Chương 801: Hợp tại đạo

Tiều phu cùng bốn vị Thiên Sư bái kiến xong, liền khôi phục thần thái bình thường, vây quanh Ngự Thiên Tôn nghiên cứu Chư Thần chúc phúc của hắn.

Bọn hắn đều là những người nghiên cứu từ thời Khai Hoàng, chỉ cần đắm mình vào một sự kiện, liền chẳng quan tâm đối tượng nghiên cứu là ai.

Ngự Thiên Tôn đứng sững tại đó, một cử động nhỏ cũng không dám, mặc cho đám người kia suy đi tính lại.

Thư sinh thậm chí còn dùng một cây châm chích vào đầu ngón tay hắn, lấy một chút máu để nghiên cứu.

Về phần bốn vị Thiên Sư thảo luận, lại càng khiến Ngự Thiên Tôn nghe như vịt nghe sấm. Là một kẻ uyên bác như Tần Mục của Duyên Khang, cũng tham gia vào cuộc thảo luận ấy.

Ngự Thiên Tôn đứng ngây ra không biết làm sao, đột nhiên không biết vị Thiên Sư nào nói: "Đi mời Giang Bạch Khuê tới, hắn xưa nay lắm chủ ý."

Không lâu sau, Duyên Khang quốc sư chạy đến, cũng như phát hiện một bảo tàng, vây quanh Ngự Thiên Tôn đảo quanh.

"Tần ái khanh nơi này cực kỳ náo nhiệt, trẫm lần này tới..."

Duyên Phong Đế đến thăm, một lúc sau cũng gia nhập vào đám người vây quanh Ngự Thiên Tôn nghiên cứu.

"Mục nhi, ngươi muốn ta trở về để làm gì?"

Sơ tổ Nhân Hoàng dẫn theo hai ba mươi thanh niên nam nữ xông vào, thôn trưởng cũng ở trong đó, tứ chi đã lành lặn. Sơ tổ cùng thôn trưởng vây lại, còn hai ba mươi nam nữ kia thì kéo Tần Mục ra ngoài, cười híp mắt nhìn hắn.

Tần Mục không hiểu ra sao, thử dò hỏi: "Các vị sư huynh sư tỷ, các ngươi là ai?"

"Ngươi chính là đương thời Nhân Hoàng Tần Mục?"

Một người tướng mạo tầm thường, thân thể mập lùn, tùy tiện hỏi: "Nghe nói ngươi rất lợi hại."

Tần Mục khiêm tốn đáp: "Ta là đương đại Nhân Hoàng, ta không lợi hại, người thông minh tài trí hơn ta trên đời này không ít, có mấy người đấy. Thực lực tu vi hơn ta càng là vô số kể. Chư vị là?"

"Bớt nói nhảm, đánh xong rồi nói!"

Đám người đồng loạt xông lên, bản lĩnh đều không yếu, thủ đoạn cao siêu, mỗi người đều là cao thủ hàng đầu.

Tần Mục vội vàng tránh né, chỉ thấy bộ pháp của những người này thần diệu khó lường, lại có thể đuổi kịp bộ pháp của hắn, tả hữu bao vây, trước sau giáp công, khiến hắn tránh cũng không được, trong lòng không khỏi kinh ngạc.

"Duyên Khang quốc chỗ nào đột nhiên mọc ra nhiều cao thủ như vậy? Mỗi người thực lực đều dị thường cường hoành, nếu là thế hệ trẻ tuổi thì thôi, mấu chốt là hai ba mươi người này tu vi cảnh giới đều rất cao, không kém gì ta!" Hắn thầm nghĩ.

Đám người cùng nhau tiến lên, hiển nhiên kinh nghiệm hỗn chiến phong phú, thường xuyên đánh nhau kiểu này, đúng là hảo thủ ẩu đả.

"Bất quá kéo bè kéo lũ đánh nhau ta xưa nay không sợ!"

Tần Mục quanh thân phù văn bốc lên, đem hơn mười người tiến công đến bên cạnh truyền tống ra hơn mười dặm, lập tức hóa thành ba đầu sáu tay, Võ Đạo thần thông bộc phát, chỉ nghe rầm rập vài tiếng nổ lớn, hơn mười vị cao thủ nằm vật trên mặt đất, không thể động đậy.

