Chương 116: Quần Bằng và Ứng Long!
Sở Ngọc Yên vốn thuộc hàng Vô Tình Trúc Cơ, nhưng thân là nữ chủ của Tử Vận Tông, hơn nữa lại được Đan Quỷ Đại Sư trực tiếp truyền thụ, lại thêm thiên phú đứng trong top tam đệ toàn Tử Vận Tông, nên địa vị của nàng không thể xem thường.
Chính vì vậy, phụ thân nàng đã đến tận phương Đông cầu viện, lấy được một viên Đan Trinh Vô Tình vô cùng hiếm thấy trên toàn Nam Tiến Đại Địa, mới giúp cho Sở Ngọc Yên thành công viên mãn Vô Tình Trúc Cơ.
Để đạt được điều này, Tử Vận Tông cũng đã phải trả một khoản giá rất lớn.
Hiện tại, nàng không ngừng truy đuổi phía sau Mạnh Hạo, đôi mắt thoáng lóe sáng, tuyệt đối tin rằng Mạnh Hạo không thể là Vô Tình Trúc Cơ. Bởi trong toàn bộ Nam Vực, theo như nàng biết, bậc thiên tài của thế hệ này có thể lọt vào hàng Vô Tình Trúc Cơ chẳng qua chỉ người của Ngũ tông Tam tộc, mỗi tông mỗi tộc đều có duy nhất một người.
Ngay cả Vương Đằng Phi cũng chỉ là Hữu Khuyết, vì gia tộc Vương gia đông đúc, Vương Đằng Phi chỉ là một trong những thiên tài, chứ không phải rực rỡ nhất. Rực rỡ nhất thế hệ này chính là anh trai của y, hội tụ mọi ánh hào quang của gia tộc.
“Sở Ngọc Yên…” Nàng khẽ cười lạnh, ánh mắt sắc như dao, dù là nụ cười mỉa mai nhưng vẫn khiến người ta không khỏi rung động bởi trọn vẹn vẻ đẹp tuyệt mỹ của nàng.
“Một Vô Khuyết Trúc Cơ nhỏ nhoi, chỉ vì bí bảo quỷ dị mà dám ngạo mạn!” Sở Ngọc Yên tăng tốc, hai người như hai vệt sáng dài xuyên qua không trung Đông Lai Quốc, phóng vùn vụt phía trước.
Sau khi tu luyện Trúc Cơ, hai người có thể bay là là trên không trung, nhưng xét về tốc độ, Sở Ngọc Yên đã ở giai đoạn trung kỳ, nhanh hơn Mạnh Hạo rất nhiều. Dù Mạnh Hạo đã bay ra một đoạn, nhưng nhanh chóng bị nàng thu hẹp khoảng cách.
Một tiếng nổ vang rền, một dải tử khí tím đậm từ Sở Ngọc Yên phóng ra, khi tiếp cận Mạnh Hạo ngay lập tức bị Lôi kỳ của đối phương chặn lại, tan vỡ thành mây khói.
Giữa tiếng nổ vang đó, Mạnh Hạo ung dung bước đi, quay đầu lạnh lùng nhìn Sở Ngọc Yên.
“Ngươi có tốc độ nhanh thật, nhưng lại không giữ nổi ta. Kẻ trả giá cao nhất mới là người chiến thắng, Xuân Thu Mộc đã thuộc về ta, đó chính là thiên ý.”
“Nay không vì Xuân Thu Mộc, mà là vì ngươi năm xưa từng làm đứt ngón tay của Đằng Phi, ta nhất định sẽ tóm được ngươi. Hơn nữa, cung Không Mặc của đệ Đinh trong tay ngươi cũng cần giải thích thấu đáo!” Sở Ngọc Yên lời nhẹ nhàng, đôi mắt xinh đẹp ánh lên vẻ điềm tĩnh. Trên trời cao, y phục nàng vẫn tung bay, giờ đây đã đổi sang bộ y trắng, che phủ toàn bộ làn da quyến rũ trước đó.
