Chương 66: Thần Mộc Thanh Thánh Long
“Nếu bị người trong tộc ta nhìn thấy, ngươi sẽ bị hưng sư vấn tội.” Nam Linh Sa nhẹ nhàng nói.
“????” Chúc Minh Lãng ngơ ngác.
Mình mang rồng tương lai của mình đến đây, thì có liên quan gì đến Nam thị chứ?
“Lâm Long bộ tộc có nguồn gốc từ Thần Mộc Thánh Linh cổ xưa, sau khi kết hợp với Sâm Lâm Cự Long, đã xuất hiện Lâm Long bộ tộc. Số ít Lâm Long bộ tộc kế thừa huyết mạch Thần Mộc Thánh Linh cổ xưa hầu hết đều là Cự Long, nhưng nếu có thể trưởng thành, Thần Mộc Thanh Thánh Long này chính là lãnh tụ của Lâm Long, đáng tiếc, đáng tiếc...” Nam Linh Sa nói.
Thần Mộc Thanh Thánh Long, nghe cái tên này đã thấy phi phàm rồi!
Khó trách tiểu gia hỏa sau khi thay máu, huyết dịch biến thành màu xanh, mà những lớp da hoại tử của nó lại hóa thành khối da linh mộc. Nếu không phải mắt, miệng, mũi đều rõ ràng là đặc trưng của sinh linh, Chúc Minh Lãng còn tưởng tiểu gia hỏa muốn biến thành một con Thực Mộc Long!
Mình quả nhiên là Mục Long quỷ tài, lại biết đào ra bảo bối!
Nhưng Nam Linh Sa vì sao lại nói hai câu “đáng tiếc”?
“Đáng tiếc cái gì?” Chúc Minh Lãng hỏi tiếp, nội tâm vui sướng tự nhiên có chút khó mà kiềm chế.
“Ta thấy khí tức của nó cực yếu, đại khái là trong giai đoạn sinh ra và trưởng thành quan trọng đã chịu trọng thương. Cho dù tương lai đạt đến đỉnh phong, cũng khó phát huy ra chân chính Thần Mộc Thanh Thánh Long chi uy.” Nam Linh Sa nói.
“Cái này...” Chúc Minh Lãng cười khổ.
Nó là một con tàn long, cũng sẽ nương theo mình cả đời.
Trên thực tế, Ngô lão tiên sinh cũng từng nói với mình điều này, đó cũng là lý do vì sao ông ấy lại lên án mạnh mẽ việc mình tùy ý sử dụng Linh Ước.
Cũng may lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo, cho dù là tàn long, bồi dưỡng lên cũng sẽ vượt xa những Lâm Long khác. Không chừng sau này sẽ có kỳ ngộ gì, có thể bù đắp thương tích ấu niên của Tiểu Thanh Trác thì sao?
Tiểu Thanh Trác cũng không quá để ý đến cuộc nói chuyện của hai người. Nó dùng những móng vuốt không linh hoạt lắm giở lọ Nam Mộc Trấp lên, muốn liếm sạch những gì còn sót lại bên trong. Kết quả, toàn bộ thân thể nhỏ gầy mất thăng bằng rồi lăn một vòng, suýt đánh đổ tất cả những bình trúc mực kia...
Chúc Minh Lãng chưa kịp ngăn cản, mắt thấy tiểu gia hỏa muốn đánh đổ tất cả mực màu quý giá của người ta, đột nhiên các loại mực thanh hương nhan trong bình trúc mực giống như tự mình sống lại, vậy mà bay lơ lửng giữa không trung.
Mực xanh, mực đỏ, mực tím, mực thủy lam, mực hà vân dưới ánh đèn chiếu rọi mềm mại như tơ lụa, lượn lờ bên cạnh vị mỹ nhân ôn nhu yêu kiều này. Rõ ràng là một chút chất lỏng mực đậm bị đánh đổ, nhưng không hề vẩy tán nhỏ xuống. Nam Linh Sa đứng yên trong đó, tựa như Họa Tiên bay trên trời, duy mỹ đến cực điểm.