Tần Mục bước chân sai động, ba đầu sáu tay thi triển ra các loại thần thông, từng thân ảnh bị đánh bay ra ngoài, ngổn ngang lộn xộn nằm xuống.

Sáu tay hắn mở ra, phù văn nghịch chuyển, hơn mười người vừa bị đưa ra hơn mười dặm còn chưa kịp rơi xuống đất lập tức trời đất quay cuồng trở lại.

"Nguyên Từ đại thần thông!"

Tần Mục song chưởng đẩy về phía trước, hơn mười người lập tức cảm thấy nhục thân Nguyên Thần trở nên vô cùng nặng nề, chỉ nghe một tiếng ầm vang, hơn mười người ngã lăn xuống đất, mặt đất bị ép ra một cái hố to.

Ngoài mười trượng, tên mập lùn tướng mạo tầm thường lặng lẽ đứng dậy, đang định thi triển thần thông đánh lén, Tần Mục trở tay vỗ tới một chưởng, Thiên Hỏa thần thông bộc phát, nổ tên mập lùn bay giữa không trung, khoa tay múa chân, không biết rơi xuống nơi nào.

"Đột nhiên thêm ra hơn 30 vị cao thủ trẻ tuổi không kém gì ta, Duyên Khang khi nào xuất hiện nhiều nhân tài như vậy?"

Tần Mục vẫn còn buồn bực, lắc đầu, hướng Ngự Thiên Tôn đi đến.

Thôn trưởng nhìn hắn, ánh mắt gian xảo, nháy mắt mấy cái.

Tần Mục ngẩn ra, lập tức tỉnh ngộ, thất thanh nói: "Tề Khang Nhân Hoàng, Ý Sơn Nhân Hoàng! Còn có Nhị tổ! Tam tổ! Là, là các ngươi! Các ngươi đi theo Sơ tổ!"

Hắn vội vàng đỡ những thanh niên nam nữ kia dậy, giậm chân nói: "Ta còn thắc mắc chỗ nào xuất hiện nhiều cao thủ không kém gì ta, thì ra là chư vị sư tổ cùng tổ sư! Các ngươi sao không lên tiếng? Nếu lên tiếng, ta ra tay sẽ không nặng như vậy... Ngươi là Nhị tổ?"

Người trẻ tuổi được hắn đỡ vội lắc đầu: "Ta không phải!"

"Ngươi là Ngũ tổ!" Tần Mục dò xét một người trẻ tuổi khác, hưng phấn nói.

"Ta không phải, đừng đoán mò!"

Người trẻ tuổi kia đỏ mặt, lắp bắp phân bua: "Ngũ tổ cao lớn uy mãnh cỡ nào, ta sao có thể so sánh với Ngũ tổ Nhân Hoàng? Ta chỉ là một tiểu nhân vật!"

Tần Mục bóc lá liễu giữa mi tâm, dùng con mắt thứ ba nhìn lại, lập tức thấy rõ ràng Nguyên Thần của mọi người, phân biệt rõ ràng, cười nói: "Ngươi chính là Ngũ tổ! Dù hình dạng của ngươi thay đổi, nhưng Nguyên Thần không thay đổi. Ngươi là đoạt xá hay trùng sinh?"

Người tuổi trẻ kia đỏ bừng mặt, không nói nên lời.

"Lam Phách tổ sư! Thỏa Dư tổ sư! Tề Khang sư tổ! Quả nhiên là các ngươi! Vừa bị ta dùng Thiên Hỏa thần thông đánh bay là Ý Sơn thái sư tổ?"

Tần Mục vội nói: "Không biết bay đến đâu rồi, phải làm sao đây?"

Tề Khang Nhân Hoàng đi tới, hừ lạnh một tiếng, nói: "Ngươi vừa nói không kém gì ngươi, có kiểu không kém gì như vậy sao?"

Tần Mục giải thích: "Không kém gì ta ý là hoặc là yếu hơn ta một chút."

Thỏa Dư Nhân Hoàng giận nói: "Yếu hơn một chút mà chênh lệch lớn vậy sao?"

Tần Mục gãi đầu: "Ý ta là sai một ly đi một dặm... Chúng ta đừng nói cái này, các vị sư tổ tổ sư, Sơ tổ thường xuyên ra ngoài nói có chuyện quan trọng, chẳng lẽ là truyền thụ công pháp thần thông cho các ngươi?"

