Chương 159: Ôn Mộng Như của Miểu Sơn Kiếm Tông

"Tuổi còn trẻ mà đã âm hiểm xảo trá như vậy!" Nhiếp Sùng khịt mũi coi thường đối với hành vi của Chúc Minh Lãng.

Ngô Phong lại cười phản bác ngôn luận của Nhiếp Sùng: "Có lẽ đệ tử Tử Tông Lâm các người nên sống trong thế giới đồng dao, đây là sự kết hợp giữa thực lực và trí tuệ."

"Đúng vậy, có mấy người có được phách lực này của Chúc Minh Lãng, dám đốt pháo hoa bất chấp đối thủ có bao nhiêu người, càng không quan tâm người đến đây có thực lực gì. Sao cái này có thể gọi là âm hiểm xảo trá được, cái này gọi là tự tin!"

...

Chúc Minh Lãng cướp sạch một nhóm người, nhất là đám đệ tử Phù Tông kia và cả những người đến từ gia tộc họ Chung, trong tay bọn họ đều có không ít hộp gấm màu lam.

Những hộp gấm này tay còn chưa cầm nóng đã bị đội ngũ của Chúc Minh Lãng đoạt đi. Trong lúc nhất thời bọn họ hối hận không thôi, cứ ngoan ngoãn ẩn nấp thì tốt biết mấy, tại sao lại tham lam như vậy?

Chúc Minh Lãng quả thực là Tiểu Ác Ma nhân gian.

Sau khi cướp sạch đám người này, hắn lập tức chạy tới một địa điểm khác trong Cơ Quan thành, sau đó bắt chước làm lại y hệt!

Trong Cơ Quan thành có vô số vật che chắn, lại thêm địa hình biến ảo, những đệ tử bên trong căn bản không biết có người đang sử dụng pháo hoa màu đỏ tím để dụ địch lần nữa.

Cho nên khi Chúc Minh Lãng lại một lần nữa đốt lên pháo hoa màu đỏ tím, tên trọng tài tóc nâu kia tức giận đến mức râu cũng vểnh lên. Còn đám người trên tường thành thì nhìn thấy rõ mồn một hành vi giảo hoạt này của Chúc Minh Lãng.

Trên cổng thành có rất nhiều trưởng lão, đường chủ của các thế lực, khi bọn hắn nhìn thấy đệ tử thế lực mình vô cùng ngây thơ chạy tới thì càng nhíu chặt mày, mặt mày ủ dột.

Xong, xong cả rồi, vất vả lắm mới lấy được chút hộp gấm, sắp bị tiểu tử Chúc Môn kia quét sạch rồi!

...

Trên Bách Sơn, nụ cười trên mặt Chúc Minh Lãng chưa từng tắt.

Chuyện này phải cảm ơn mấy tên ác đồ ở Tội Ác Chi Thành lúc trước đã giúp Chúc Minh Lãng ý thức được rằng làm người xấu kỳ thực cũng cần động não nhiều hơn, đi cướp cũng có thể trở nên có nghệ thuật.

Làm xong vụ thứ ba, Chúc Minh Lãng đã kiếm đầy bồn đầy bát. Nếu không phải cân nhắc đến việc các long sủng cần điều tức nghỉ ngơi để ứng phó với người ở Cửu Quân mộ, Chúc Minh Lãng dự định cứ thế càn quét tiếp!

Đã lâu lắm rồi không có cảm giác một ngày phất nhanh như thế này. Thế đạo hỗn loạn rung chuyển, cũng chỉ có túi vàng no căng mới có thể mang lại cho người ta chút cảm giác an toàn.

Cũng không biết vị đại nhân vật nào đã đề nghị đặt cuộc tranh giành vào lần thi đấu thế lực này, quả thực không thể sáng suốt hơn.

Sao trước kia hắn không cảm thấy việc lục đục với nhau cùng đệ tử các thế lực này là một chuyện vô cùng thú vị nhỉ?