Tiểu Thanh Thánh Long đổ nhào chính là những đồ chơi lúc lắc bình, chúng va vào nhau, phát ra tiếng vang êm tai.
“Thất lễ, thất lễ.” Chúc Minh Lãng thu hồi ánh mắt, cũng không biết là vì nhìn chằm chằm người ta xuất thần mà tạ lỗi, hay là vì Tiểu Thanh Long làm đổ mực vẽ của nàng. Hắn vội vàng đỡ những bình trúc bị lăn lóc trên mặt đất lên và bày ngay ngắn.
Nam Linh Sa nhìn về phía những bình trúc kia, lúc này mới hóa những mực vẽ kia thành tia suối, từng sợi trở lại trong bình trúc. Đôi mắt trở nên đặc biệt sáng chói của nàng cũng từ từ khôi phục quang trạch yên tĩnh.
“Ta còn muốn ở đây luyện vẽ.” Nam Linh Sa nói.
“Đêm dài trời lạnh, cô nương cũng nên chú ý nhiều hơn.” Chúc Minh Lãng nho nhã lễ độ nói, sau đó một tay xách Tiểu Thanh Trác còn đang luyến tiếc không chịu đi, hướng phía bậc thang đi đến.
“Ừm.” Nam Linh Sa với khí chất thanh lãnh đáp lời, ánh mắt đã không còn ở trên trường họa trước án.
Chúc Minh Lãng đi đến bậc thang, đang định bước xuống, chợt nhớ tới một chuyện, xoay người lại nói: “Đúng rồi, Vân Tư, Nam Mộc này của nàng là từ đâu...”
“Ta là Nam Linh Sa.”
“Thất lễ, thất lễ.” Chúc Minh Lãng tự cho mình một cái tát thật lớn trong lòng.
Nói thật, Chúc Minh Lãng cứ nghĩ Nam Linh Sa vẫn còn trong vai diễn, dù sao gặp nàng trong đêm, khí chất của nàng trong yên tĩnh lộ ra mấy phần thanh lãnh. Những lần gặp nhau trước đó, khiến Chúc Minh Lãng cảm giác Nam Linh Sa hoàn toàn là cơn mưa tháng sáu biến ảo vô thường...
Có thể lúc này nàng đã thu hồi tất cả, mặc dù một bộ dáng vẻ ôn nhu yên tĩnh, nhưng trong lòng lại cao ngạo băng lãnh.
Không còn giống Lê Vân Tư, mà cho Chúc Minh Lãng cảm giác chính là nàng.
Không có ý tốt hỏi lại chuyện Nam Mộc, Chúc Minh Lãng mang theo Tiểu Thanh Long đã ăn uống no đủ tranh thủ thời gian rời đi.
“Khác biệt thần phàm chi lực, hẳn là xác thực không phải cùng một người.” Ra khỏi rừng trúc, Chúc Minh Lãng tự mình lẩm bẩm.
Nói thật, Chúc Minh Lãng vẫn cảm thấy mình gặp phải chính là Lê Vân Tư. Nhớ kỹ ban sơ nhìn thấy Lê Vân Tư, nàng có mấy lời liền khiến Chúc Minh Lãng cảm thấy rất nghi hoặc, còn tưởng là sinh một loại bệnh tính cách khác nhau nào đó...
Xem ra là mình quá lo lắng.
Thần phàm của Lê Vân Tư và những gì Nam Linh Sa vừa thể hiện là hai loại năng lực hoàn toàn khác biệt. Một người cơ bản không thể có hai loại thần phàm thuộc tính, tựa như Thần Phàm giả không thể là Mục Long Sư. Nếu đều có tiềm chất, nhất định phải bỏ qua một thứ.
Nói đi thì nói lại, cẩn thận hồi tưởng chi tiết vừa rồi, Chúc Minh Lãng cảm thấy Nam Linh Sa và Lê Vân Tư vẫn có rất nhiều điểm khác biệt về thần thái. Nam Linh Sa nói chuyện trong nhu hòa vẫn giữ được sự chừng mực, còn Lê Vân Tư thì thiên về lạnh lùng và nhạt nhẽo.
