Chương 74: Đinh công tử

Trong tiếng rì rầm của thiên hà phủ, Thượng Quan Tuấn khoác trên mình bộ y phục đen tuyền, lộ vẻ cau mày nghiêm nghị bước đi trước, đằng sau là hai hắc y tu sĩ đang đứng hầu, thần sắc vô cùng tôn kính. Nhìn bộ dạng này, hình như họ đang theo hầu để cùng Thượng Quan Tuấn khảo sát thiên hà phủ.

Chẳng bao lâu, họ lặng lẽ đi ngang qua cửa hàng mà Mạnh Hạo vừa mới bước vào.

Mạnh Hạo vẫn giữ nét mặt bình thản, dù nội tâm có biến đổi cũng chẳng ai hay biết. Dưới vành nón rộng, gương mặt của y được che kín kĩ lưỡng, ánh mắt lướt qua cửa tiệm.

Đó là một tiệm đan dược nhỏ, chỉ một tầng, quanh quầy chất đầy kệ thuốc. Trên những lọ dược trống trơn, ghi tên các đan dược cùng mức giá minh bạch.

Cách đó không xa, có một trung niên nam nhân ngồi kiết già nhập định. Bên trong quán, ngoài Mạnh Hạo ra, không có thêm ai khác.

Mạnh Hạo đi dọc kệ thuốc, chăm chú xem từng tên đan dược, từng mức gia. Khi ánh mắt dừng lại trên một chiếc lọ có dòng chữ “Địa Linh Đan”, liền khựng lại, mắt lộ rõ thần sắc sắc bén.

“Ngốn tận ba trăm linh thạch sao…” Mạnh Hạo nhíu mày. Bản thân y dùng đồng kính nhân bản một viên địa linh đan cũng tốn tới hai trăm linh thạch, vốn định tìm cơ hội chênh lệch kiếm lời, giờ giá cả đối phương đặt chẳng quá cao hơn mấy.

“Địa Linh Đan xuất xứ Nam Dực, cửa hàng nhỏ này chỉ còn lại năm viên thôi.” Trung niên nam nhân chậm rãi mở mắt, thanh âm trầm tĩnh cất lên.

Mạnh Hạo gật đầu, tiếp tục xem xét một vòng, khi chuẩn bị quay đi, bỗng giật mình hỏi: “Ở đây có đan dược chấn kì không?”

Thanh niên ấy nghe câu hỏi liền bật cười, trong ánh mắt thoáng qua chút mơ hồ khó dò.

“Đạo hữu lần đầu đến thiên hà phủ chứ? Chấn kì đan vốn là bảo vật trị giá trên trăm nghìn linh thạch, thậm chí còn cao hơn nữa, huống hồ cửa hàng nhỏ này làm sao có, trong đời ta chưa từng thấy qua một viên. Nếu thật muốn mua, cứ lên thiên hà phủ mà tìm.”

“Giá cao thế sao!” Mạnh Hạo kinh ngạc hỏi, trong giọng nói kia khiến thanh niên bên cạnh hiểu ngay đối phương chỉ đơn thuần thăm dò chứ không có khả năng mua.

Mạnh Hạo nhỏ giọng lẩm bẩm vài câu, phần lớn là thán phục cùng ngạc nhiên về giá đan chấn kì. Thanh niên không đáp lời, lại khép mắt nhập định.

Mạnh Hạo rời khỏi tiệm, bước trên phố phường thiên hà phủ, ánh mắt chợt lóe sáng, rồi lại khẽ cau mày. Một mặt, ý định bán đan dược thường vốn khó thành hiện thực; mặt khác, y vừa bắt gặp Thượng Quan Tuấn.

“Hắn khoác hắc y, đằng sau theo hầu cũng mặc y phục hắc y, y phục giống hệt các vệ binh thành này. Phải chăng sau khi rời Khảo Sơn Tông, hắn không nhập môn phái nào mà gia nhập nơi này.” Mạnh Hạo ngẫm nghĩ, không lập tức rời đi, vẫn tiếp tục lang thang quanh quẩn, thi thoảng bước vào từng cửa hàng, nhưng nét mặt càng lúc càng nặng nề.

Nơi đây đan dược phong phú, gần như đầy đủ các tầng đan từ giai đoạn ngưng khí đến cao hơn, song số lượng chẳng nhiều, giá cả chỉ chênh lệch đôi chút so với giá nhân bản của Mạnh Hạo. Có lẽ với giá này, mua vào cũng không thể bán ra được giá cao.

“Đan dược tạm gác, đến xem pháp bảo vậy.” Mạnh Hạo quay người đi sang một con phố khác. Đường này người qua lại đông đúc, tu sĩ có kẻ tu luyện sơ cấp, kẻ đỉnh phong ngưng khí, đa phần ở tầng ba đến năm ngưng khí. Còn như Mạnh Hạo ngưng khí bát tầng, trên đường chỉ bắt gặp ba người, đều trùm kín đầu mặt, không nhận rõ.