Các Nhân Hoàng liếc nhau, Nhị tổ thở dài, ủ rũ cuối đầu nói: "Sơ tổ những ngày này giấu chúng ta ở Ngọc Minh cung sau Nhân Hoàng điện để mật huấn, dạy bảo công pháp thần thông, còn lôi hết các loại điển tịch ở Ngọc Minh cung ra, đều là thần công diệu pháp từ thời Khai Hoàng, truyền thụ cho chúng ta. Chúng ta rời núi lần này, là muốn cho ngươi một kinh hỉ lớn..."

Tần Mục cười nói: "Chư vị tổ sư sư tổ không cần nản chí, bản lĩnh của Sơ tổ cũng chỉ kém ta một chút, các ngươi đã rất không yếu. Mấu chốt là các ngươi bế quan ở Nhân Hoàng điện mấy năm nay, đạo pháp thần thông của Duyên Khang tinh tiến thần tốc, các ngươi học được công pháp thần thông thời Khai Hoàng, nhưng không học công pháp thần thông của Duyên Khang, trong mắt ta đều là sơ hở. Bất quá về tu vi thì các ngươi không kém gì ta..."

Thanh âm của Tư bà bà truyền đến, kinh ngạc nói: "Mục nhi, sao chỗ ngươi náo nhiệt vậy?"

Tần Mục vội vàng bỏ đám người mà ra đón, vui vẻ nói: "Chư vị tổ sư sư tổ, bà bà chính là người khai sáng Nguyên Từ thần thông, chiêu Nguyên Từ đại thần thông vừa rồi ta dùng là học từ bà bà. Các ngươi tìm chỗ ngồi trước đi, ta đi nghênh đón bà bà. À phải, ai đi tìm Ý Sơn Nhân Hoàng?"

"Mục nhi, con về rồi à?" Mù lòa chống trúc trượng dò dẫm bước vào.

"Mù lòa, ngươi chạy nhanh vậy làm gì?" Kẻ điếc và đồ tể theo sát phía sau.

...

Dinh thự của Tần Mục đã chật kín người, không còn chỗ đặt chân, Tần Mục vội tìm Duyên Khang quốc sư, hỏi: "Sư đệ, đệ mời bao nhiêu người đến vậy?"

"Còn có Đạo Chủ, Như Lai, Tiểu Ngọc Kinh."

Duyên Khang quốc sư nói: "Diêm Vương bên kia ta cũng thông báo, Nam Hải Xích Minh dư tộc không phải thế lực của chúng ta, nên không thông báo. Hư Sinh Hoa đại tế tửu ở Tây Thổ xa xôi, cách đây quá xa, Hư tế tửu đi đường cũng mất hai ba năm, nên không thông báo hắn."

Tần Mục ngẩn ngơ, vội gọi mấy thị nữ: "Chỗ ta khách khứa đông quá, không đủ chỗ ở. Các ngươi lấy chút tiền tài, mua lại mấy nhà bên cạnh."

Thị nữ cầm đầu nói: "Những người ở phụ cận phần lớn là thương nhân giàu có và quý nhân, sợ là sẽ hét giá."

"Không tiếc mấy đồng tiền lẻ đó." Tần Mục phất tay, bảo các nàng mau chóng đi làm.

Duyên Khang quốc sư trầm mặc một lát, nói: "Thiên Thánh giáo rất nhiều tiền tài đều quyên vào quốc khố cứu trợ thiên tai, sư huynh sao còn nhiều tiền như vậy?"

"Có thể là Linh Nhi kiếm được ở Tương Long thành."

Tần Mục cũng không rõ, áy náy nói: "Ta không hỏi chuyện tiền bạc, ta không hứng thú."

Duyên Khang quốc sư lặng lẽ đi ra, tiếp tục cùng mọi người nghiên cứu Cổ Thần chúc phúc sau đầu Ngự Thiên Tôn.

Sau khi mua lại những trạch viện xung quanh, Tần Mục lập tức phá tường, đả thông các dinh thự này để tiện đi lại.

Mấy ngày sau, Vương Mộc Nhiên, Mộ Thanh Đại của Tiểu Ngọc Kinh chạy đến, lại qua một thời gian, Lâm Hiên Đạo Chủ mang theo rất nhiều lão đạo sĩ tiểu đạo sĩ của Đạo Môn.