Mạnh Hạo nghe vậy không đáp lời, but nét mặt lại lộ vẻ mỉa mai. Đối phương tuy mới vào trung kỳ Trúc Cơ, nhưng sau một trận chiến, y đã phát hiện ra Sở Ngọc Yên cũng là Vô Tình, biết không thể đánh bại nàng, song nàng muốn bắt y cũng không phải chuyện dễ dàng. Vậy nên y tiếp tục tăng tốc lướt đi.
Hai người quấn quýt như vậy hơn một giờ, Sở Ngọc Yên nhiều lần đuổi kịp, nhưng cứ sau tiếng nổ vang, Mạnh Hạo lại tiến về phía trước, lớp sương sấm bao quanh cơ thể y khiến Sở Ngọc Yên bất lực không làm gì được.
Chiều dần buông, Sở Ngọc Yên truy đuổi không ngừng, mày cau sâu. Tuy không để ý nhiều đến tu vi của Mạnh Hạo song bảo vệ sấm sét ấy khó phá vô cùng. Bỗng nàng nghiến răng, tay phải vỗ nhẹ vào túi chứa pháp bảo rồi lấy ra một chiếc đèn dầu cổ xưa.
Chiếc đèn này là bảo bối trong người nàng, trước giờ chí ít việc tranh đấu pháp thuật chưa từng dùng đến, nhưng hôm nay, trong khi truy đuổi Mạnh Hạo, không còn cách nào khác phải đem ra.
Đèn chưa đốt cháy, vừa mới cầm lên đã lan tỏa u hoài khí chất cổ xưa. Sở Ngọc Yên hít sâu một hơi rồi nhẹ nhàng thổi lên bấc, mặt thoáng tái nhợt, nhưng bấc đèn lập tức bừng cháy, lan tỏa ánh lửa rực rỡ.
Ngay khi bấc đèn cháy lên, bầu không gian quanh đó rộng hàng trăm trượng vốn sắp chạng vạng nhanh chóng sáng rực lên, thay thế cho bóng tối phủ kín.
Ngọn lửa vô hình, nghe không thấy, chạm không được nhưng lại thấy rõ. Khi ánh sáng ấy ló dạng, Mạnh Hạo khẽ rút hẹp đôi mắt.
“Quang tuyền mật luyến!” Sở Ngọc Yên giọng lạnh lùng vang lên, ngay lập tức vô số dòng sáng biến thành những sợi dây ánh sáng, bao phủ quanh Mạnh Hạo phía trước, hai bên đồng thời vây quanh y.
Nguy cơ lập tức xoay quanh trong đầu Mạnh Hạo, lớp sương sấm bao quanh nhanh chóng thu nhỏ, như sắp bị ánh sáng trói chặt tiêu tan.
Đôi mắt sắc bén của Mạnh Hạo lóe sáng, người đột nhiên lùi ngược lại thay vì tiến lên, màn sương kia quấn quanh mình lượn lờ cuộn tròn, ngay tức thì áp sát Sở Ngọc Yên.
Nàng khẽ nheo mắt, vừa lúc Mạnh Hạo áp sát, khiến bàn tay ngọc ngà giơ lên hợp lại, lập tức từ thiên linh tỏa ra bức tử khí tím, tỏa khắp không trung.
Chỉ chốc lát, tử khí ấy hóa thành một con long tím cuồng nộ lao thẳng về phía Mạnh Hạo.
Mạnh Hạo trong sương sấm tuyết mắt nhìn con long sắp tới, phải gấp tay phải làm bùa chú, vung ra trước mặt. Lập tức sương sấm cuộn trào, tiến về phía đối phương.
Cùng lúc đó, tay trái vỗ vào túi pháp bảo, rất nhiều kiếm phi tức thời bay ra, được linh thức căn dặn xoay tròn tạo thành cơn cuồng phong xoay kiếm.
