất thời bị nghẽn lại.

Phản ứng của Chúc Minh Lãng khiến những người khác cười không ngớt, bởi đây là lần đầu họ thấy đại sư tỷ bế tắc trong việc giảng đạo như vậy.

Người ta đều đồng ý với ngươi hết rồi.

Vậy thì còn truyền đạo gì nữa?

Những người theo đạo Thương Linh Nữ Oa thường khuyên người hướng thiện, truyền đạo phổ độ, điều họ cần là sự đồng thuận và cộng hưởng lòng thiện từ tâm của mỗi người. Kết quả là những lời lẽ cảm động nàng chuẩn bị kỹ lưỡng còn chưa kịp nói ra thì đối phương đã tỏ vẻ thấu hiểu và tán đồng hết mực. Điều này khiến Sở Dĩnh có chút hụt hẫng, chẳng rõ đối phương đang qua loa cho xong chuyện hay là tán thành thật lòng.

"Ngươi và rồng của mình quan hệ rất tốt, nhưng ngươi có bao giờ nghĩ rằng nếu không có sự áp chế tinh thần từ linh ước, trong thâm tâm bọn chúng có lựa chọn khác không? Ví dụ như bọn chúng cũng muốn được trở về Vạn Long cốc này chẳng hạn?" Sở Dĩnh lại bắt đầu công tác giảng đạo.

"Ngươi nói rất có lý. Đợi tới thánh địa của các vị, ta cũng thử đem rồng của mình phóng sinh xem sao. Vừa hay gần đây ta đang kẹt tiền, mà long lương thì lại đắt đỏ quá. Phóng sinh rồi có thể tiết kiệm được một khoản lớn, ta có thể cưới thêm mấy hiền thê mỹ thiếp, sắm cho họ thêm quần áo và trang sức đẹp..." Chúc Minh Lãng ra vẻ thâm sâu tán đồng, cứ như thể vừa được điểm hóa vậy.

Sở Dĩnh nghe xong câu này, lập tức cứng họng.

Tên này định phóng sinh luôn rồng của mình!

Lần đầu tiên nàng thấy một vị Mục Long sư dễ bị thuyết phục như vậy...

Mục Long sư không phải nên lấy mục long làm tín ngưỡng sao!

Chưa thấy ai có niềm tin lung lay như tên này!!

Cái ca truyền đạo này chẳng có chút tính khiêu chiến nào cả.

Ngay khi Chúc Minh Lãng thốt ra những lời đó, trong Linh Vực lập tức vang lên tiếng phản đối dữ dội!

"Úc!!!!"

"Rống!!!"

"Ô!!"

"Túc??"

"Uống."

Quá đáng, quá đáng rồi chủ nhân!!!

Thế mà định đem tiền ăn của tụi tui đi nuôi gái sao!!!

Đã hứa là bao ăn bao ở cả đời, thiếu một năm, một tháng, hay một ngày cũng không được đâu nhé!

Tiểu Thao Thiết là đứa gào to nhất!

Mặc dù Chúc Minh Lãng thường xuyên hạn chế nó ăn cái này cái kia, nhưng phẩm chất nguyên liệu nấu ăn lại được nâng lên rất nhiều.

Đã làm Thao Thiết thì kén ăn là chuyện không thể tránh khỏi, nhưng gặp được món mình thích thì ăn nhiều một chút, có gì sai đâu?

Mục Long sư cho quá nhiều đãi ngộ rồi, không thể quay lại cái thời làm dã long bần hàn được nữa!

Có lẽ nhờ vào sự thân hòa thần nhiễm, đám ấu long mà giáo phái Thương Linh định phóng sinh đều đặc biệt thích Chúc Minh Lãng. Mỗi khi hắn cho ăn, chúng lại vây quanh hắn thành một vòng lớn, hận không thể được Chúc Minh Lãng ký linh ước ngay lập tức để được hưởng cuộc sống bao ăn bao ở chất lượng như Tiểu Cửu Vĩ hay Tiểu Sùng Long.

