Chương 1134: Mục Thiên Tôn thử bổ trứng Cổ Thần

Trong thế giới bồn hoa, Tần Mục bao phen nhập mộng, trải qua vô số thất bại, thần thông vật chất bất đổi của Lăng Thiên Tôn dần dà cũng được hắn nắm bắt.

Môn thần thông này ngày càng trở nên hoàn chỉnh.

Học tập môn thần thông này đã cực kỳ khó khăn, đủ thấy tài tình nghịch thiên của Lăng Thiên Tôn khi tìm hiểu ra nó!

Bảo sao năm đó Ngự Thiên Tôn nói, luận tư chất ngộ tính, Lăng Thiên Tôn mới là người cao nhất, bản thân mình cũng không bằng nàng.

Nhưng mà, Tần Mục phát hiện một sự thật càng thêm nghiêm trọng, đó là, sau khi thi triển hoàn chỉnh thần thông vật chất bất đổi, bản thân hắn liền sẽ hóa thành vật chất bất đổi!

Nghĩa là, môn thần thông này sẽ dẫn đến một kết quả đáng sợ, tự thân sẽ bị thần thông đồng hóa, biến thành vật chất bất đổi, không thể thoát khỏi trạng thái này!

Hắn nhiều lần nhập mộng, nhiều lần nếm thử, nhưng kết quả đều giống nhau, trong mộng Tần Mục hóa thành vật chất bất đổi, biến thành một đoàn sương mù!

Trên Dũng Giang, sương mù chính là Lăng Thiên Tôn, Lăng Thiên Tôn sau khi thi triển môn thần thông này, bị đồng hóa thành vật chất bất đổi, ngay cả bản thân cũng bị vây trong thần thông bất đổi, không thể nào thoát thân!

Đương nhiên, khi hóa thành vật chất bất đổi, nàng đã kéo theo Thái Đế chuyển thế thân, Thiên Tôn thứ mười một Minh Phương Vũ vào cùng.

Thiên Tôn Minh Phương Vũ khống chế nhục thân Thiên Đế chân chính, bởi vậy khiến Thập Thiên Tôn đành phải vận dụng Tạo Hóa Thần Khí tái tạo một tôn Thiên Đế, duy trì thống trị.

Đáng sợ nhất không phải môn thần thông này vây khốn bao nhiêu người, mà là sau khi thi triển thần thông, bản thân không cách nào giải thoát khỏi vật chất bất đổi. Cho dù là Minh Phương Vũ cộng thêm nhục thân Cổ Thần Thiên Đế, cũng không thể đột phá thần thông bất đổi, thoát khỏi luân hồi!

Trong mộng cảnh, Tần Mục cũng như thế, hắn nhiều lần thi triển môn thần thông này, nhiều lần bị đồng hóa.

Trong mộng cảnh, Tần Mục bé nhỏ hóa thành sương mù, vĩnh viễn lạc lối trong đó.

Hắn muốn thay Lăng Thiên Tôn tìm ra một con đường sống, nhưng lần nào cũng vậy, không có ngoại lệ!

Điều này có nghĩa, nếu Tần Mục thi triển hoàn chỉnh thần thông vật chất bất đổi, hắn cũng sẽ hóa thành vật chất bất đổi, rơi vào kết cục giống như Lăng Thiên Tôn!

Bất quá hắn cũng không phải không có phát hiện, đó là vận dụng đoạn ngắn của thần thông bất đổi, sẽ không dẫn đến việc bị đồng hóa, đây cũng là nguyên nhân Lăng Thiên Tôn lợi dụng quỷ thuyền lưu vong Vũ Lâm quân khi thần thông bất đổi chưa hoàn thiện.

Cuối cùng, Tần Mục không nhập mộng nữa, mà lấy ra năm đạo phù văn mình tìm hiểu được từ trên Thái Thủy chi noãn.

"Con đường duy nhất giải cứu đại sư huynh và Lăng Thiên Tôn, chính là lợi dụng Thái Thủy chi noãn, phá giải thần thông của Lăng Thiên Tôn, mà có thể phá giải hay không, thì phải nghiệm chứng năm phù văn này có chính xác không."