Lúc trước vừa xuống núi, hắn liền thoát ly phạm trù đệ tử, điều này cũng khiến Chúc Minh Lãng tuổi còn trẻ đã bỏ lỡ cơ hội ganh đua so sánh với những người cùng trang lứa.

Lần càn quét này coi như bù đắp rất nhiều tiếc nuối thời niên thiếu của Chúc Minh Lãng.

Cho dù là hoàng đô, vẫn có quá nhiều đệ tử đơn thuần như tờ giấy trắng, chơi đùa cùng bọn hắn vẫn rất vui vẻ!

"Công tử, lần này chúng ta có thể giao tất cả hộp gấm lấy được cho trọng tài." Tần Dương nói với Chúc Minh Lãng.

"Ừ, chúng ta cũng sắp phải đi Cửu Quân mộ rồi." Chúc Minh Lãng gật đầu.

Thu hoạch được nhiều hộp gấm như vậy, hẳn là không có mấy đệ tử thế lực nào có tài nguyên hùng hậu hơn mình.

Tiếp theo chính là Cửu Quân mộ.

Xuất hiện ở gần Cửu Quân mộ về cơ bản đều là những người mạnh nhất của các đại thế lực, không phải thủ tịch đệ tử thì cũng là thiếu chủ tộc môn, không giống với những người bị mình dùng khói hiệu dẫn tới.

Vì thế, Tần Dương cũng cố ý nhắc nhở Chúc Minh Lãng, đến Cửu Quân mộ thì đừng dùng phương pháp này nữa.

Dù sao theo thời gian trôi qua, những kẻ còn lại trong Cơ Quan thành dù không phải đệ tử thế lực lớn thì về cơ bản cũng là những người nổi bật nhất trong thế hệ trẻ toàn hoàng đô, trong đó không thiếu những cường giả đỉnh cao tự học thành tài hoặc có kỳ ngộ khi rèn luyện bên ngoài.

Lúc càn quét lần thứ ba, Tần Dương liền gặp một kẻ địch cực kỳ khó chơi, nếu không phải Nam Linh Sa thực lực siêu quần, bọn hắn thật sự có khả năng lật thuyền, dù sao đối thủ càng ngày càng mạnh!

"Bây giờ còn ở trong Cơ Quan thành, đại bộ phận tu vi đều đạt đến thượng vị Chủ cấp. Đến Cửu Quân mộ, công tử cần phải cẩn thận hành sự." Tần Dương nói.

"Có ai đặc biệt xuất chúng không?" Chúc Minh Lãng hỏi.

Tần Dương gật đầu, mở miệng nói: "Thủ tịch đại đệ tử của Tử Tông Lâm, Hoắc Thượng Quân, đây là người công tử cần cẩn trọng nhất."

"Người này thế nào?" Chúc Minh Lãng hỏi.

"Nghe nói hắn có Song Long, Tử Vân Long và Kim Khung Long, đều đạt đến thực lực Quân cấp." Tần Dương nói.

"Quân cấp sao?" Chúc Minh Lãng hơi kinh ngạc.

Đệ tử các đại thế lực lần này không tệ à nha. Nhớ ngày đó khi chính mình xuống núi cũng chỉ vừa mới đột phá tu vi Quân cấp.

Có thực lực như vậy về cơ bản là quét ngang thế hệ đệ tử các đại thế lực rồi.

"Tử Tông Lâm là kình địch tranh đoạt quyền tọa trấn Ly Xuyên đại địa với chúng ta, bọn hắn nếu nhìn thấy chúng ta chắc chắn sẽ dốc toàn lực để loại chúng ta ra ngoài." Tần Dương nói.

"Phía trước có cường giả." Lúc này, Nam Linh Sa thấp giọng nói.

Ba người đã tới Cửu Quân mộ. Đây là một vùng đồi núi mấp mô đầy mộ phần, có thể nhìn thấy từng tòa tượng tướng quân nguy nga sừng sững dưới chân núi, mộ bia màu trắng lít nha lít nhít tràn ngập cả vùng sơn dã.

Phía trước là một gò núi mộ địa, khí hồng phun trào, những tấm bia mộ nặng nề đang lay động, hiển nhiên là có người đang chém giết phía trước.

