Chương 33: Liêm Trảo Mãnh Long

"Du ~~~~~~!"

Lúc này, Băng Thần Bạch Long trường ngâm một tiếng, nó giãn rộng đôi cánh chính hoa lệ, giống như Băng Tuyết Chi Hoàng trong thần thoại.

Một luồng khí tức băng lãnh tỏa ra từ bộ lông tuyết, như cơn bão táp mạnh mẽ quét qua khu rừng bừa bộn này, những dòng nước lạnh đang bị hong khô kia đông cứng lại với tốc độ mắt thường có thể thấy, ngưng kết thành lớp băng sương vô cùng kiên cố!

"Kẽo kẹt kẽo kẹt ~~~~~~~~~~~"

Cây cối đóng băng, đá tảng đóng băng, lớp băng sương trắng xóa phủ đầy mặt đất lấn át thế sóng nhiệt của Lưu Kim Hỏa Long, càng đem những con rắn nước đang quấn quanh người Lưu Kim Hỏa Long ngưng tụ thành từng vòng đai băng!

Vòng đai băng sương kiên cố như xiềng xích, khóa chặt Lưu Kim Hỏa Long, khiến nó khó lòng đứng dậy.

Đoàn Lam lão sư nhìn thoáng qua Chúc Minh Lãng, trên mặt thoáng hiện vẻ vui mừng.

Kha Bắc thấy cơ hội này khó có được, lập tức lùi lại vài bước, tay trái hướng về phía trước, lòng bàn tay úp xuống đất, mở ra Linh Vực của mình.

Có thể thấy đồ án Linh Vực hiện lên trong lòng bàn tay hắn, cũng chiếu rọi xuống nền đất bùn trước mặt, đất đá đại địa kia đột nhiên cuộn trào.

Bùn đất văng tung tóe, Kha Bắc muốn triệu hồi một con Nê Long. Mặc dù thực lực kém hơn Ưng Thú Long, nhưng Nê Long sở hữu thân thể dày đặc vô cùng, có thể chống đỡ vài đòn toàn lực của Lưu Kim Hỏa Long.

Dù sao cũng là bị đánh lén, không có cơ hội triệu hồi, nếu không phải Băng Thần Bạch Long cùng Trạm Xuyên Long khốn trụ Lưu Kim Hỏa Long, Kha Bắc cũng không dám tùy tiện mở ra đồ ấn, bởi việc triệu hồi cuối cùng vẫn cần sự tập trung cao độ và một chút thời gian.

"Kha Bắc lão sư, cẩn thận!" Đột nhiên, Chúc Minh Lãng hô to.

Kha Bắc sắp hoàn thành triệu hồi, nhưng lúc này hắn lại cảm nhận được một luồng hơi lạnh, giống như có ai đó vung dao lạnh lẽo sau gáy mình!

Hắn quay người lại, đã thấy một cái móng vuốt sắc bén! !

Móng vuốt này không có ngón, mà là nguyên một mảng lưỡi sắc như liềm mở rộng, cứ thế chém về phía hắn.

Cách đó không xa, Chúc Minh Lãng đoán được màn này, nhưng hắn không có long sủng nào khác, lúc này nếu Đại Hắc Nha còn ở đây, còn có thể tranh thủ chút thời gian cho Kha Bắc đạo sư. . .

"Phập! ! ! ! !"

Liêm trảo rốt cuộc vẫn cắt qua lồng ngực Kha Bắc, máu tươi phun trào.

Kha Bắc lăn lộn trên mặt đất, nhưng Liêm Trảo Mãnh Long kia căn bản không có ý định buông tha hắn.

Liêm Trảo Mãnh Long mấy bước đuổi kịp Kha Bắc, một móng vuốt khác hung hăng đâm vào phần bụng Kha Bắc, sau đó nó thậm chí còn giơ cao Kha Bắc lên như đang khoe khoang chiến lợi phẩm săn được!

Bản tính của Liêm Trảo Mãnh Long cũng chính là bản tính của La Hiếu.

Sinh vật hung tàn khát máu này không biết được triệu hồi từ lúc nào, dường như vẫn luôn lẩn khuất xung quanh, chờ đợi cơ hội này!

"Trốn. . . Trốn. . ." Kha Bắc bị treo trên móng vuốt kia chưa chết ngay lập tức, đôi mắt ngập máu của hắn trừng lớn, nhìn về phía Chúc Minh Lãng, rất cố gắng hô lên từ này.

"Đều chết hết cho ta!" La Hiếu lại một lần nữa ra lệnh, lần này mục tiêu là Chúc Minh Lãng.

La Hiếu là một kẻ điên khát máu, nhưng suy nghĩ lại vô cùng rõ ràng.

Hắn biết rõ trong ba người thực lực mạnh nhất là Kha Bắc, mục tiêu hàng đầu cần giết cũng chính là Kha Bắc. Từ việc đánh lén trên không ngay từ đầu, đến thời điểm và thứ tự giết người lúc này. . .

Hơn nữa Băng Thần Bạch Long đe dọa đến tính mạng La Hiếu, La Hiếu vậy mà cũng không để con Liêm Trảo Mãnh Long này hiện thân, chỉ vì để tung đòn chí mạng cho Kha Bắc vào thời điểm mấu chốt!

"Du ~~~~~~~~"

Bạch Khởi đã nhận ra Liêm Trảo Mãnh Long, cánh của nó vỗ mạnh về phía Chúc Minh Lãng, thổi lên một trận gió ngang.

Lông vũ dưới cánh cũng theo cơn gió này bay đi, hóa thành những mũi tên băng nhung sắc bén, lít nha lít nhít găm về phía con Liêm Trảo Mãnh Long kia.