Phố nơi đây có không ít các toà bảo các, Mạnh Hạo từng bước tiến vào, quan sát tỉ mỉ cho đến khi mặt trời lặn, thở dài một tiếng. Pháp bảo cấp thấp giá không phải rẻ, nhưng muốn kiếm hơn trăm nghìn linh thạch, y phải bán gần nghìn chiếc kiếm thường, điều đó quá đỗi kinh người, không thể lựa chọn.

Các pháp bảo khác giá cả thay đổi, nhưng không một thứ nào có thể đạt giá trăm nghìn linh thạch. Y tính, trừ phi bán sạch hết mọi pháp bảo, nhưng hành động lặp lại nhiều lần như thế sẽ rất rầm rộ, khiến mình nổi bật.

Mục tiêu của Mạnh Hạo là một phi vụ duy nhất, rồi nhanh chóng rút khỏi nơi này.

“Hay là phải bán chấn kì đan…” Mạnh Hạo tìm được một quán trọ, ngồi kiết già trong phòng, thầm nghĩ thận trọng, không thể hấp tấp.

Thiên hà phủ không rộng, đến chiều hôm sau, tung hoành khắp chốn, Mạnh Hạo dừng chân trước một lầu trang trí xa hoa lộng lẫy. Bên ngoài treo tấm biển lớn mang tên thiên hà phủ, như biểu tượng danh tiếng.

Tòa lầu ba tầng, được bày trí nguy nga. Mạnh Hạo đi một vòng tầng một, khi bước lên tầng hai thì bị ngăn lại, cần dâng đủ số linh thạch mới được vào.

Y không cố chấp, quay lại nhìn sàn một lần nữa, như khách bình thường thong thả đi quanh rồi rời đi.

“Chỉ một cửa duy nhất, tầng một có ba tu sĩ ngưng khí bát tầng trấn giữ, cùng một ngưng khí cửu tầng đứng trước cửa, cầu thang không thẳng mà ngoặt khúc, không có linh khí biến động, chắc chỉ đồ thường,” Mạnh Hạo cau mày, ngồi kiết già trong phòng trọ suy tính lâu rồi lấy đồng kính ra.

Hiện trong trữ vật bao y có vạn linh thạch dư dả, y nghiến răng, lấy chấn kì đan đặt lên đồng kính, viên đan lập tức hòa nhập không còn dấu vết. Y sâu hít một hơi, bắt đầu dần dần hút hàng loạt linh thạch vào đồng kính.

Mười ngàn linh thạch dần nhập trong gương, thoáng chốc gương phát sáng long lanh, hiện ra hai viên chấn kì đan y hệt, hương thơm thuốc vừa bắt đầu tỏa ra thì Mạnh Hạo đã nhanh chóng thu vào trữ vật bao, thận trọng quan sát bên ngoài.

May mà động tác nhanh lẹ, hương thơm chỉ tỏa ra chút ít, không gây chú ý.

Ngồi kiết già trên giường, mắt Mạnh Hạo lóe lên ánh suy tư, một hồi lâu, y vỗ trữ vật bao, bỗng hiện ra một bộ y trắng. Đây là y phục trong trữ vật bao của Đinh Tín, y khoác lên người, rồi lấy ra thẻ ngọc thân phận của Đinh Tín đeo bên hông, bước đi trong phòng với vẻ trầm ngâm sâu sắc.

Sáng sớm hôm sau, Mạnh Hạo lại đội nón, khoác áo dài dày chùm kín bộ y trắng bên trong, thử một lượt rồi cúi đầu rời khỏi quán trọ.

Không dừng bước, y thẳng tiến đến thiên hà phủ. Khi ngang qua bên cạnh trung niên tu sĩ ngưng khí cửu tầng đang ngồi kiết già vẻ mặt lạnh lùng, Mạnh Hạo bước tới bậc thang.

Ngay sát lúc đó, một tu sĩ ngưng khí bát tầng đứng trước cầu thang mở mắt lạnh lùng nhìn y.

“Phải trình ra mười ngàn linh thạch mới có tư cách lên tầng hai.”

“Biến đi! Một thành trấn nhỏ bé của Triệu Quốc, cũng dám ngăn đường ta,” Mạnh Hạo dứt khoát, vừa ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh toát ra, giọng nói có phần kiêu ngạo, ngay khi lời vừa trôi ra, tất cả tu sĩ tầng một đều hướng về y.

Tu sĩ ngưng khí bát tầng khựng lại, nhiều năm ở đây, chưa từng thấy ai dám nói thế, nhưng khí độ và hàm ý trong lời nói khiến y bỗng lúng túng không biết ứng phó ra sao.