Đi về phía đỉnh gò núi nhìn ra trước, đã thấy ba nữ tử mặc áo nghê thường lòe loẹt đang giằng co với một nhóm Thần Phàm giả.

Đám Thần Phàm giả kia rõ ràng thuộc về các thế lực khác nhau.

Bọn hắn cũng không phải cấu kết với nhau, chỉ vì thực lực ba nữ tử mặc áo nghê thường kia thực sự quá cao cường, nếu bọn hắn không đoàn kết lại thì về cơ bản sẽ bị loại bỏ.

"Miểu Sơn Kiếm Tông!" Tần Dương liếc mắt một cái liền nhận ra trang phục của ba nữ tử kia.

"Vị ở giữa thực lực rất mạnh." Ánh mắt Nam Linh Sa chăm chú nhìn vào người duy nhất trong ba nữ tử không ra tay nhiều lắm.

Y phục nghê thường của nữ tử kia ngược lại mộc mạc hơn một chút. Khí chất nàng cao ngạo, thần sắc lãnh đạm, đối mặt với sự liên hợp chống cự của đám Thần Phàm giả này phảng phất như căn bản không có bao nhiêu hứng thú.

Chỉ là, nàng vẫn rút bội kiếm ra.

Kiếm của nàng chỉ về phía đám Thần Phàm giả kia, trong miệng lầm thầm gì đó.

"Đó không phải là Ôn Mộng Như của Miểu Sơn Kiếm Tông sao... Đi mau, đi mau!" Lúc này, ở một hướng khác trên sườn núi, mấy Mục Long sư đến từ Thuần Long học viện nói.

Nhìn thấy ba nữ tử Miểu Sơn Kiếm Tông kia tựa như gặp phải quỷ sát, mấy học viên Thuần Long học viện này vậy mà quay đầu bỏ chạy, không tiếp tục tiến về phía trước nửa bước!

Phía trước chính là Cửu Quân sơn. Mọi người tìm kiếm trong Cơ Quan thành đã thông qua các phương thức khác nhau và chỉ dẫn tin tức lưu lại trong thành biết được Cửu Quân Mộ Sơn chính là nơi chiến đấu cuối cùng của cuộc thi đấu thế lực lần này.

Hơn nữa hộp gấm màu đỏ tím cấp thứ năm cũng chỉ có khả năng xuất hiện trong Cửu Quân Mộ Sơn!

Trên thực tế, Cơ Quan thành lúc này cũng đang xảy ra biến đổi to lớn, những địa hình khác biệt kia đang từ từ biến mất, những mê cung phức tạp cũng biến thành một con đường thẳng tắp.

Mà Cửu Quân sơn vốn chỉ là một mảnh mộ phần nhỏ lại đang từ từ dâng lên cao, rất nhiều mồ mả cũng đang hiện ra. Những mồ mả mộ viên này liên kết với nhau tạo thành một tòa núi mộ quân đội khổng lồ. Người trong Cơ Quan thành về cơ bản liếc mắt liền có thể trông thấy nó sừng sững ở trung tâm toàn thành.

Theo thời gian trôi qua, những hộp gấm rải rác trong Cơ Quan thành đã bị thu nhặt hết, chỉ có trên Cửu Quân mộ là còn một số hộp gấm nằm tùy ý như đá vụn trên mặt đất.

Hoặc là trực tiếp rút lui, hoặc là bước vào Cửu Quân mộ. Một số đệ tử đục nước béo cò về cơ bản đã bị loại, những người còn tiến về Cửu Quân mộ đều là tinh anh các đại thế lực cùng một số cường giả thực sự có xuất thân rễ cỏ nhưng thực lực bất phàm!

"Bạch!!!!"

Như chim hạc đứng thẳng độc lập, nữ đệ tử Ôn Mộng Như của Miểu Sơn Kiếm Tông kia đột nhiên xuất kiếm. Kiếm kia như một tia sáng chiều tà chiếu nghiêng từ cửa sổ, đánh vào người một Thần Phàm giả đỉnh vị Chủ cấp!

