Chương 447: Tật Ảnh Vô Ngấn
. . .
Để Tiểu Thanh Trác luyện tập ở dốc cao, Chúc Minh Lãng không chịu nổi cơn thèm ăn của Tiểu Huỳnh Linh, đành phải để Chúc Dung Dung dẫn mình đi linh mạch của Chúc Môn trước.
"Không được phép hút khô đâu đấy, hiểu chưa? Dù sao còn phải ở lại đây thêm vài ngày nữa." Chúc Minh Lãng cố ý dặn dò Tiểu Huỳnh Linh.
"Ba ba!" Tiểu Huỳnh Linh lộ ra biểu cảm oan ức nhỏ.
Đến Phong Hạp, Chúc Dung Dung giới thiệu sơ qua tình hình nơi đây cho Chúc Minh Lãng.
Nơi này quanh năm có gió mạnh tấn công, gió mang theo một loại nguyên tố Hải, sau khi ma sát và va chạm với nham thạch xung quanh thì rất dễ mài ra Linh Noãn Thạch thuộc tính Phong.
Hàng năm, nơi này ít nhất có thể sản xuất 1000 viên Linh Noãn Thạch thuộc tính Phong.
Nhìn thấy những viên Linh Noãn Thạch mọc như nấm trong hẻm núi này, Chúc Minh Lãng khóc không ra nước mắt.
Phải biết nhà mình có cái chi mạch Linh Noãn Thạch này, tội gì chính mình phải bỏ ra số tiền lớn như thế đi mua chứ. Hồi trước Chúc Minh Lãng vì để Tiểu Thanh Trác tiến giai, mua Linh Noãn Thạch tốn kém đến mức chảy máu mắt!
"Ca ca nhìn thấy cái khe nứt này không? Trong khe nứt này kỳ thật còn rất nhiều đấy. Đáng tiếc gió có thể lùa vào, chúng ta lại không hái được, lại không dám phá hư kết cấu nơi này, sợ gió mạnh mang linh tính không lùa vào được nữa." Chúc Dung Dung thấy Chúc Minh Lãng hứng thú với linh mạch, liền giới thiệu rất chi tiết.
Linh mạch này có bảy, tám tên đệ tử ngoại đình của Chúc Môn đang bảo vệ, còn có một tên đệ tử dòng chính tọa trấn tại đây.
Mắt Chúc Minh Lãng sáng lên, Tiểu Huỳnh Linh càng là tâm ý tương thông với Chúc Minh Lãng, lập tức len lén nhảy xuống, sau đó bất động thanh sắc chui vào trong khe nứt kia.
Đừng nhìn Tiểu Huỳnh Linh toàn thân lông mềm như nhung, to như cái gối ôm, nhưng thịt thật sự của nó không có bao nhiêu, thon thả vô cùng, rất nhẹ nhàng liền lách vào trong khe hở không khai thác được kia.
"Ba ba! ! !"
Tiểu Huỳnh Linh nhìn thấy tiểu thiên địa trong khe hở, đôi mắt đều đã tỏa sáng.
Ăn cơm rồi, ăn cơm rồi.
Lông tơ màu lam đơn giản chính là từng cây kim la bàn, theo Tiểu Huỳnh Linh dùng toàn bộ sức mình tản ra, linh năng của những viên Linh Noãn Thạch năng lượng sung mãn kia đang bị điên cuồng hút đi...
"Ca ca, huynh có nghe thấy tiếng gì trong khe hở không?" Bên ngoài truyền đến tiếng hỏi thăm của Chúc Dung Dung.
"Khả năng là có chuột đấy."
"Ai nha, muội ghét nhất là chuột, chúng ta mau đi chỗ khác thôi."
"Chuột trong linh mạch chắc là vừa mập vừa to, còn có thể mắc kẹt bên trong không leo lên được đâu." Chúc Minh Lãng nói tiếp.
. . .