Khi kiếm xoay chạm trúng long tử khí, tiếng nổ vang động, kiếm xoay vọt về phía Sở Ngọc Yên.
Nàng bật cười khẽ, không tiếc sử dụng chiếc đèn dầu quý giá để phá khả năng đào thoát của Mạnh Hạo. Chỉ cần thêm chút thời gian nữa, khi ánh sáng ngày càng thắt chặt, y chắc chắn không thể thoát thân.
Đôi mắt nàng lặng lẽ, vỗ nhẹ túi chứa pháp bảo, một chiếc quạt ba sắc đỏ trắng đen hiện ra. Nàng quạt ba lần liên tục.
Lần quạt đầu, ánh sáng đỏ lóe lên hóa thành một chiếc sừng đỏ rực.
Lần hai quạt, ánh sáng trắng hiện hình thân con tê giác, gắn liền với chiếc sừng.
Lần ba quạt, ánh sáng đen hóa thành lớp giáp tê giác đen tuyền, khiến trước mặt nàng hiện ra một con tê giác đeo giáp đen, cúi đầu tấn công một cách điên cuồng vào vòng xoáy kiếm Mạnh Hạo vung lên.
Tiếng nổ vang lên giòn giã, vòng xoáy kiếm tan vỡ, cùng lúc ấy Mạnh Hạo quát một tiếng, hàng trăm kiếm phi vụt nổ tung thành mảnh vụn, vội vã xông về phía giáp đen tê giác.
Cũng lúc này, sương sấm lúc nào cũng bùng phát mạnh, khiến bầu không khí trong vòng trăm trượng chung quanh lập tức chìm trong làn mịt mù.
Mạnh Hạo thoắt ló dạng, lao thẳng về phía Sở Ngọc Yên, hình bóng ẩn trong màn sương, ngay khi áp sát nàng, tay phải đã hóa thành hổ xà lửa.
Sở Ngọc Yên lạnh lùng tiếng hừ, vừa lúc Mạnh Hạo áp sát, tay nàng giơ lên, cổ tay hiện ra chuỗi đồng hồ reo vang leng keng khiến hổ xà lửa phát ra tiếng rú đau đớn.
Nàng nét mặt khinh bỉ, tay phải lắc chuỗi đồng hồ, tay trái bất ngờ giơ cao, ngón tay thanh tú chĩa về phía Mạnh Hạo.
Theo động tác ấy, tử khí tím thốc ra mũi tên hướng thẳng tới Mạnh Hạo.
Đúng lúc ấy, những sợi dây ánh sáng dần siết chặt vòng quanh Mạnh Hạo, chỉ còn cách thân y vài trượng, vòng lưới bao vây nếu siết chặt sẽ giết chết y theo ý chí của Sở Ngọc Yên.
Đôi mắt Mạnh Hạo lóe sáng nhẹ, lúc tử khí tím áp sát, y giả vờ biến sắc đủ kiểu, đột nhiên lui lại, vừa như rối loạn tay phải vỗ nhẹ vào túi pháp bảo, lập tức một thanh kiếm gỗ bay ra nhanh chóng lao tới.
Gặp tử khí, thì ngay lập tức y vỗ tiếp ra thanh kiếm gỗ thứ hai từ túi pháp bảo, thậm chí rút ra một tấm lưới đen nhỏ, cảnh tượng khiến nàng tưởng Mạnh Hạo đã bị mình dồn ép đến mức hỗn loạn, muốn lấy hài tất xuất hết bảo bối chẳng nghĩ ngợi.
“Dưỡng sinh quốc tiểu tông xuất thân của đệ, dẫu đã đắc đạo Trúc Cơ, thậm chí còn là Hữu Khuyết, cũng chẳng xứng để đứng cùng bậc đường đầu.” Sở Ngọc Yên nói nhẹ, tay phải vung lên, công lực trung kỳ Trúc Cơ đồng loạt bùng phát. Bốn đạo Đạo Đài trong người nổ tung công lực, với thế tay quạt mạnh như cuồng phong thổi tới khiến hai thanh kiếm gỗ của Mạnh Hạo nghiêng đổ, lưới đen rung động.