Đó là một tu sĩ cầm roi sắt, thực lực đáng gờm, không ít người trên tường thành đều tận mắt chứng kiến tên tu sĩ này đánh bại rất nhiều đệ tử nổi danh của các thế lực lớn.

Nhưng chỉ một kiếm này chỉ tới, tu sĩ cầm roi sắt kia lại vô lực đỡ, roi sắt trong tay rơi xuống đất, phun ra một ngụm máu, thân thể bị ép trượt ra sau, đập vào một pho tượng tướng quân lớn!

Tượng lớn tướng quân rung lên một cái, tu sĩ cầm roi sắt kia toàn thân run rẩy kịch liệt, các khớp xương trên người về cơ bản đều bị lệch vị trí do lực lượng khổng lồ của một kiếm này, bất luận hắn cố gắng chống đỡ thế nào cuối cùng cũng khó mà đứng thẳng dậy.

Rốt cục, tên tu sĩ đỉnh vị Chủ cấp này quỳ rạp xuống đất, máu tươi phun ra tạo thành sự tương phản rõ rệt với sắc mặt tái nhợt của hắn.

Hắn cố gắng ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn chằm chằm nữ tử Miểu Sơn Kiếm Tông, trên mặt viết đầy sự kinh hãi!

"Kiếm sư Quân cấp!" Hắn gian nan thốt ra mấy chữ này.

Kinh hãi không chỉ có tên tu sĩ này, trưởng lão và các đường chủ của các đại thế lực trên cổng thành cũng mở to hai mắt, ánh mắt bọn hắn không tự chủ được tụ tập trên người một vị kiếm cô.

Nữ tử kia đội nón lá, dường như không muốn người khác nhìn thấy dung mạo của mình.

Nàng không nói một lời, chỉ nhìn chăm chú vào chiến trường Cửu Quân mộ trong Cơ Quan thành, không hề để ý đến những ánh mắt kinh ngạc từ đám thế lực lớn tại hoàng đô!

"Quân cấp, Ôn Mộng Như của Miểu Sơn Kiếm Tông, không hổ là kinh thế thiên nữ. Trong Cơ Quan thành này e rằng ngoại trừ Hoắc Thượng Quân, không ai có thể đỡ được kiếm của nàng đi?" Trưởng lão Thương Long điện trầm giọng nói.

"Trưởng lão, ngài quên đại ca của ta rồi sao, đại ca ta cũng không yếu!" Phó Cân Quắc có chút bất mãn nói.

"Phó Tu Mi sợ là còn kém một chút, rồng của hắn cũng chỉ là chuẩn Quân cấp, so với Ôn Mộng Như này e là còn thiếu chút lắng đọng." Trưởng lão Thương Long điện nói.

"Những thế lực lâu đời này đều là nơi bồi dưỡng quái vật. Còn tưởng rồng của ca ca tấn thăng đến Quân cấp là có thể quét ngang tất cả trong cuộc thi lần này chứ. Mà này, ca ca đi đâu rồi, sao mãi không thấy hắn?" Phó Cân Quắc nhìn quanh.

Phó Tu Mi.

Đệ tử mạnh nhất Thương Long điện!

Giờ phút này hắn cũng thuận theo sườn núi đi về phía Cửu Quân mộ, vừa vặn trông thấy ba người Chúc Minh Lãng, Nam Linh Sa, Tần Dương đứng yên trên sườn núi.

"Chúc Minh Lãng?" Phó Tu Mi liếc mắt một cái liền nhận ra Chúc Minh Lãng.

Chúc Minh Lãng quay đầu lại, nhìn thấy một gương mặt cũng coi là quen biết, không khỏi cười cười nói: "Là ngươi à... Ta không nhớ ngươi tên gì."

Mặt Phó Tu Mi đen lại.

Đề xuất Tiên Hiệp: Chí Tôn Đồng Thuật Sư: Tuyệt Thế Đại Tiểu Thư
Quay lại truyện Mục Long Sư
BÌNH LUẬN