Một hồi tham quan, Chúc Minh Lãng dần dần ý thức được nhà mình đúng là có mỏ thật.
Lúc trước Chúc Thiên Quan toàn nói với mình là tộc môn sa sút, nuôi không nổi mình, đành phải đưa mình đi Diêu Sơn Kiếm Tông làm kiếm đồ. Bây giờ Chúc Minh Lãng muốn cầm cả đống Linh Noãn Thạch còn đáng giá hơn mỏ vàng mấy ngàn cân này nện vào người Chúc Thiên Quan.
Đây chính là tộc môn sa sút, nuôi không nổi mình mà ông nói sao? ?
Mới chỉ là tiểu nội đình ở Cầm thành thôi mà đã có linh mạch phong phú như thế này. Chúc Minh Lãng không khỏi suy nghĩ, chủ nội đình ở hoàng đô, Chúc Thiên Quan cùng các vị trưởng lão Chúc Môn rốt cuộc đang nắm giữ những linh mạch xa hoa thế nào trên tay? Có cơ hội nhất định phải mang theo Tiểu Huỳnh Linh đi dò xét tuần tra một phen!
Có thể thấy trước đây, những thứ Kiếm Linh Long nuốt của Chú Kiếm điện, đối với gia nghiệp nhà mình mà nói thật sự chẳng đau chẳng ngứa.
"Ba ba ~~~~~ "
Tiểu Huỳnh Linh ăn no rồi.
Nó phát ra tiếng cầu cứu với Chúc Minh Lãng.
Nó ăn đến quá no, bụng tròn vo, không có cách nào chui ra khỏi khe nứt.
Khi Chúc Minh Lãng nhìn vào trong khe, thấy một cái bụng tròn lông nhung, không khỏi vỗ tay vào trán mình.
Chính mình nuôi toàn thứ long sủng gì thế này, từng con từng con chẳng lẽ không thể ăn uống lý trí một chút sao!
"Ngươi đem linh khí quà tặng cho Tiểu Hắc Long đi." Chúc Minh Lãng nói vào trong khe nứt với Tiểu Huỳnh Linh đang mắc kẹt.
Tiểu Huỳnh Linh quà tặng linh khí cho Chúc Minh Lãng, Chúc Minh Lãng lại dẫn linh khí vào trong Linh Vực, sau đó đút cho Đại Hắc Nha.
Đại Hắc Nha đang nằm ngáy o o, đột nhiên bị nhét đầy linh khí vào miệng. Linh khí này tinh khiết hùng hậu, có thể so với món ngon mỹ vị. Cả con rồng còn chưa tỉnh ngủ nhưng đã bị rót đến no căng bụng, sau đó tu vi không hiểu thấu tăng lên một giai vị!
Tiểu Hắc Long sau khi đến Trưởng thành kỳ là hạ vị Long Chủ.
Kết quả vừa được quán linh này, đi thẳng đến trung vị Long Chủ. Cảm giác sau khi hoàn toàn tiêu hóa, lại đi hoạt động gân cốt một chút, rất nhanh sẽ là thượng vị Long Chủ!
Tốc độ tăng tu vi đơn giản như uống nước vậy!
. . .
Sau khi tặng lại một phần linh khí, Tiểu Huỳnh Linh rốt cục cũng chạy ra được.
Chúc Minh Lãng lưu ý thấy bản thân Tiểu Huỳnh Linh cũng có chút biến hóa, giống như mọc thêm một ít long nhung tinh xảo hơn...
Tiểu gia hỏa này vẫn chưa hóa rồng, nhưng không biết vì cái gì, Chúc Minh Lãng cảm giác nó hóa rồng hay không đều tùy thuộc vào việc Tiểu Huỳnh Linh có nguyện ý hay không.
Nó thích "quà tặng", không thích tự mình hấp thu.
Chúc Minh Lãng cũng không ép buộc, có lẽ Tiểu Huỳnh Linh tự cảm thấy chưa tới thời điểm hóa rồng.