Có thể nói lại thì nói trở lại, Nam Linh Sa buổi tối và Nam Linh Sa ban ngày lại giống hai người khác biệt... Đại khái đây chính là cá tính biến ảo vô thường như cơn mưa tháng sáu vậy.
Đã nói xong sẽ cùng mình diễn cảnh mới quen đã thân, lưỡng tình tương duyệt đâu, sao không có người khác, đến đêm nay liền như vậy, ngay cả Nam Mộc Trấp ở đâu làm cũng không nói cho mình.
Trước đó vài ngày, Chúc Minh Lãng đã nhờ Phương Niệm Niệm giúp mình tìm Nam Mộc Trấp. Mật hoa tốt thì có, nhưng Nam Mộc vậy mà toàn bộ Tổ Long thành bang đều không có bao nhiêu, cho nên thật vất vả mới trông thấy Nam Linh Sa dùng Nam Mộc này làm Thanh Mặc.
Được rồi, lần sau hỏi lại vậy.
Đại khái xác thực quá muộn, người ta Nam Linh Sa cũng muốn giữ danh tiết.
...
...
Sáng sớm hôm sau, Chúc Minh Lãng đã dậy từ sớm, tràn đầy phấn chấn.
Một mảnh băng trắng, sương khí mênh mông, nhưng không hề làm nguội đi nhiệt huyết của Chúc Minh Lãng khi tiếp tục cố gắng vì tương lai quang mang vạn trượng của mình.
Thoáng làm một chút quy hoạch.
Bạch Khởi ở Thành niên kỳ là mấu chốt lớn. Không có gì bất ngờ xảy ra, thực lực của Bạch Khởi ở Thành niên kỳ ít nhất có thể đạt tới cấp Long Chủ. Những kẻ ngang ngược càn rỡ như La Hiếu trước mặt cấp Long Chủ cũng chỉ là cặn bã.
Nhìn thái độ hắn đối đãi Lê Anh liền biết, Lê Anh hẳn là cường giả cấp Long Chủ.
Trong sách nói, Băng Thần Bạch Long từ Trưởng thành kỳ đến Thành niên kỳ phải mất khoảng một năm. Hiện tại linh lực của mình mạnh lên, thời gian này sẽ rút ngắn xuống còn hơn tám tháng. Nếu lại tìm được thêm một chút địa hoa thiên bảo tương ứng, nuôi nấng bằng mật hoa có ưu thế chất lượng hơn, có thể chỉ cần nửa năm.
Nửa năm sau, mình sẽ không còn sợ hãi.
Tiếp theo là Đại Hắc Nha trưởng thành.
Đại Hắc Nha nương tựa vào Ngân Thanh Long Khải cường đại có thể phân cao thấp với Long Tướng hạ vị, nhưng Chúc Minh Lãng vẫn hy vọng nó có thể tấn thăng đến cấp Long Tướng. Như vậy, lại có Long Khải gia trì, đơn đả độc đấu với Lưu Kim Hỏa Long của La Hiếu cũng không thành vấn đề.
Hồn Châu và Long Châu thật là tốt để phụ trợ, tiền trong tay hẳn là có thể mua được. Đương nhiên, nếu có vật liệu tốt hơn cũng có thể thu thập thêm, cường hóa một chút Long Khải, Đại Hắc Nha sẽ mạnh hơn.
Về phần Thần Mộc Thanh Thánh Long, tiềm lực tương đối lớn. Nếu không phải bị quẳng xuống vách núi, sau khi thành niên đoán chừng sẽ không kém hơn Băng Thần Bạch Long.
Cũng nên mau chóng tìm Nam Mộc, nuôi nấng nhiều hơn. Tàn long cũng đủ để nghiền ép những tạp long kia!
Đề xuất Tiên Hiệp: Vũ Luyện Điên Phong