Tần Mục lấy lại bình tĩnh, trong lúc ngủ mơ, hắn như đã trải qua mấy chục vạn năm tang thương, đây là ảo giác do vật chất cải biến trong mộng cảnh mang tới.

Năm phù văn này, là hắn từ trên Thái Thủy chi noãn tìm hiểu ra Thái Thủy đại đạo phù văn, Ngụy Tùy Phong lực phách Thái Thủy chi noãn, Thái Thủy chi noãn bắn ra vô tận đạo quang, trong khoảnh khắc phá vỡ quỷ thuyền, để quỷ thuyền tạm thời giải thoát khỏi vật chất bất đổi, nhưng lập tức lại lần nữa lâm vào trong đó.

Khi đó Tần Mục liền biết, Thái Thủy chi đạo, tuyệt đối là khắc tinh của thần thông vật chất bất đổi.

Hắn từ Thái Thủy chi noãn tìm hiểu ra năm đạo phù văn, rốt cuộc có chính xác không, nhất định phải lợi dụng thần thông của Lăng Thiên Tôn mới có thể nghiệm chứng.

Hắn tỉ mỉ liệt kê ra phù văn cần có của thần thông Lăng Thiên Tôn, bốn phía khắp nơi đều là nguyên khí của hắn biến thành ký hiệu kỳ dị, sáng tối chập chờn, ẩn chứa lực lượng quỷ thần khó lường.

Tần Mục cẩn thận từng li từng tí, hắn không thể đem những phù văn này tổ hợp thành thần thông vật chất bất đổi, nếu không ngay cả bản thân hắn cũng sẽ bị rơi vào, hóa thành vật chất bất đổi.

Hắn cẩn thận đem phù văn của thần thông bất đổi tổ hợp, hình thành từng đoạn thần thông, chạm vào năm phù văn kia, thăm dò phản ứng giữa các phù văn.

"Phù văn này là sai."

"Phù văn này cũng sai!"

"Cái này cũng không đúng. . ."

. . .

Hắn thăm dò xong năm phù văn, không khỏi nhíu mày, năm phù văn này là hắn dùng hết thảy trí tuệ, mới suy tính ra Thái Thủy phù văn từ trong Thái Thủy chi noãn, vậy mà tất cả đều sai!

Hắn không khỏi nôn nóng trong lòng, đi tới đi lui, đột nhiên linh quang lóe lên, lấy ra Thái Thủy chi noãn, đặt Thái Thủy chi noãn ở giữa các phù văn bất đổi.

"Năm phù văn này, là ta suy tính ra từ trong đạo âm. Trong đạo âm chứa Thái Thủy chi đạo có thể không hoàn chỉnh, lúc trước đại sư huynh lực phách trứng Cổ Thần đứt đoạn ba ngón tay, khi đó, trứng Cổ Thần phản kích, ngoài đạo âm ra còn có đạo quang hình thành hoa văn!"

Ánh mắt Tần Mục chớp động, lại lần nữa thôi động đoạn ngắn của thần thông bất đổi, đánh về phía trứng Cổ Thần!

Hắn chủ động công kích trứng Cổ Thần, dự định để quả trứng Cổ Thần này lại lần nữa bắn ra phản kích, từ đó hiện ra đạo văn lộng lẫy đã thấy trên quỷ thuyền, từ trong đạo văn tìm hiểu ra đạo lý còn thiếu trong năm phù văn!

Thần thông bất đổi thôi động, vừa mới rơi trên Thái Thủy chi noãn, liền thấy trứng Cổ Thần tròn trịa không tì vết này tỏa sáng, đạo âm bắn ra, phảng phất ức vạn chúng sinh, một đám Cổ Thần đồng thời cầu nguyện, đồng thời niệm tụng thanh âm truyền đến!

Trong tai Tần Mục một mảnh vù vù, mi tâm đệ tam thần nhãn mở ra, gắt gao nhìn chằm chằm đạo văn tản ra từ trong trứng Cổ Thần!

Bên ngoài, Yên nhi xách giỏ, bước nhanh hướng đồng ruộng đi đến, Long Kỳ Lân đang cày ruộng, đã cày trên dưới một trăm mẫu đất, dự định trồng một chút rau quả và linh dược.

