Chương 332: Thiên Sát Ám Tinh Long

Trong lòng bàn tay Chúc Minh Lãng vẫn còn một chiếc Linh Ước Giới Chỉ, vừa vặn có thể mở ra một đạo linh ước ấn ký mới dành cho Sát Tinh Long.

Lúc này Sát Tinh Long đã ở rất gần. Ở tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc này, Chúc Minh Lãng không cần lo lắng nó sẽ giở trò gì nữa, bởi lẽ cả hai đều đang đứng giữa lằn ranh sinh tử. Chẳng có nghĩa lý gì nếu nó đột nhiên há miệng cắn chết nhân loại đáng ghét này để xả giận cả.

Thực tế thì Chúc Minh Lãng cũng lờ mờ nhận ra con rồng này quả thực có khoảnh khắc muốn cắn chết mình cho bỏ ghét.

Vừa rồi hắn nói những lời đó chẳng khác nào đang xát muối vào vết thương của nó cả!

Thế nhưng sức hút của việc độ kiếp phi thăng đối với Sát Tinh Long vẫn mạnh mẽ hơn tất thảy. Chẳng có sinh linh nào cam chịu làm loài cá tôm tạp nham dưới vực sâu cả đời. Nếu có cơ hội vượt vũ môn, chúng sẽ không tiếc bất cứ giá nào để chạm tay tới Thiên Đạo Vân Giới, trở thành Chúa tể tối cao, không còn e sợ bất kỳ kẻ săn mồi hay thiên tai địch họa nào nữa.

Linh ước chi ấn chính thức lạc ấn lên trán Sát Tinh Long.

Nhìn thấy toàn thân nó đã bị thiêu rụi bởi vẫn hỏa, nhiều mảng xương đã lộ ra ngoài, Chúc Minh Lãng thầm cảm thán trong lòng.

Long Môn, thiên kiếp, con đường tu hành dài đằng đẵng phía trước còn biết bao nhiêu kiếp nạn không tên? Phải trải qua bao nhiêu rèn luyện và đau đớn? Chúc Minh Lãng tự nhận mình cũng chỉ là một trong số vô vàn sinh linh phàm trần đang mải miết leo lên đỉnh cao, chỉ có điều cách thức của hắn không giống với những kẻ tu hành đơn độc, kiêu ngạo khác.

Một con đường tu hành cô độc không có gì vướng bận thì không dành cho hắn.

Sau khi linh ước được ký kết, một sợi dây liên kết linh hồn được hình thành. Chúc Minh Lãng lập tức cảm nhận được những cảm xúc đặc biệt từ đối phương: có sự không cam lòng, thống khổ, phẫn nộ và cả oán niệm sâu sắc.

Chúc Minh Lãng giờ đây đã có thể đồng cảm với những cảm xúc đó.

Hắn đưa tay vuốt ve trán Sát Tinh Long, cố gắng dùng sự ôn hòa và thân thiết của mình để xoa dịu sự táo bạo đang sục sôi bên trong nó.

Hắn hiểu rõ, sự hung hãn, tàn nhẫn hay thù hận kia thực chất đều bắt nguồn từ một cảm giác bất an tột cùng.

Kể từ khi Thư Tinh Long chết đi, nó đã phải sống cô độc trong một thế giới tàn khốc, không một ngày bình yên, không một nơi chốn nương tựa đúng nghĩa.

Dù đã ra đời vài năm, nhưng so với tuổi thọ ngàn năm của giống loài Sát Tinh Long, thì tính theo tuổi nhân loại, nó mới chỉ là một đứa trẻ bảy, tám tuổi mà thôi.

Điều này khiến Chúc Minh Lãng vô cùng bất ngờ.

Hóa ra Sát Tinh Long thực chất vẫn còn rất "non nớt".

"Từ nay về sau, chúng ta sẽ là đồng đội cùng sinh cùng tử. Thiên kiếp này, ta sẽ cùng ngươi vượt qua."

