Chương 83

Mỗi người trong chúng ta đều được Thượng Đế trao tặng một hộp quà, lấp đầy bởi tình thương vô điều kiện từ con cái, gia đình, bạn bè và cả người yêu.

Những thứ đó, chẳng ai có thể sở hữu thay ta, chẳng ai có thể giữ lấy và biến chúng trở nên quý giá một cách đúng nghĩa.

Đừng để bộn bề, vất vả cuộc sống làm bạn tha hóa và xa rời hạnh phúc. Chiếc hộp yêu thương luôn ở trong tim bạn, chỉ là bạn có dùng chân thành để mở nó ra hay không...

Sau buổi nói chuyện với chị Nhi, tôi cứ chìm trong suy nghĩ: "Sao bọn con gái thích chơi trò cò quay vậy nhỉ?".

- Ê H, cô giáo gọi mày kìa!

Tiếng thằng Trang gọi làm tôi ngơ ngác đứng dậy.

- Thưa cô, em...

Tôi đá vào chân Ngọc. Ngọc đang cặm cụi viết thì ngẩng mặt lên, ngây thơ vô số tội.

- Có chuyện gì vậy H?

Thằng Trang cười và lan rộng ra cả lớp. Tôi biết mình bị hố nên chữa thẹn:

- Cô giảng lại chỗ abc...xyz... được không? Em không hiểu lắm.

Tôi gãi đầu.

- Được rồi, ngồi xuống. Lần sau chú ý nghe giảng để không bị bạn lừa nữa, nghe chưa?

Ôi củ lạc giòn tan, sao cô biết nhỉ? Hay cô lắp camera ở mông? Trận cười lan ra cả lớp. Giá như có "vếu" em nào bên cạnh thì tôi sẽ đâm đầu vào đó tự tử cho đỡ nhục. À quên, bên cạnh có đến hai quả chứ không phải một!

Giờ ra chơi, Ngọc vội vàng thu sách vở đi đâu đó.

- Mày làm gì mà vội vàng vậy?! - Tôi hỏi.

- Tao đi lên văn phòng Đoàn với Quang có việc.

Lại Quang. Thằng đó có gì tốt mà nhắc suốt? À mà nó quá "perfect" thì đúng hơn.

Tôi tức giận gằn giọng:

- Không đi đâu hết. Mày ở đây cho tao!

- Thằng hâm, nay mày sao vậy?

- Chả sao hết.

- Thôi tao đi đây. Quang đang đợi.

- Đi luôn đi, đừng về!

- Thôi đừng giận tao mà, tý tao mua quà cho nhá!

Đề xuất Đô Thị: [ĐMBK - Nhàn tản] Ghi chép thôn Vũ
BÌNH LUẬN