Chương 1129: Từ xuất động đến vô địch thủ ( Canh 3! )

Bạch Đế Thiên Cung.

Thái tử Thanh Tông đầu bù tóc rối, nhận được tin tức từ Cửu Châu thế giới. Chín vị Cổ Thần ở Cửu Châu bị giết, ngay cả hung thủ là ai cũng không rõ, mà Tam Trụ Thiên Cổ Thần cũng biến mất không tung tích.

Bạch Đế vừa mới dẫn đại quân rời khỏi Tây Thiên, liền phát sinh đại sự như vậy. Nếu Bạch Đế trở về, chắc chắn sẽ quở trách hắn năng lực kém cỏi, bản lĩnh không đủ, vị trí thái tử có giữ được hay không còn khó nói.

"Điện hạ, Cửu Châu bên kia truyền tin, Linh Năng Đối Thiên Kiều nối Cửu Châu với Thiên Đình đã bị hủy, đệ tử của Hạo Thiên Tôn là Thổ Tư Không Tinh Quân Kinh Bách Xuyên bị phát hiện chết tại Vân La Thiên Cung..."

Vị Thần Tướng truyền tin do dự một chút, nói tiếp: "Thần Ma đi theo cũng không ai sống sót, đệ tử của Vân La Đế cũng mất tích..."

"Kinh Bách Xuyên chết rồi?"

Đầu Thanh Tông thái tử như muốn nổ tung, cả giận nói: "Ai có thể nói cho ta biết, Cửu Châu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao lại náo loạn lớn như vậy? Tam Trụ Thiên Cổ Thần ở đâu?"

Thần Tướng kia lắc đầu: "Không phát hiện tung tích của Tam Trụ Thiên. Bất quá thần chỉ trấn thủ Linh Năng Đối Thiên Kiều nói, đã từng thấy Tam Trụ Thiên Cổ Thần tiến vào Linh Năng Đối Thiên Kiều, đến Bạch Đế Thiên Cung của chúng ta..."

Đúng lúc này, có Thần Nhân bước nhanh đến, bẩm báo: "Điện hạ, vừa mới tra được ba động hạ giới, là Tam Trụ Thiên Cổ Thần chạy đến Bạch Đế Thiên Cung, lén xuống hạ giới, ở hạ giới thôn trang ăn người."

"Ba lão già hỗn xược, không biết nặng nhẹ!"

Thanh Tông thái tử giận tím mặt, vỗ bàn quát: "Cái gì cơ chứ? Bọn chúng lại còn chạy đến chỗ ta ăn người! Gọi bọn chúng tới đây, ta muốn hỏi cho ra lẽ, rốt cuộc là kẻ nào ở Cửu Châu đại khai sát giới!"

Thần Nhân kia chần chừ một chút, nói: "Tam Trụ Thiên chết rồi..."

Một bụng lửa giận của Thanh Tông thái tử bị tin tức này dập tắt hoàn toàn, hắn ngồi phịch xuống bảo tọa, lẩm bẩm: "Chết rồi?"

Thần Nhân kia nói: "Tam Trụ Thiên Cổ Thần chết ở ngoài một tòa thành trấn dưới hạ giới. Thần chỉ phụ trách giám thị hạ giới nói, đã thấy từng tòa Chư Thiên hướng ra ngoài khuếch trương, không biết có bao nhiêu tầng Chư Thiên, trên bầu trời treo một viên thiên cầu. Trong những Chư Thiên kia, bảo vật nhiều như sao, oanh sát Tam Trụ Thiên."

Thanh Tông thái tử chưa từng nghe nói qua bảo vật như vậy, lắc đầu, chán nản nói: "Phụ thần lệnh ta trấn thủ Tây Thiên, Thiên Đình điều động ngài ấy đi đánh Thái Hư, Hắc Đế, Thanh Đế cùng Xích Đế cũng bị điều đi, Thiên Đình thậm chí còn xuất động thập vệ, các lộ đại quân. Hiện tại lại xảy ra chuyện này, mười hai Cổ Thần bị giết ở Tây Thiên, tội này không nhỏ, mà cũng không giấu được..."