Chúc Minh Lãng nhảy lên lưng Sát Tinh Long, đồng thời ban cho nó mảnh Thần Cổ Đăng Ngọc thứ hai.

Hai mảnh Thần Cổ Đăng Ngọc đồng loạt tỏa ra hào quang nóng chói, vừa bảo vệ vừa nhanh chóng chữa trị những vết thương tận xương tủy cho Sát Tinh Long.

Đăng ngọc thông thường vốn đã chứa nguồn sinh mệnh lực dồi dào, huống chi là Thần Cổ Đăng Ngọc có khả năng phục hồi cả những linh hồn bị tổn thương.

Lớp da thịt bị thiêu cháy nhanh chóng tái tạo. Với sức sống vốn dĩ vô cùng bền bỉ, thứ nó cần nhất lúc này chính là một cú hích như vậy!

Đôi cánh đã nát bét nay sải rộng trở lại, Sát Tinh Long ngửa đầu gầm vang một tiếng oai hùng như đang thách thức cả thiên kiếp vẫn hỏa đang bủa vây!

Nó vỗ cánh bay vút lên, bơi ngược dòng lửa. Dù xung quanh là biển lửa đỏ rực tráng lệ nhưng với một vạn linh thì đó là Luyện Ngục kinh hoàng.

Chỉ có tôi luyện trong Luyện Ngục, tái tạo hồn cách trong Kiếp Cảnh mới có thể hiên ngang tiến về "hỏa không bờ bên kia"!

Chúc Minh Lãng nắm chặt thanh kiếm trong tay. Cảm nhận được ý chí không chịu khuất phục mệnh trời của rồng, lồng ngực hắn cũng như rực cháy một ngọn lửa đấu chí hừng hực!

Hắn không tin mình không thể xé toạc màn lửa thiên hỏa này!

Chúc Minh Lãng giơ cao lợi kiếm, múa ra những đường kiếm như mang hình bóng Du Long. Đứng trên lưng rồng, hắn vung một nhát chí mạng vào thẳng giếng trời rực lửa, chẻ đôi dòng lửa đang cuồn cuộn đổ xuống thành một khe hở dài.

Sát Tinh Long chớp lấy thời cơ từ vết kiếm đó, bùng nổ tốc độ kinh hoàng xuyên qua biển lửa thiên hỏa. Dưới sự bảo hộ của Thần Cổ Đăng Ngọc, nó một hơi lướt thẳng tới bờ bên kia!

Vùng "liệt không bờ bên kia" là một cõi tĩnh lặng tuyệt đối nằm bên trên tầng cao nhất của thiên kiếp. Phía dưới là lửa đỏ gầm thét như sự thịnh nộ của Thần Ma, nhưng chỉ cách nhau một lằn ranh mỏng manh, bờ bên kia lại trong vắt và hài hòa như một vùng đất thần linh.

Thân thể nhân loại của Chúc Minh Lãng không thể chịu đựng thêm sự thiêu đốt cuối cùng. Sau khi vung nhát kiếm cuối cùng mở đường cho Sát Tinh Long, hắn bắt thả mình rơi ngược về phía đại địa.

Nhưng Sát Tinh Long đã vọt tới đích. Thân thể vốn đã gần như hóa xương khô của nó nay thần kỳ tái tạo lại lớp cơ thịt một cách chớp nhoáng khi bước qua vạch đích. Lớp cơ bắp đen bóng chắc khỏe bao phủ lấy khung xương, trông nó còn dày dạn và bóng bẩy hơn trước nhiều!

Những mảnh vũ lân màu ám kim đang từ từ mọc ra từ lớp da đen bóng. Trên mỗi phiến vảy là những đường vân tinh xảo mang theo hơi thở truyền thừa cổ xưa, chứa đựng sức mạnh huyền bí, lộng lẫy hệt như một bầu trời đêm rực rỡ được thêu dệt trực tiếp lên lớp lân vũ này.

