Chương 169: Phù sư Hà Thanh Thiển

Chúc Minh Lãng buông kiếm xuống.

Ánh mắt của hắn nhìn chăm chú Triệu Thần, mà Triệu Thần cũng cảm thấy địch ý cường đại từ Chúc Minh Lãng.

Con Cốt Long âm trầm kia đột nhiên gào thét một tiếng, lập tức lăng mộ cùng thạch quan trên Cửu Quân Mộ Sơn không hiểu sao lại rung lắc, có thể nhìn thấy từng sợi tử khí quỷ dị từ trong khe hở lăng mộ, trong thạch quan trôi về hướng này.

Tử khí nồng đậm, khiến cho cốt chất của con Cốt Long âm trầm trở nên đen kịt đáng sợ, một đôi mắt lục u u càng thêm làm người ta sợ hãi.

Cốt Long âm trầm thu nạp khí tức tử vong của Cửu Quân Mộ Sơn, trở nên càng thêm cường đại.

Cánh của nó mở ra, cốt dực quạt ra một cỗ hơi thở mục nát, lao về phía Chúc Minh Lãng.

Kịch độc mục nát bao phủ, Chúc Minh Lãng thử dùng kiếm phong để xua tan thứ quỷ quái này, nhưng loại khí tức mục nát này rõ ràng không phải chướng khí thông thường, chúng căn bản không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào mà khuếch tán, lan tràn...

Thân ở trong đó, Chúc Minh Lãng chỉ cảm thấy da dẻ mình xuất hiện cảm giác nhói nhói, ngay sau đó nỗi đau nhói biến thành một loại thiêu đốt, thật giống như đang ngâm mình trong nọc độc có thể hòa tan da người.

Chúc Minh Lãng nhảy lên chỗ cao, thoát khỏi luồng khí độc mục nát không cách nào tiêu trừ này, mà giữa không trung, đã có vài đầu Long Quân đang chờ hắn.

Cái đuôi Tử Vân Long như roi thép quất tới, tấn mãnh mà hung ác.

Chúc Minh Lãng lăng không dậm chân, lách mình tránh né công kích của Tử Vân Long.

Tử Vân Long cùng Kim Khung Long cũng không hổ là Long Quân, chúng nhiều lần bị thương nhưng vẫn còn sức chiến đấu rất thịnh vượng, Chúc Minh Lãng trên không trung né tránh sự giáp công của hai đầu Long Quân này.

Rất nhanh, Cốt Long âm trầm cũng bay lên, nó hướng về phía Chúc Minh Lãng phun ra tử linh mưa độc.

"Thiểm Long Kiếm!"

Thân thể Chúc Minh Lãng lướt về phía sau, tránh khỏi cơn mưa độc khó phòng ngự này, đợi đến khi mưa độc thưa thớt, hắn cùng Kiếm Linh Long hợp hai làm một, lại hóa thành một con thiểm kích chi long, vượt ngang khoảng cách cả ngàn mét...

Kiếm kính (lực, kình) giống như Thương Long, tốc độ như thiểm điện, Chúc Minh Lãng thoát khỏi Tử Vân Long cùng Kim Khung Long, đồng thời đâm thẳng về phía Cốt Long âm trầm!

Đôi cánh mục nát của Cốt Long bị một kiếm này xuyên thủng, trực tiếp vỡ nát trên không trung.

Chúc Minh Lãng cũng giống như thuấn di, xuất hiện ở phía sau Cốt Long âm trầm.

Nguyệt Hoa Trảm!

Có thể nhìn thấy kiếm phía sau lưng Chúc Minh Lãng nhảy ra, thân kiếm nóng hổi dưới lực lượng vung chém cường đại thình lình xuất hiện một đạo lãnh nguyệt kinh diễm!

Nguyệt Hoa Trảm của Chúc Minh Lãng là khoái kiếm, sau khi lãnh nguyệt lóe lên, lại xuất hiện một đạo Mãn Nguyệt Trảm (Trăng tròn), sau đó liền thấy từng đạo từng đạo kiếm mang hiện ra hình dáng các tuần trăng khác nhau đang bay nhanh lập lòe.

Mỗi một đạo nguyệt trảm cùng hoa thiết này đều vung về phía Cốt Long âm trầm, con Cốt Long này bị Chúc Minh Lãng đánh từ không trung xuống đại địa, trong quá trình rơi xuống lại không biết phải chịu đựng bao nhiêu đạo trảm kích ánh trăng uy lực đáng sợ như vậy!

"Hoắc!"

Cú chém cuối cùng, Chúc Minh Lãng có chút dừng lại, nhưng kiếm mang lãnh lẽo mở ra trên đại địa lại vô cùng dọa người, không chỉ cắt đôi thân thể Cốt Long âm trầm, mà còn chém bay luôn đỉnh của ngọn núi lăng mộ.

Tử khí lượn lờ quanh thân Cốt Long âm trầm bị đánh tan toàn bộ, thân thể nó cũng bị cắt thành mấy đoạn, rơi xuống những chỗ khác nhau.

Lúc này, khí độc mục nát kia cũng theo đó tiêu tán, Chúc Minh Lãng đứng ở đỉnh ngọn núi lăng mộ vừa bị mình gọt phẳng, lại thấy một nữ tử dáng người nhỏ nhắn xinh xắn chẳng biết lúc nào đã xuất hiện ở nơi này.

Nàng hướng về phía hắn cười cười, Chúc Minh Lãng không biết ý gì, cúi đầu xem xét thì phát hiện xung quanh mình không biết từ lúc nào đã dán đầy Thiên Cân Phù!

