Chương 1361: Triệu hoán Thúc Quân

"Đạo thụ lá cây?"

Tần Mục ánh mắt lóe lên, thầm nói một tiếng đáng tiếc, hắn chỉ thiếu một chút nữa là bắt được phiến lá kia.

Thái Dịch đạo thụ nhất định cực kỳ cường đại, lá cây trên đó tất nhiên cũng ẩn chứa năng lực không thể tưởng tượng nổi, nếu có thể có được một mảnh, khẳng định có thể luyện thành huyền diệu nhất bảo vật.

"Bất quá phiến lá kia sao nhìn quen mắt thế nhỉ?"

Tần Mục trầm ngâm, hắn đã từng gặp qua lá cây như vậy trong Thần Thức Đại La Thiên của Thái Đế, nhưng không chỉ là Thái Đế Thần Thức Đại La Thiên, hắn còn thường xuyên thấy trong thùng sắt nhỏ của Thái Dịch!

Chính là lúc Thái Dịch lười biếng, sẽ đem nhánh cây giao cho bọn hắn, để bọn hắn dùng nhánh cây đem nước trong thùng đổ lên đại hắc sơn bị vỡ ra, chữa trị đại hắc sơn. Lá cây trên nhánh cây kia, giống hệt lá cây mà Yên nhi vừa ngậm!

"Nói cách khác, chúng ta thường xuyên cầm cành lá trên đạo thụ vẩy nước?"

Tần Mục mi tâm dựng thẳng lên, lộc cộc một tiếng mở ra, trong lòng âm thầm tiếc hận: "Sớm biết thế đã lén lấy xuống hai mảnh lá cây... Nếu nhánh cây lá cây là đến từ Thái Dịch đạo thụ, vậy nước trong thùng của hắn lại là nước gì?"

Vì sao giọt nước này lại có thể áp chế Hỗn Độn khí trong mắt hắn, để mắt dọc của hắn thậm chí có thể nhìn thấu cấu thành đại đạo nguyên thần của Thiên Công, Thổ Bá?

Hắn không khỏi càng ngày càng hiếu kỳ đối với nước trong thùng sắt nhỏ kia.

Thiên Công nói: "Mục Thiên Tôn, ngươi thử nghiệm mắt dọc bây giờ một chút, xem uy lực uy năng thế nào."

Tần Mục trong lòng khẽ nhúc nhích, lại lần nữa vận nguyên khí thần thức, thúc giục mi tâm mắt dọc.

Không ngờ hắn vừa mới thúc giục, liền thấy chỗ sâu trong con ngươi lại có Hỗn Độn chi khí tuôn ra, rất nhanh khiến mắt dọc của hắn một mảnh Hỗn Độn, không cách nào thấy rõ bất kỳ vật gì!

Hắn vội vàng dừng lại, Hỗn Độn khí lại tự động chui vào chỗ sâu trong con ngươi, biến mất không thấy gì nữa.

Mắt dọc này, vậy mà không có bất luận uy lực gì!

Bất quá hắn nhìn về phía Thiên Công cùng Thổ Bá, vẫn có thể nhìn thấy kết cấu đại đạo Nguyên Thần của bọn hắn.

Mắt dọc này rất cổ quái.

Thiên Công cùng Thổ Bá cũng không rõ ràng cho lắm, Thổ Bá đã từng thấy qua uy lực mắt dọc của Tần Mục, Tần Mục đã dùng con mắt này phong ấn Hiểu Thiên Tôn, thậm chí ngay cả Thần khí Ngự Thiên Tôn của Hiểu Thiên Tôn cũng bị Tần Mục phong ấn, lúc này mới dập tắt khí diễm của Hiểu Thiên Tôn.

Nếu không trong rừng đào chi chiến, đừng nói lưu vong Hiểu Thiên Tôn, Nguyệt Thiên Tôn, U Thiên Tôn cùng Thổ Bá có thể toàn thân trở ra hay không còn chưa biết!

Theo lý mà nói, chế tạo lại mắt dọc lần này, vật liệu sử dụng đều vượt xa mắt dọc lúc trước, bản nguyên chi giác của Thổ Bá so với đại lục chữ Tần trước đó mạnh hơn, Thiên Đạo Tinh Thể của Thiên Công cũng là thứ mắt dọc lúc trước của Tần Mục không có, lại thêm Thiên Công Thổ Bá tự mình vì Tần Mục lấy đại đạo gia trì luyện hóa, uy lực sẽ chỉ vượt qua lúc trước, mà bây giờ hiển nhiên mắt dọc mới không có bất luận uy lực gì!