Đôi cánh là niềm tự hào của Sát Tinh Long, khi nó khẽ cử động, hào quang tỏa sáng rạng ngời. Bức họa tinh tú trên cánh rồng kết hợp hoàn mỹ với những phiến lân vũ trên mình, tạo nên một tuyệt tác của tạo hóa!

Đầu rồng bây giờ như được kết tinh từ hàng vạn ngôi sao rực rỡ, dưới màn đêm sạch sáo, tinh mang lấp lánh chói lọi, nó chính là Chúa tể của Ám Dạ Tinh Hà (Ngân Hà Đêm), nắm giữ trong tay những quyền năng thần bí và tối thượng!

Thiên Sát Ám Tinh Long!

Thiên triệu rốt cuộc đã ứng nghiệm hoàn toàn.

Nhưng là "điềm ác" hay "điềm lành", từ giờ trở đi sẽ do Chúc Minh Lãng quyết định. Bởi lẽ Thiên Triệu Chi Long giờ đây đã trở thành bạn đồng hành của một Mục Long sư.

...

Khi Long Vương xuất hiện, màn đêm trở nên mênh mông và phồn hoa như buổi sơ khai lập địa.

Ngọn lửa thiên hỏa cũng theo đó mà biến mất cực nhanh sau khi Sát Tinh Long hoàn thành độ kiếp.

Dưới mặt đất, mọi người chứng kiến cảnh tượng đó mà bàng hoàng kinh hãi.

Trong rừng sâu, muôn thú sợ hãi bỏ chạy tán loạn.

Thậm chí, những thế lực ở xa xôi hay những lão quái vật tu hành lâu năm cũng cảm ứng được sự ra đời của Thiên Sát Long, họ đứng trên đỉnh núi với vẻ mặt nghiêm trọng nhắm nhìn vùng trời đêm rực rỡ khác thường này!

Cư dân Nhuận Vũ thành ai nấy mặt xám như tro.

Quân lính Đồ quốc hay Thần Phàm giả của học viện cũng không ngoại lệ.

Họ quá hiểu rằng, một khi Sát Tinh Long phi thăng Long Vương thành công, thì chẳng ai ở đây có cơ hội sống sót trở về nữa.

Và ngay lúc này, Sát Sát Tinh Long đã hoàn thành bước ngoặt đó. Tử thần sắp gõ cửa từng người một!

...

Chúc Minh Lãng từ trên không rơi xuống. Không có vật gì giảm chấn, rơi từ độ cao đó khiến toàn thân hắn tê dại. Cũng may Kiếm Linh Long là một thanh phi kiếm, nó đã kịp thời giúp hắn gia giảm tốc độ rơi.

Hắn rơi xuống một vùng đất hoang tàn, giữa những đống phế tích của tòa thành. Chúc Minh Lãng nén đau, cà nhắc từng bước đi tìm Tiểu Bạch Khởi.

May mắn là Tiểu Bạch Khởi chỉ bị cháy sạch lông vũ, giờ trông giống như một con Bạch Long trụi lụi, thương thế không quá trầm trọng nhưng cực kỳ ảnh hưởng đến nhan sắc.

Tiểu Bạch Khởi tủi thân vô cùng, đôi tai cụp xuống. Mất đi lớp lông vũ trắng muốt xinh đẹp đối với nó còn đau hơn cả bị giết. Nó vội biến thành kích thước nhỏ bé, lủi sâu vào đống gạch ngói vụn không dám ló mặt ra nhìn ai.

Chúc Minh Lãng bế nó ra khỏi đống phế tích. Nhìn con rồng trắng giờ đen nhẻm như một cục than, hắn không cười nhạo mà chỉ ân cần xoa đầu nó động viên.

"Từ nay, chúng ta lại có thêm một người bạn mới rồi."

Đề xuất Tiên Hiệp: Bách Luyện Thành Tiên (Dịch)
Quay lại truyện Mục Long Sư
BÌNH LUẬN