“Đinh công tử xin lên.” Lúc ấy, tiếng vang từ tầng hai truyền xuống, là giọng nữ mềm mại, cùng với đó là bóng dáng một nữ tử trong bộ y phục lụa thủy rô, cúi đầu mỉm cười hướng về Mạnh Hạo.

Tu sĩ bát tầng vội nhường lối cho y, Mạnh Hạo lạnh lùng nhếch môi, bước nhanh không chần chừ, qua góc cầu thang y liếc nhìn chớp nhoáng góc khuất cầu thang, rồi ung dung tiến lên tầng hai.

Tầng hai với lan can ngọc bích, xa hoa hơn hẳn tầng một, quanh gian phòng ánh quang bảo vật tỏa ra. Chính giữa bày một lò hương lớn đủ người ba người bao quanh, hương thứ tỏa ra lan tỏa.

Dẫu xa hoa nhưng không mất đi vẻ thanh nhã, vài chiếc bàn cùng hòn non bộ nhỏ đặt nơi đây khiến gian phòng bừng sáng sắc tươi mới ngay bước chân đặt vào.

Đứng trước mặt Mạnh Hạo là nữ tử trong y phục lụa thủy rô, trạc tuổi ba mươi mà sang trọng dịu dàng, chưa kịp lên tiếng đã nở nụ cười thân thiện.

“Đinh công tử, mời ngồi. Vi thần là quản sự tầng hai nơi này, có gì xin cứ nói thẳng.” Nàng mỉm cười ngồi ở cạnh, ánh mắt tưởng như vô tình quét qua y, nhưng dừng lại ở bộ y trắng dưới áo choàng, thoáng bất ngờ rồi nhanh chóng chuyển đi.

Mạnh Hạo mắt không hiện chút cảm xúc, trong gian phòng có bảy chiếc ghế đặt ở các vị trí, y không chần chừ chọn chiếc ghế ở chính giữa, không gần cầu thang cũng chẳng cạnh cửa sổ.

“Chấn kì đan, nơi này có không?” Mạnh Hạo ngồi xuống, không vòng vo, giọng nói đượm nét sắc lạnh.

Nữ tử nhìn thấy Lưu Hạo chọn chỗ, ánh mắt khẽ lóe lên, xác định thêm phần nghi vấn trong lòng, tuy vẫn còn vài điều chưa thể hiểu thấu.

“Triệu Quốc ít có thứ mà thiên hà phủ không có, chấn kì đan tất nhiên có, giá hai trăm nghìn linh thạch một viên.” Nàng mỉm cười, giọng nói dịu dàng.

Mạnh Hạo hơi ngẩng đầu, bỗng tay phải vỗ mạnh vào trữ vật bao, lập tức một lọ thuốc xuất hiện trong tay, không chút do dự ném thẳng về phía nàng.

Nữ tử chớp mắt nhanh chóng đón lấy, lắc nhẹ rồi mở ra xem, sắc mặt bỗng biến đổi, nhìn về phía Mạnh Hạo.

“Một viên chấn kì đan, ngươi hãy đưa giá đi.” Mạnh Hạo lạnh lùng nói.

“Đinh công tử quả là can đảm! Bảo vật quý giá như vậy mà ném thẳng cho ta, không sợ ta giở trò sao?” Nàng ánh mắt lóe tia quái dị, chậm rãi cất lời.

Mạnh Hạo không đáp, lạnh lùng đối mặt, tay phải khẽ mở áo choàng, để lộ bộ y trắng dưới, chiếc ngọc bội treo bên hông.

Ngọc bội ánh tím, phát ra huyền quang nhẹ nhàng, chập chờn.

Khi ngọc bội hiện ra, sắc mặt nàng biến đổi dữ dội.

“Nếu dám chiếm đoạt một mình, trong vòng tháng tới, thiên hà phủ sẽ hóa thành bình địa.” Mạnh Hạo nhẹ giọng cảnh cáo.

Nữ tử cầm lọ thuốc, sắc mặt liên tục biến đổi, lại nhìn vị trí chỗ Mạnh Hạo ngồi, nhớ lại đủ mọi dấu vết từ lúc y xuất hiện tầng một đến nay, dần nở nụ cười mỉm.

“Đinh công tử đừng để ý, nàng chỉ đùa mà thôi.” Nàng nói, cúi đầu đổ viên chấn kì đan trong lọ ra tay, nhìn kỹ rồi bỗng nhiên lộ ra khuôn mặt kinh hãi khi thấy gương mặt quái dị in trên đan dược, lập tức đứng lên.

Đề xuất Tiên Hiệp: Nhất Thế Độc Tôn
Quay lại truyện Ngã Dục Phong Thiên
BÌNH LUẬN