"Vấn đề hơn phân nửa là do Hỗn Độn vỏ trứng."

Hai vị thần thánh lòng dạ biết rõ, Tần Mục thích việc lớn, ham công to, thích đem đồ tốt nhất đắp lên, nhưng đồ tốt chưa hẳn đã có hiệu quả.

Nếu như Tần Mục dùng chính là Thiên Đế Thái Sơ vỏ trứng, như vậy uy lực của con mắt này tự nhiên sẽ mạnh hơn trước kia không biết bao nhiêu lần, mà hắn đổi thành Thái Dịch vỏ trứng, ngược lại không cách nào kích phát uy lực mắt dọc.

Chỉ là bọn hắn không biết, cứ việc Tần Mục không cách nào phát huy ra uy lực mắt dọc, nhưng chỉ bằng lực lượng của mắt dọc, Tần Mục liền đủ để nhìn thấu Nguyên Thần của bọn hắn.

Nếu đổi lại đạo pháp thần thông khác, cho dù là Thiên Tôn thi triển, cũng sẽ bị Tần Mục nhìn thấu!

Đây mới là uy lực đáng sợ của mắt dọc!

"Mục Thiên Tôn, chúng ta đã làm xong việc đáp ứng ngươi, nơi này của ngươi hiểm ác vô cùng, không nên ở lâu, chúng ta cũng nên trở về."

Thiên Công cùng Thổ Bá nhao nhao cáo lui, Tần Mục đưa bọn hắn ra Thập Vạn Hắc Sơn, hai vị thần thánh lúc này mới rời đi.

Bọn hắn ở trong Thập Vạn Hắc Sơn không cách nào trực tiếp rời đi, nhất định phải đi ra Thập Vạn Hắc Sơn, mới có thể trở về thế giới của mình.

Thổ Bá trước khi đi, ngữ trọng tâm trường nói: "Mảnh hắc sơn này chính là nơi chẳng lành, không nên ở đây lâu. Tại Thái Cổ thời đại, nơi này đã xảy ra vô số sự kiện quỷ dị. Mà nơi đây cũng là một trong số ít những nơi chúng ta không cách nào trực tiếp giáng lâm, cũng không thể trực tiếp rời đi. Quân tử không đứng dưới bức tường sắp đổ, Mục Thiên Tôn suy nghĩ lại."

Tần Mục cảm tạ, tiễn biệt Thổ Bá.

"Đại hắc sơn hung hiểm, ta sao lại không biết?"

Hắn thấp giọng nói: "Bất quá càng hung hiểm, kỳ ngộ càng lớn, đây là đạo lý ta từ nhỏ đã hiểu. Đại hắc sơn hung hiểm có lẽ không tìm được bất kỳ nơi nào có thể sánh bằng, nhưng kỳ ngộ chứa trong nó, cũng không ai có thể so sánh!"

Đây mới là nguyên nhân hắn biết rõ đại hắc sơn hung hiểm, mà vẫn muốn lưu lại!

Tần Mục triệu tập Ngụy Tùy Phong, Tư bà bà, U Minh thái tử, Dư Sơ Độ bọn người, Long Kỳ Lân, Yên nhi cùng người mù, người câm cũng được hắn mời đến, nói: "Thúc Quân dẫn đầu Sơ tổ, Lam Ngự Điền, Hư Sinh Hoa bọn hắn tiến vào Tổ Đình mặt sau, nơi đó nguy hiểm vô cùng, ta muốn thi triển triệu hoán thần thông, xem có thể gọi bọn hắn trở về hay không."

"Người cũng có thể triệu hoán sao?"

Dư Sơ Độ khó hiểu nói: "Triệu hoán cự thú đã là không thể tưởng tượng nổi, triệu hoán người, chẳng phải càng kinh thế hãi tục hơn sao?"

Tần Mục cười nói: "Sư chất, vận dụng chi diệu, tồn hồ nhất tâm, ngươi đã học được thần thông, cũng nên biết suy một ra ba. Người và cự thú không khác nhau bao nhiêu, đều là sinh mệnh. Mà triệu hoán thần thông là thiết lập liên hệ với người được triệu hoán, thông qua thần thức cường đại, đem đối phương từ không gian khác kéo đến không gian của chúng ta mà thôi."