Cảnh tượng này khiến Sở Dĩnh, người vốn thích giảng đạo, cảm thấy vô cùng khó chịu!

"Sư tỷ, cũng không cần vì chuyện này mà trăn trở. Mục Long sư và rồng vốn là sự lựa chọn song phương, chúng ta nên hướng sự quan tâm tới những con rồng thực sự muốn trở về long cốc. Đối tượng cần phê phán là những kẻ lạm dụng linh ước để nô dịch và tra tấn long thú, chứ không phải hạng người như hắn..." Một cô gái bịt mắt bằng lụa đỏ lên tiếng.

Bên ngoài Sở Dĩnh gật đầu, nhưng trong lòng vẫn hơi bực!

Lấy sự hiểu biết về tâm tính Long tộc của nàng, nếu không có cái gọi là linh ước kia, bọn chúng chắc chắn sẽ yêu thích tự do núi rừng hơn là phải chịu khuất phục dưới tay Mục Long sư.

Tóm lại, linh ước chính là nguồn cơn của mọi tội ác!

...

Dù thiếu niên dẫn đường có hay nổ, nhưng năng lực của hắn quả thực rất đáng nể.

Họ không mất quá nhiều thời gian ở mê cung không trung, và suốt dọc đường cũng không gặp sự tấn công nào từ lũ hung long.

Hành trình bình yên như đang đi thưởng ngoạn trong một công viên cổ kính và xinh đẹp, khiến những người trẻ tuổi trong giáo phái Thương Linh đều rất thư thái, không khí tràn ngập niềm vui.

"Tần Xuyên, ngươi ở đây đã bao đời, có gặp con rồng nào hiếm lạ không, kể ta nghe chút đi." Chúc Minh Lãng hỏi chuyện.

"Chuyện đó thì ba ngày ba đêm cũng kể không hết." Giọng Tần Xuyên lại bắt đầu vểnh lên.

"Vậy hãy nói về con nào mà ngươi thấy cực kỳ hiếm ấy." Chúc Minh Lãng gợi ý.

"Ngươi có biết Chúc Cửu Âm không?" Tần Xuyên đột nhiên hạ thấp giọng, cứ như thể đang chia sẻ bí mật trời đất với Chúc Minh Lãng vậy.

"Đương nhiên biết, vị Tổ Long lừng lẫy, vị thần Thương Long từ thời Bàn Cổ, Nữ Oa." Chúc Minh Lãng gật đầu.

"Chẳng phải là Chúc Long sao, cái đó có gì hiếm đâu!" Lúc này cô gái Triệu Gia Gia cũng ghé tai lại, vẻ mặt chẳng có gì là ghê gớm.

"Ngươi đúng là kiến thức nông cạn, mấy con Chúc Long ngoài thị trường toàn là lũ Ngụy Tổ Long thôi, chỉ dính chút xíu huyết mạch. Tổ Long thuần chủng trên đời này hiếm như lá mùa thu, huống chi là Chúc Cửu Âm khai thiên lập địa đã tồn tại. Con ta nhắc tới là Chân Tổ Long kế thừa huyết mạch thực sự của Chúc Cửu Âm đấy!" Tần Xuyên lập tức bác bỏ.

"Nếu là Chân Tổ Long huyết mạch thuần khiết thì quả thật ngàn năm khó gặp, ngươi gặp nó thế nào?" Chúc Minh Lãng hứng thú hỏi kỹ.

"Chuyện này phải kể từ lúc ta còn nhỏ, khi đó ta chính là uống sữa rồng mà lớn lên đấy..."

"Có thể bỏ qua đoạn này được không."

Đề xuất Tiên Hiệp: Bắt Đầu Làm Tông Chủ (Dịch)
Quay lại truyện Mục Long Sư
BÌNH LUẬN