Yên nhi gỡ xuống một chiếc khăn, tỉ mỉ lau mồ hôi trên trán Long Kỳ Lân, xốc lên giỏ, cười nói: "Phi lang mau nhìn, ta hâm nóng cho ngươi một bàn linh đan."

Long Kỳ Lân hóa thành thiếu niên đầu Kỳ Lân ngồi trên bờ ruộng, ăn linh đan nóng hổi, Yên nhi lại cho hắn uống nước, ôn nhu nói: "Ăn từ từ, kẻo nghẹn. . ."

Bên ngoài, rừng núi lay động, cây cối liên miên đổ xuống, Thổ Bá tí hon từ trong rừng đi ra, kéo theo một con Hương Tượng có cánh, con Hương Tượng kia chính là Bán Thần Nam Thiên, đang bay trên trời, bị hắn đánh rơi xuống, kéo tới đây để ăn.

Thổ Bá tí hon đem Hương Tượng kéo tới cạnh ruộng, đang định đi vào trong ruộng, Long Kỳ Lân cuống quít đuổi hắn ra, nói: "Vừa mới trồng dược liệu, đừng giẫm đạp!"

Thổ Bá tí hon đặt Hương Tượng sang một bên, trông mong nhìn về phía Yên nhi, nói: "Bò....ò...!"

Yên nhi đang định giúp hắn nướng chín Hương Tượng, đột nhiên quay đầu nhìn về phía căn phòng Tần Mục quan tưởng ra, chỉ thấy căn phòng kia đột nhiên sáng lên, sau một khắc quang mang khủng khiếp xé toạc căn phòng!

Hô ——

Gió lốc cuồng bạo biến căn phòng kia thành bột mịn, đạo âm vang dội chấn động, quang mang bộc phát, đại địa rạn nứt, đất rung núi chuyển!

Yên nhi vội vàng giang cánh, che chở Long Kỳ Lân và Thổ Bá tí hon, ngăn cản ba động khủng bố kia!

Trong lúc vội vã, nàng chỉ kịp nhìn thấy Tần Mục khoa tay múa chân, bị cỗ ba động kinh khủng kia áp bách gào thét bay về phương xa.

Yên nhi vội vàng ngẩng đầu, nhưng thấy xa xa một ngọn núi bộc phát ra một mảnh khói trắng, tiếp đó phía sau núi cũng tuôn ra một mảnh khói trắng, khói trắng kia là ngọn núi vỡ nát, đá tảng bị đâm đến hóa thành bột mịn gây nên.

Nơi xa lại có một ngọn núi toát ra khói trắng, lại nhìn xa hơn, từng tòa đại sơn bị Tần Mục đụng xuyên, chẳng biết lúc nào mới có thể dừng lại.

Yên nhi thu cánh lại, Long Kỳ Lân sắc mặt kịch biến, dậm chân nói: "Ruộng dược của chúng ta bị hủy rồi!"

Yên nhi lo sợ bất an nói: "Phi lang, ngươi hay là lo lắng cho công tử đi!"

Long Kỳ Lân vội vàng nhìn về phía căn phòng kia, chỉ thấy nơi đó hóa thành một cái hố to, trứng Thái Thủy tròn trịa lẳng lặng nằm dưới đáy hố, đạo văn trên bề mặt dần biến mất.

"Ngươi ở lại đây trông coi quả trứng này, ta đi tìm công tử!" Yên nhi vỗ cánh bay đi.

Long Kỳ Lân lên tiếng, gọi Thổ Bá tí hon cùng trông coi trứng Cổ Thần, Thổ Bá tí hon nằm sấp trên trứng Cổ Thần nghe ngóng, quay đầu thăm dò nói: "Bò....ò...?"

Long Kỳ Lân sờ lên cái đầu nhỏ của hắn: "Cái này không thể ăn, nướng không chín."

"Dọa. . ." Thổ Bá tí hon rất là thương tâm.

Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Chu Tiên Lại
Quay lại truyện Mục Thần Ký [Dịch]
BÌNH LUẬN