Chương 75
Tôi dắt xe vào thì có mấy người mặc đồ đen như vệ sĩ ấy. Vứt tạm con xe đạp vào gốc cây rồi theo nhỏ vào nhà. Biệt thự có khác, có cả bể bơi, cỏ ở sân thì được cắt tỉa cẩn thận. Bốn con Béc-giê đang gằm gừ lao về phía tôi. Tôi đang định co cẳng chạy thì Nhi quát:
- Nằm xuống!
Thì cả bốn con nằm xuống nhưng vẫn gằm gừ tôi. Tôi nổi hết da gà khi nghĩ tới cảnh tôi bị bốn con chó kia đuổi.
Bước vào nhà Nhi thì tôi tưởng mình lạc vào cung điện. Nói không ngoa tí nào luôn. Nhà toàn đồ gỗ với pha lê sáng loáng. Tôi thấy một người đàn ông ngồi trên ghế. Nhìn giống "lão đại" của băng xã hội đen ý. Mặt mũi bặm trợn, mỗi tội cởi trần mặc cái quần đùi. Người thì xăm trổ. Tôi nhìn thấy ông ý tí phọt cười nhưng vẫn nhịn.
- Con chào ba. Con mới đi học về.
Ông ý đánh mắt sang nhìn tôi:
- Mày là bạn trai con gái tao phải không?!?
Vừa gặp mặt "lão đại" đã đốp câu này. Giờ tôi mới dám khẳng định chắc chắn nhỏ "hổ báo trường mẫu giáo" là do "lão đại" di truyền sang. Mà sao "lão đại" "xí" mù mà sinh được cô con gái đẹp vậy nhỉ? Chả nhẽ đột biến gen?
- Không phải đâu bác. Cháu với chị Nhi chỉ là bạn bình thường.
- Bố này!
Chị vừa nói vừa ôm "lão đại", dụi vào ngực "lão đại". "Lão đại" vẫn lườm tôi kiểu "mày mà léng phéng với con gái tao tao cắt". Nhưng "lão đại" quay sang chị thì nhìn chị với ánh mắt khác. Thế nào nhỉ? Phải nói là ánh mắt tràn đầy tình yêu thương.
- Bố đói rồi, con nấu cho ba bát mỳ ăn đi.
Nhìn giống "lão đại" mà lại làm nũng với con gái. Bó tay. Mà nhà này kì thật, thuê cả vệ sĩ, có cả chó Béc-giê mà không thuê giúp việc nhỉ? Như nhìn thấu suy nghĩ của tôi, "lão đại" nói luôn:
- Nhà tao chỉ thuê giúp việc dọn nhà cửa với giặt giũ thôi, còn bếp núc thì vợ và con gái tao đảm đương. Mày không phải ngạc nhiên.
Tôi bất ngờ, méo hiểu "lão" này đi tông trong bụng tôi sao ý. Chị Nhi thì chỉ cười mỉm thôi.
- Trưa nay ở lại ăn cơm với chị nha.
Chị lay lay tay tôi. Tôi từ chối:
- Khô.....n...
Tự nhiên tôi thấy lạnh người, thì ra "lão đại" đang lườm tôi kiểu như "mày từ chối lời mời cơm con gái tao thì liệu hồn", nên tôi miễn cưỡng đồng ý.
- Để em gọi điện cho mẹ đã.
Tôi ra hiên giả vờ gọi điện thoại, chứ trưa mẹ tôi ở trường. Vào lại trong nhà thì không thấy chị Nhi đâu, thấy mỗi "lão đại" đang xem TV.
- Mày biết chơi cờ tướng không?!?
- Cháu biết sơ sơ.
- Chơi với tao vài ván.