Đầu hắn đau như muốn nứt ra.

Thần Nhân kia do dự nói: "Điện hạ, chuyện này có cần báo cáo Thiên Đình không?"

"Nhất định phải báo lên Thiên Đình, căn bản không giấu được!"

Thanh Tông thái tử quả quyết nói: "Mời Thiên Đình Thần Bộ doanh xuất mã, điều tra rõ kẻ nào gây ra chuyện này! Còn nữa, lập tức phong tỏa tất cả Linh Năng Đối Thiên Kiều trong cảnh nội! Kẻ sát hại mười hai Cổ Thần còn ở Tây Thiên, chưa rời đi, nhất định phải giữ hắn lại Tây Thiên!"

Thần Nhân kia đang định rời đi, đột nhiên Thanh Tông thái tử gọi lại, nói: "Còn nữa, phái người lập tức thông báo cho tất cả Cổ Thần trong Tây Thiên, lệnh cho bọn họ lập tức lên đường, đến Bạch Hổ Thiên Cung!"

Vị Thần Nhân này vội vàng rời đi.

"Kẻ sát hại mười hai Cổ Thần kia cực kỳ mạnh mẽ, hơn nữa mấy chục tòa Chư Thiên kia hẳn là dị bảo có uy năng cực lớn, có Bạch Hổ Thiên Cung thủ hộ, lại thêm hơn mười vị Cổ Thần Tây Thiên, kẻ kia hẳn là không thể đánh vào Bạch Hổ Thiên Cung."

Thanh Tông thái tử đi qua đi lại, bỗng nhiên cắn răng, xoay người đi ra ngoài, thầm nghĩ: "Ta cần phải tự mình đến xem xét nơi Tam Trụ Thiên Cổ Thần bỏ mạng, xem có lưu lại dấu vết gì không!"

Hắn hết sức cẩn thận, gọi hơn một trăm vị thân vệ, đều là Thần Ma đỉnh cao của Tây Thiên hộ tống mình.

Thanh Tông thái tử lại cởi áo bào, thay đổi y phục thân vệ, cùng mọi người vội vàng đi ra Bạch Hổ Thiên Cung.

Hắn vừa mới đi ra Nam Thiên Môn, trong lúc vô tình nhìn thấy một nam tử trẻ tuổi mang theo một con Long Kỳ Lân từ phía xa đi tới, đến trước Linh Năng Đối Thiên Kiều.

Trên trán Long Kỳ Lân kia còn có một con Tiểu Thanh Tước, béo múp.

Thần Ma trấn thủ Linh Năng Đối Thiên Kiều đã phong tỏa tòa Đối Thiên Kiều này, nhưng lại như không nhìn thấy người này, mặc cho hắn đi đến tế đàn.

Thanh Tông thái tử kinh ngạc không thôi, trong lòng khẽ động, lại vào lúc này, chỉ thấy trong lỗ tai con Long Kỳ Lân kia chui ra một quái vật nhỏ bé, hình như Thổ Bá, nhưng lại nhỏ hơn vô số lần.

Tiểu Thổ Bá kia đứng bên tai Long Kỳ Lân vươn vai, ngáp một cái, bỗng nhiên nhìn thấy Thanh Tông thái tử, vội vàng kêu to: "Ối!"

Con Long Kỳ Lân kia cùng nam tử trẻ tuổi quay đầu, trùng hợp đối mặt với Thanh Tông thái tử.

Thanh Tông thái tử biết không ổn, gầm lên một tiếng, sau lưng từng mặt đại kỳ "bá" một tiếng mở ra, tám mặt đại kỳ cắm ở phía sau, phần phật rung động!

Hắn thôi động Bích Huyết Tú Kỳ Kinh, lại ngay lúc này, ánh mắt hắn chạm phải ánh mắt nam tử trẻ tuổi kia.

"Là một đại cao thủ Lăng Tiêu cảnh giới, thảo nào không bị thần thức của ta mê hoặc."

Thanh Tông thái tử nghe được thanh âm của thanh niên trẻ tuổi kia, thanh âm này tựa hồ rất gần, nhưng lại càng ngày càng xa, ý thức của Thanh Tông thái tử có chút mơ hồ, thần sắc hoảng hốt.