Dư Sơ Độ nghe hiểu một nửa, liên tục gật đầu.

Tần Mục nói với Ngụy Tùy Phong: "Đừng để đồ đệ của ngươi dạy Hoa Huyên Tú, sẽ dạy hỏng mất."

Dư Sơ Độ mặt đỏ bừng, Ngụy Tùy Phong cũng nhận ra đệ tử này của mình còn nhiều thiếu sót trong ứng biến, cười nói: "Vậy ta sẽ dạy."

Tần Mục lắc đầu: "Ngươi và đồ đệ của ngươi giống nhau."

Ngụy Tùy Phong mặt đỏ lên, cả giận nói: "Ngươi giỏi, ngươi dạy đi!"

Tần Mục lại ngại phiền phức, liếc Tư bà bà một chút, Tư bà bà hiểu ý, cười nói: "Ta còn đang dạy Tiểu Văn Nguyên cùng U Minh thái tử, bất quá để Huyên Tú đi theo ta cũng không sao, U Minh thái tử quá già, Tiểu Văn Nguyên quá nhỏ, vừa vặn có người bầu bạn."

Văn Nguyên tổ sư mặt đỏ lên, lúng ta lúng túng nói: "Gọi tổ sư, đừng gọi Tiểu Văn Nguyên... Mục nhi..."

Tần Mục sắc mặt trầm xuống: "Đừng gọi Mục nhi, gọi ta lão giáo chủ!"

Văn Nguyên tổ sư dở khóc dở cười, hỏi: "Lão giáo chủ, nếu ngươi có thể gọi Thúc Quân bọn hắn trở về, vậy sao lại gọi chúng ta đến? Chẳng lẽ ngươi cho rằng lúc triệu hoán sẽ có nguy hiểm?"

Tần Mục thầm khen một tiếng: "Không hổ là thiếu niên tổ sư, đầu óc vẫn thông minh..."

Tâm niệm hắn vừa động, thúc giục nguyên khí thần thức, thấp giọng quát: "Lên!"

Pháp lực của hắn vận chuyển, lập tức quan tưởng ra một tòa tế đàn to lớn, trên tế đàn có lạc ấn nguyên khí, hóa thành các loại phù văn triệu hoán!

Tế đàn đang nhanh chóng hóa thành thực chất, trải dưới chân đám người.

Địa Mẫu Nguyên Quân cũng biết triệu hoán thần thông, nhưng khi nàng thi triển loại thần thông này, cần khống chế rễ cây để hóa thành tế đàn.

Mà Tần Mục thì không cần như vậy, trực tiếp lấy thần thức cường đại quan tưởng ra vật thật, vô cùng đơn giản lưu loát.

Tần Mục quát một tiếng, phía dưới tòa tế đàn to lớn này lại dâng lên một tòa tế đàn to lớn hơn, đám người đứng trên tòa tế đàn thứ nhất, nhìn xuống dưới, chỉ thấy tòa thứ hai tế đàn lớn gấp hai ba lần tòa thứ nhất.

Đột nhiên, lại có tòa tế đàn thứ ba từ phía dưới hiển hiện, tòa tế đàn này lại lớn hơn tòa thứ hai rất nhiều.

Tần Mục liên tục quan tưởng ra chín tòa tế đàn, chín tòa tế đàn chồng chất lên nhau, cao ngất như núi!

"Ta sở dĩ gọi các ngươi đến, là bởi vì Tổ Đình mặt sau có vô số cự thú, thực lực mạnh mẽ vô địch, còn có Long Hao, là một tồn tại có thể sánh ngang với Thiên Tôn."

Tần Mục thúc giục cửu trọng tế đàn, triệu hoán thần thông lập tức bộc phát, trầm giọng nói: "Ta sợ Long Hạo sẽ bắt lấy cơ hội này, kéo ta đến Tổ Đình mặt sau! Chư vị, thần thức của các ngươi nối liền với ta thành một thể, ta mang thần thức của các ngươi xuyên qua Tổ Đình mặt sau!"

Đề xuất Voz: Nửa đêm gấu cầm dao
Quay lại truyện Mục Thần Ký [Dịch]
BÌNH LUẬN