Thực lực Liêm Trảo Mãnh Long kém xa Lưu Kim Hỏa Long, hơn nữa rõ ràng là sinh vật chuyên đánh lén. Bạch Khởi rõ ràng đã đến kỳ trưởng thành, thực lực hoàn toàn không thua kém một Hạ Vị Long Tướng, gió băng đinh của nó đánh tới giống như một trận mưa băng, phong tỏa diện rộng tất cả đường tấn công của Liêm Trảo Mãnh Long.

Liêm Trảo Mãnh Long vốn định liên trảm cả Kha Bắc và Chúc Minh Lãng, nhưng lại không thể không từ bỏ ý định giết Chúc Minh Lãng.

Số lượng băng đinh rất nhiều, Liêm Trảo Mãnh Long đã muốn rút lui nhưng vẫn bị vài cây đâm trúng phần lưng.

Liêm Trảo Mãnh Long rên rỉ vài tiếng, lập tức bỏ chạy vào rừng rậm, không hiện thân nữa.

Đáng tiếc, nếu có thể trúng nhiều băng đinh hơn chút nữa, những băng đinh này sẽ làm đông cứng cơ bắp phần lưng Liêm Trảo Mãnh Long, khiến nó di chuyển cứng nhắc.

"Bạch Khởi, đi!" Chúc Minh Lãng nhìn thoáng qua Lưu Kim Hỏa Long đang sắp thoát khỏi xiềng xích băng, quả quyết hô.

Băng Thần Bạch Long duy trì bay tầm thấp, hướng về phía Chúc Minh Lãng bay tới.

Chúc Minh Lãng nắm lấy móng vuốt Băng Thần Bạch Long, thuận thế bay lên không trung.

"Đoàn Lam lão sư, không được ham chiến!"

Đoàn Lam còn chưa hoàn hồn sau cái chết thảm thương của Kha Bắc, khi Chúc Minh Lãng cùng Băng Thần Bạch Long bay qua trước mặt nàng, nàng mới vươn tay nắm lấy tay Chúc Minh Lãng đang đưa xuống.

"Lộc cộc ~~~~~~~"

Liêm Trảo Mãnh Long cũng không định để bọn họ bay lên không trung. Chỉ thấy con mãnh long ăn thịt này leo lên một cái cây lớn với tốc độ kinh người, sau đó nhảy vọt lên từ tán cây, chân trước tiến hóa thành Khai Cốt Liêm rạch ra hai vệt sáng lạnh lẽo giữa không trung, bổ mạnh về phía Chúc Minh Lãng và Đoàn Lam đang treo dưới thân Băng Thần Bạch Long.

"Ngao! ! ! ! !"

Trạm Xuyên Long kịp thời xuất hiện, cái đuôi của nó quất mạnh từ mặt đất sơn lâm lên, đánh bay con Liêm Trảo Mãnh Long kia ra ngoài.

Liêm Trảo Mãnh Long kêu thảm một tiếng, ngã vào đống đá núi, máu me đầm đìa.

"Đoàn Lam lão sư, thu hồi Trạm Xuyên Long, nhanh lên!" Chúc Minh Lãng vội vàng nhắc nhở.

Một khi vượt quá khoảng cách, Trạm Xuyên Long sẽ bị bỏ lại chiến trường, hiện tại bọn họ căn bản không dám dừng lại, một khi Lưu Kim Hỏa Long thoát khốn, ai cũng đừng mong sống sót rời đi.

Đoàn Lam đưa bàn tay ra, ấn ký hiện lên trong lòng bàn tay nàng. Trên mặt đất xung quanh Trạm Xuyên Long lập tức xuất hiện một ấn ký lớn hơn, giống như một cánh cửa triệu hồi khổng lồ, có thể tự do đi lại.

Trạm Xuyên Long lập tức bay về phía ấn ký triệu hồi, kịp thời tiến vào Linh Vực của Đoàn Lam trước khi Băng Thần Bạch Long bay cao bay xa.

"Các ngươi chạy được sao? ?" La Hiếu cười lớn.

Lưu Kim Hỏa Long đã dùng lửa cắt đứt xiềng xích băng, tứ chi của nó bị đông cứng có chút tê dại, nhưng chỉ cần thoáng phun ra chút liệt diễm liền có thể nhanh chóng khôi phục chiến lực.

Bò dậy từ trong băng sương, Lưu Kim Hỏa Long đang định vỗ cánh truy kích, đột nhiên một tiếng gầm rú vang lên, đã thấy một con Nê Long phát cuồng lao tới Lưu Kim Hỏa Long!

"Súc sinh, muốn chết sao! !" La Hiếu giận dữ.

Nê Long này chính là long sủng thứ hai mà Kha Bắc triệu hồi trước khi chết. Ưng Thú Long đã chết, chủ nhân Kha Bắc cũng đã chết, Nê Long vốn có thể bỏ trốn về sơn lâm, nhưng giờ phút này nó lại mang tư thế cuồng bạo muốn báo thù cho chủ nhân!

Đáng tiếc Nê Long chỉ là cấp bậc Long Tử, chống lại Thượng Vị Long Tướng không nghi ngờ gì là lấy trứng chọi đá.

Sở dĩ La Hiếu phẫn nộ là vì con Nê Long da dày thịt béo này đã trì hoãn thời gian hắn truy sát Chúc Minh Lãng cùng Đoàn Lam! !

Đề xuất Võng Hiệp: Ta Có Một Sơn Trại
Quay lại truyện Mục Long Sư
BÌNH LUẬN