Những lá phù này cũng không cần dính chặt trên người, chúng chỉ lơ lửng tại chỗ thấp, liền có thể khiến khu vực xung quanh sinh ra trọng lực nặng nề, người bình thường đứng bên trong, tựa như trên thân đeo xích sắt nặng ngàn cân vậy.

Thiên Cân Phù này có tám tấm, vừa vặn nằm ở tám hướng của Chúc Minh Lãng.

Chúc Minh Lãng ý thức được mình đã giẫm vào phù trận của nữ tử kia mà không kịp đào thoát, trọng lượng ròng rã 8000 cân khiến hành động của hắn trở nên có chút gian nan.

"Phù sư." Chúc Minh Lãng hơi nhíu mày.

"Phù sư Hà Thanh Thiển, xin chỉ giáo." Hà Thanh Thiển khom người nói.

Hành lễ thì hành lễ, tay Hà Thanh Thiển bắt một cái vào không trung, trong lòng bàn tay vậy mà xuất hiện thêm mấy tấm Bạo Phá Phù, hơn nữa không chút khách khí ném về phía vị trí Chúc Minh Lãng!

Bạo Phá Phù nhìn qua như từng tấm giấy vàng bình thường đến không thể bình thường hơn, nhưng khi lục văn bên trên bắn ra hào quang, chúng trong nháy mắt bạo tạc, uy lực có thể so với thùng lưu huỳnh dùng để khai thác quặng mỏ!!

"Rầm rầm rầm!!!!!"

Chúc Minh Lãng tránh né không được, hơn nữa cánh tay cũng chịu ảnh hưởng của Thiên Cân Phù, muốn thi triển ra Bát Quái Kiếm Khí là có chút khó khăn.

May là trên người Chúc Minh Lãng còn có một bảo vật không tệ, đó chính là Mị Ảnh Chi Y lột xuống từ chỗ Tứ thiếu chủ Đỗ Thành của Tông Cung.

Mị Ảnh Chi Y như áo choàng, hiển hiện sau lưng Chúc Minh Lãng, cùng lúc đó thân hình Chúc Minh Lãng cũng tựa như một mị ảnh u hồn...

Thiên Cân Phù trực tiếp mất đi tác dụng, mà Chúc Minh Lãng lập tức tránh sang bên ngoài khu vực Bạo Phá Phù đánh nổ.

"Hà cô nương, có Kim Khôi Phù không, cho con Kim Khung Long này của ta một tấm!" Lúc này Hoắc Thượng Quân nói.

"Có!" Hà Thanh Thiển giơ tay lên, liền thấy một tấm phù màu vàng bay về phía không trung, rơi vào trên vảy con Kim Khung Long.

Lục văn trong phù lập lòe, rất nhanh tất cả lân phiến của Kim Khung Long trở nên càng thêm sáng rõ, một tầng ánh sáng mạ vàng như có như không bao phủ toàn thân Kim Khung Long, khiến nó nhìn qua giống như một con Thương Long được đúc bằng vàng ròng thực sự, uy vũ đến cực điểm!

Kim Khung Long được kim khôi bao trùm, nó đáp xuống, vuốt rồng chộp tới phía Chúc Minh Lãng, có thể nhìn thấy lôi điện màu vàng lập lòe tại đầu ngón tay nó!

Chúc Minh Lãng đối mặt Kim Khung Long bá khí, nhưng căn bản không lùi nửa bước.

Hắn đột nhiên vung kiếm lên không trung, kiếm khí khí hồng bàng bạc xuất hiện, càng giống như một con Hồng Hoang Thánh Thú, lao tới cắn xé Kim Khung Long.

Kim Khung Long bị kiếm hồng này bức lui, xoay một vòng giữa không trung, lại một cái xoay chuyển, dùng hết lực lượng toàn thân quật mạnh cái đuôi rồng về phía đỉnh ngọn núi lăng mộ...

Chúc Minh Lãng lui bước về sau, liền thấy đuôi rồng kia quét xuống, đập nát đại địa.

"Ngao!!!!!!"

Tử Vân Long gầm thét một tiếng, thi triển chính là Vân Hải huyền thuật!

Một mảng lớn mây trắng xóa đang cuồn cuộn, nhìn như sương mù màu trắng, lại còn đáng sợ hơn cả nham thạch lăn xuống, biển mây này trùng trùng điệp điệp, đánh tới phía Chúc Minh Lãng, đáng sợ đến cực điểm!

Chúc Minh Lãng ý thức được, nếu không xử lý hai con Long Quân này, xác thực sẽ mang đến phiền toái không nhỏ cho mình.

Hắn quay người chém một kiếm, kiếm khí như một trận biển gầm to lớn, va chạm cùng Vân Hải huyền thuật của Tử Vân Long, lập tức cả tòa Cửu Quân Mộ Sơn rung lắc kịch liệt phảng phất bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp đổ.

Kiếm rít của Chúc Minh Lãng vẫn hơn một bậc, sau khi hắn bức lui Tử Vân Long, đột nhiên bay về phía Kim Khung Long, chém một cú Phân Sơn Kiếm vào cái đuôi của nó!

Ngay cả dãy núi đều sẽ bị tách ra.

Lần này Chúc Minh Lãng thi triển toàn lực, sinh sinh chém nát Kim Khôi Phù Giáp, hơn nữa còn trực tiếp chém đứt đuôi của Kim Khung Long!!

Đề xuất Huyền Huyễn: Hủ Bại Thế Giới
Quay lại truyện Mục Long Sư
BÌNH LUẬN