"Tạo nghệ thần thức của ta còn chưa đủ cao. Nếu đạt tới cấp độ của Cung Vân Thần Vương, sẽ không bị hắn nhìn thấu, bất quá ta đã chú ý tới hắn, liền có thể nhằm vào hắn mà thi pháp."

Thanh âm kia trở nên càng ngày càng mơ hồ, Thanh Tông thái tử chỉ cảm thấy suy nghĩ của mình dần dần cứng lại, giống như dần dần biến thành khúc gỗ, mà ký ức của hắn về thanh niên trẻ tuổi kia cũng dần dần biến mất, chỉ nghe một trận tiếng ca trầm bổng du dương truyền đến, ý cảnh sâu xa.

"Lạn Kha Chân Quyết diệu thông thần,Nhất cục tằng kinh kỷ độ xuân?Tự xuất động lai vô cố tất,Tầm cơ khoan dung thả độ nhân!"(Lạn Kha Chân Quyết diệu thông thần,Một ván đã từng mấy độ xuân?Từ khi xuất động không cố định,Tìm nơi khoan dung để độ người!)

Tiếng ca ngừng, Thanh Tông thái tử lập tức lắc đầu, bừng tỉnh từ trong mê mang, nghi hoặc nhìn Linh Năng Đối Thiên Kiều, lại nhìn phía sau mình.

"Ta tại sao lại thôi động Bích Huyết Tú Kỳ Kinh, dáng vẻ như lâm đại địch? Ta hẳn là quá căng thẳng."

Hắn không khỏi bật cười, giải trừ Bích Huyết Tú Kỳ Kinh, quát: "Bên kia tướng sĩ, lập tức phong tỏa Linh Năng Đối Thiên Kiều!"

Tướng sĩ trấn thủ tòa Đối Thiên Kiều kia vội vàng phấn chấn tinh thần, bao vây Đối Thiên Kiều.

Đột nhiên, một tòa Linh Năng Đối Thiên Kiều khác sáng lên, vị Thần Nhân hắn vừa phái đi mang theo vài vị Cổ Thần vội vàng chạy đến.

Thanh Tông thái tử kinh ngạc nói: "Nhanh như vậy?"

Thần Nhân kia khom người nói: "Điện hạ, thần đi chuyến này mất mười ngày, may mắn không làm nhục mệnh..."

"Mười ngày?"

Thanh Tông thái tử lộ vẻ mờ mịt, ngơ ngác nhìn hắn, thất thanh nói: "Ngươi đi mấy ngày?"

Thần Nhân kia có chút không hiểu, nhưng vẫn đáp: "Đã mười ngày."

"Mười ngày, mười ngày..."

Thanh Tông thái tử liên tục rùng mình, trong lòng sinh ra sợ hãi thật sâu, rõ ràng hắn mới vừa tới bên ngoài Thiên Cung, chỉ là hoảng hốt một chút, vậy mà đã qua mười ngày!

Nếu hắn trúng chiêu, như vậy thân vệ đi theo cũng trúng chiêu, nhiều Thần Ma như vậy cùng hắn đứng ở chỗ này mười ngày, đây là chuyện kinh khủng cỡ nào!

Trong thoáng chốc, trong đầu hắn lại có một thanh âm mơ hồ đang khẽ hát.

Thanh Tông thái tử theo làn điệu kia khẽ ngâm: "Tự xuất động lai vô cố tất, tầm cơ khoan dung thả độ nhân... Tìm nơi khoan dung để độ người... Hồi cung!"

Hắn vung tay lên, quát: "Triệu tập chúng tướng, trấn thủ Bạch Đế cung, lặng chờ Thiên Đình Thần Bộ doanh! Trước khi Bạch Đế trở về, đình chỉ dùng Nhân tộc huyết tế!"

—— —— Chúc Agoodboy sinh nhật vui vẻ a~~

Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Cổ Tối Cường Tông (Dịch)
Quay lại truyện Mục Thần Ký [Dịch]
BÌNH LUẬN