Một số Thánh Linh có tu vi vạn năm xong mới hóa rồng, biến thành rồng thì sẽ vượt xa Thánh Long, là những nhân vật cực kỳ cường hãn.
. . .
Tham quan xong linh mạch nhà mình, Chúc Minh Lãng cùng Chúc Dung Dung trở về căn nhà gỗ trên dốc cao.
Thương Loan Thanh Long rất chăm chỉ, vẫn luôn không ngừng luyện tập.
Trên đồng cỏ có một cái túi cỏ bện, lúc đi bên trong chỉ có một con Phong Tinh Bồ Công Anh Tinh Linh, lúc về thì đã đựng được nửa túi!
"Oa, Thương Loan Thanh Long của ca ca thật có linh tính, lại nhanh như vậy đã nắm giữ kỹ xảo bắt giữ." Chúc Dung Dung vui vẻ nói.
Chúc Minh Lãng nhìn Thương Loan Thanh Long, thấy nó dùng một phương thức lặng yên không tiếng động bay lại gần một cây Phong Tinh Bồ Công Anh. Sau khi kinh động những Tiểu Tinh Linh đang linh hoạt lấp lóe kia, Thương Loan Thanh Long cũng lấp lóe cực nhanh, trong chốc lát liền bắt được một con.
Tật Ảnh Vô Ngấn!
Trong thời gian cực ngắn bộc phát ra tốc độ khủng khiếp, kẻ địch gần như không nhìn rõ thân ảnh và quỹ tích, đồng thời sẽ không kinh động luồng khí xung quanh, có thể không trúng đánh lén, cũng có thể đánh cho kẻ địch trở tay không kịp!
Thêm được một long kỹ nữa rồi!
Cái Tật Ảnh Vô Ngấn này còn có thể phối hợp với các huyền pháp khác của Thương Loan Thanh Long, đoán chừng có thể phát huy ra hiệu quả không tưởng tượng được.
Nhìn cái túi cỏ bện đầy ắp, Chúc Minh Lãng cũng coi như vừa lòng thỏa ý, may mắn nhờ có những tiểu lão sư này dạy cho Thương Loan Thanh Long một kỹ năng cường đại.
"Những thứ này đủ chưa?" Chúc Minh Lãng hỏi.
"Đủ rồi, cảm ơn ca ca." Chúc Dung Dung nói.
"Trở về đi."
"Ừm!"
. . .
Về tới tiểu nội đình, Chúc Minh Lãng xin chỉ giáo Chúc Dung Dung về kỹ xảo 'Phong ngấn văn'.
Phong ngấn văn chính là một loại rót minh văn vào. Chúc Minh Lãng lấy một ít hạt tinh Phong Bồ Công Anh, dự định sau khi trở lại Mạn thành sẽ đích thân chế tạo một bộ long khải cho Tiểu Thanh Long.
Đương nhiên, còn có một kỹ xảo chú nghệ quan trọng hơn, đó chính là lô hỏa.
Lô hỏa cũng không phải là ngọn lửa bình thường, Chúc Minh Lãng ngược lại rõ ràng điểm này, chỉ là đang nghĩ xem nên lấy loại lửa gì để phối hợp với hạt tinh Phong này.
Trên thực tế, Chúc Dung Dung biết không nhiều về chuyện tôi vào nước lạnh (thối hỏa), cho dù biết những thứ này không cần giấu giếm Chúc Minh Lãng, nàng cũng không tiện nói bậy bạ.
Chúc Minh Lãng cũng không vội, chờ đường thúc của mình trở về, tự mình hỏi hắn là được.
Việc tôi vào nước lạnh này hẳn là khá đặc thù.
Hơn nữa đây cũng là điểm mấu chốt để trình độ chú nghệ của Chúc Môn vượt qua tất cả những người cùng nghề.
Đề xuất Voz: Say Nắng Cô Em - Tán Cô Chị