Mã Như Lai mang theo Ma Viên Chiến Không và Minh Tâm hòa thượng cũng chạy tới, Tần Mục nghe nói Đế Thích Thiên Vương Phật cũng đến, chỉ là không thấy hắn, nghĩ là trốn tránh lão nông, hoặc lúc nào đó bị lão nông đánh cho bay xuống cống ngầm nào rồi.

Mảnh dinh thự này cao thủ tụ tập, Lâm Hiên Đạo Chủ dẫn theo rất nhiều đạo sĩ cố gắng vẽ lại các loại phù văn trong Cổ Thần chúc phúc, những người khác thì thôi diễn ảo diệu trong những phù văn này, thử nghiệm các loại phương pháp để phá giải Cổ Thần chúc phúc.

"Những Cổ Thần chúc phúc của Ngự Thiên Tôn này là một bảo khố khổng lồ!"

Duyên Khang quốc sư đột nhiên nói: "Nếu chỉnh lý ra tất cả phù văn ẩn chứa trong Cổ Thần chúc phúc, chúng ta có thể xác định hệ thống phù văn đại đạo của Cổ Thần! Phù văn đại đạo của Duyên Khang chắc chắn sẽ nghênh đón một cuộc bạo phát lớn!"

Tiều phu nói: "Đừng vội tiêu diệt những chúc phúc này, chúng ta nhanh chóng sửa sang lại! Nếu có thể hoàn toàn sửa sang lại, đây chính là hệ thống đại đạo phù văn của Cổ Thiên Đình!"

...

Tần Mục cũng định tham gia nghiên cứu ảo diệu trong đó, lại bị bốn vị Thiên Sư đuổi ra ngoài, lão nông nói: "Ngươi có việc của ngươi, đi mở thần tàng thứ bảy đi, mở xong gọi ta!"

Tần Mục bất đắc dĩ, đành phải cố gắng tu hành, mở ra từng tòa thần tàng.

Tốc độ mở thần tàng thứ bảy của hắn càng lúc càng nhanh, mỗi khi mở một tòa, lão nông lại một quyền phá hủy một tòa, sau đó lại vùi đầu vào nghiên cứu.

Bốn năm sau, tất cả các phòng đều chất đầy đủ loại ghi chép phù văn, những Thần Ma cường giả trong dinh thự đều lôi thôi lếch thếch, bẩn thỉu, chỉ có thư sinh và Tư bà bà còn chú ý hình tượng.

Tần Mục thì đang mở thần tàng thứ bảy cuối cùng, Thiên Hà thần tàng.

Thiên Hà thần tàng là hắn dựa vào Thiên Hà của Viễn Cổ Thiên Đình, ý tưởng chợt lóe, thiết kế ra.

Thần tàng này chảy từ Thiên Cung, hướng về thần tàng thứ bảy, trải qua Thiên Nhân, Thất Tinh, Ngũ Diệu, Lục Hợp, chảy qua Linh Đài, rót vào U Đô.

Tần Mục đột nhiên giật mình: "Nếu như vậy, chẳng phải khi thần tàng thứ bảy mở ra, tất cả thần tàng sẽ hóa thành một thể?"

Hắn nháy mắt mấy cái, Hư Sinh Hoa đã mở Kiến Mộc Tiên Thiên Thần Kiều, để kết nối các thần tàng khác, biến thần tàng hóa thành một thể. Nhưng Kiến Mộc Thần Kiều yêu cầu thuật số quá cao, người có thuật số cao siêu đến mức chế tạo ra Kiến Mộc Thần Kiều trên đời này chỉ đếm trên đầu ngón tay, cần thuật số cao thủ đến Đạo Tâm Ma Chủng, gieo mầm cây vào thể nội thần thông giả trước.

Vì vậy Kiến Mộc Thần Kiều khó mà mở rộng.

Nếu có Thiên Hà thần tàng này, sẽ đơn giản hơn nhiều, trực tiếp dùng một đạo Thiên Hà kết nối tất cả thần tàng, thậm chí ngay cả Thiên Cung cũng được nối liền!

Đề xuất Linh Dị: [Kỳ Bí] Quá trình khai hoang từ thế kỷ 19 của Gia Tộc
Quay lại truyện Mục Thần Ký [Dịch]
BÌNH LUẬN