Nhưng ngay lúc ấy, ánh mắt Mạnh Hạo lại lóe nhẹ, tấm lưới đen bỗng mở rộng, ánh sáng quanh y thu hẹp trong nháy mắt, tấm lưới đen quay về phía Sở Ngọc Yên với tốc độ kinh khủng.
Sở Ngọc Yên chẳng kịp phản ứng liền bị vây trong tấm lưới, theo đó tấm lưới nhỏ co hẹp lại, trói chặt thân hình nàng.
Áo trắng của nàng lại rách một mảng lớn, khoe làn da thanh mảnh quyến rũ, khiến người nhìn không tài nào rời mắt. Nàng tức giận đến đỏ cả mắt, ánh mắt đầy sát ý nhìn chằm chằm Mạnh Hạo.
“Mạnh Hạo ta không cần đứng vào bậc đường đầu, chỉ cần khi bị trói chặt có thể bắt được ngươi là đủ.” Y bị ánh sáng khóa bắt, nhìn Sở Ngọc Yên nhẹ nói.
Hai người trong lúc này đều không thể thoát ra trong thời gian ngắn, cũng không dám dùng linh thức hạ sát đối phương, tạo thế cân bằng.
Một khi Sở Ngọc Yên nổi sát ý, Mạnh Hạo cũng lập tức nung nấu ý định giết người, ngược lại cũng thế.
Khung cảnh xung quanh tắt lặng, Sở Ngọc Yên bất động, Mạnh Hạo cũng đứng yên, nhưng nội lực hai người vận hành không ngừng, đấu tranh thoát ra dây trói. Ai làm được trước, người đó thắng.
Thời gian trôi qua, trời đã sắp tối, nội lực Mạnh Hạo vận hành trôi chảy khiến ánh sáng trói buộc xuất hiện khe hở, Sở Ngọc Yên cũng vậy, nội lực hòa nhập khiến tấm lưới đen dần hé hở.
Thình lình, từ xa truyền đến làn gió nhẹ, ban đầu yếu ớt chỉ thổi bay mái tóc dài của Sở Ngọc Yên, làm cay mắt Mạnh Hạo.
Sau đó gió ngày càng lớn, ào ào gào thét.
Trên trời, một bóng đen xuất hiện, tuy ở rất xa, nhưng vẫn lờ mờ thấy đó là một con chim khổng lồ bay qua, là... Kôn Bằng từ biển Thiên Hà vượt ngang qua, hướng về Sinh Động hang.
Như bậc vương của bầu trời, nó oai phong lẫm liệt, bất kỳ sinh vật bay nào cũng phải khấu đầu tưởng niệm.
Nhưng ngay khi uy phong của Kôn Bằng lộ hiện, Thú Đan trong Đạo Đài nội sống Mạnh Hạo đột nhiên rung động, truyền ra ý chí đỉnh phong trời đất tranh đấu một cách ngoan cường chẳng kém.
Bởi Thiên Long cũng chính là một vị vương của trời xanh!
Gió ngày càng cuồng dữ khiến Mạnh Hạo phải lùi lại, còn sắc mặt Sở Ngọc Yên biến đổi, thân hình cũng chao đảo theo gió. Sương sấm của Mạnh Hạo, đèn dầu của Sở Ngọc Yên, cùng kiếm gỗ bay bay đều bị thổi dạt đi xa dần.
—–
Cho ai quan tâm về vé Thập Giang ở trang đầu của Thập Giang, đừng quên ghé xem! Có thì đừng bỏ phí, hãy ủng hộ họ nhé!
Truyện đầy đủ nếu không thể tìm kiếm được, xin hãy báo với chúng tôi kịp thời. Sự ủng hộ của quý độc giả chính là động lực to lớn nhất!
Đề xuất Tiên Hiệp: Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