Chương 87: Vô cực đan tôn (thập tứ)
"Chết tiệt!"
Tô Trần chợt nhớ ra, ban đầu Tô Vi Trường đã từng nói.
Hắn là do ông nhặt được từ trong tuyết.
Trên người có một chiếc khóa trường mệnh, khắc chữ Tô.
Tô Trần biết chiếc khóa trường mệnh kia không hề đơn giản, nhưng lại chưa bao giờ để tâm, cũng chưa từng chủ động tìm kiếm thân thế của mình.
Bây giờ xem ra... điểm này đã bị xem nhẹ.
Lại vô cùng trí mạng!
"Kiếp này... cứ thế mà kết thúc sao, thật đúng là có chút không cam lòng mà!"
Trong lòng Tô Trần đầy cay đắng.
Ngay lúc bàn tay khổng lồ sắp sửa bao trùm toàn bộ hạm thuyền, một cột sáng chợt từ trên trời giáng xuống, trực tiếp xuyên thủng cự chưởng.
Biến cố bất ngờ khiến Tô Trần định thần nhìn lại, đó là một cây Hoàng Kim Thánh Thương.
Trên Hoàng Kim Thánh Thương tỏa ra một luồng khí tức vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
"Tống lão quỷ... ngươi đường đường là một Thánh Giả, lại ỷ lớn hiếp nhỏ, ra tay với truyền nhân của Trấn Ngục Thánh Địa ta. Lẽ nào ngươi cho rằng Trấn Ngục Thánh Địa không có người?"
Một người đàn ông trung niên mặc hoàng kim giáp từ trên trời giáng xuống, giơ tay vung lên, Hoàng Kim Thánh Thương liền vang lên tiếng ong ong hưởng ứng.
Tô Trần ngẩng đầu nhìn người đàn ông trung niên, trên người y có bóng dáng của cố nhân, nhưng lại không phải cố nhân.
"Thánh Chủ!"
Tô Trần nhận ra người tới.
Đệ tử và trưởng lão của Trấn Ngục Thánh Địa cũng nhận ra người tới.
Tống Quân cũng nhận ra người tới.
Tống Quân phong bế vết thương nơi lòng bàn tay, sắc mặt nặng nề hỏi: "Trấn Ngục Thánh Chủ! Sao ngài lại ở đây?"
Một cây Hoàng Kim Thánh Thương, một bộ hoàng kim giáp.
Không có ngoại lệ, tất cả đều là Thánh Vương Khí!
Hơn nữa còn là Thánh Vương Khí đã thức tỉnh toàn diện!
Ngay cả hắn cũng cảm thấy có chút khó giải quyết... Dù cho Trấn Ngục Thánh Chủ chưa bước vào Thánh Cảnh, nhưng dưới sự gia trì của hai món Thánh Vương Khí đã thức tỉnh toàn diện, chiến lực tuyệt đối nghiền ép Thánh Giả bình thường!
Tống Quân vẫn không hiểu, tại sao Trấn Ngục Thánh Chủ lại xuất hiện ở đây.
Đáng tiếc, Trấn Ngục Thánh Chủ không phải kẻ lắm lời, mỗi một giây một phút vận dụng sức mạnh Thánh Vương đều tiêu tốn tài nguyên khổng lồ của Thánh Địa, y chẳng nói hai lời, lập tức lao đến tấn công Tống Quân, khiến vị cường giả cấp Thánh này sắc mặt đột biến, bị một thương đâm xuyên lồng ngực.
"Trấn Ngục Thánh Địa... Mối thù hai thương này, bản tọa đã nhớ kỹ, ngày sau chắc chắn sẽ trả lại gấp ngàn vạn lần!"
Thân ảnh của Tống Quân biến mất giữa đất trời, biết rõ không phải đối thủ, hắn trực tiếp lựa chọn rút lui.
Trấn Ngục Thánh Chủ thu hồi Hoàng Kim Thánh Thương, khẽ thở dài: "Đáng tiếc, vẫn để hắn chạy thoát..."
Nếu y đã thành Thánh, tay cầm Thánh Vương Binh, sao có thể để đại địch này tẩu thoát?
Trấn Ngục Thánh Chủ đáp xuống hạm thuyền, Vạn Tượng Đan Tôn bối rối nói: "Thánh Chủ, sao ngài lại ở đây?"
Trấn Ngục Thánh Chủ liếc nhìn Tô Trần bên cạnh: "Có cố nhân ở Trung Châu gửi tin cho bản tọa, nói có kẻ muốn ra tay với đệ tử Thánh Địa ta."
"Trấn Ngục Thánh Địa ta tuy không có cường giả cấp Thánh trấn giữ, nhưng cũng không phải quả hồng mềm mặc người nhào nặn!"
"Sau khi biết tin, bản tọa suy đoán đại địch chắc chắn sẽ chặn đường ở nơi phải đi qua, may mà kịp thời đến nơi, đáng tiếc là không thể giữ Tống lão quỷ lại được."
Tô Trần hỏi: "Dám hỏi Thánh Chủ, vị Thánh Giả vừa ra tay là ai?"
Trấn Ngục Thánh Chủ đáp: "Tống Quân, một Thánh Giả của Thánh tộc Tống gia ở Trung Châu."
"Ngươi yên tâm, Tống Quân hắn dám ỷ lớn hiếp nhỏ, đợi bản tọa thành Thánh, chắc chắn sẽ mang theo Thánh Vương Khí đến Tống gia đi một chuyến!"
"Ngươi không phụ Trấn Ngục Thánh Địa ta, Trấn Ngục Thánh Địa ta cũng sẽ không phụ ngươi."
Tô Trần suy nghĩ một lúc rồi lấy khóa trường mệnh ra, hỏi Trấn Ngục Thánh Chủ: "Không biết Thánh Chủ có biết thân thế của đệ tử không?"
Trấn Ngục Thánh Chủ nhận lấy khóa trường mệnh, gật đầu: "Bản tọa quả thực biết thân thế của ngươi, bên Trung Châu đã báo cho bản tọa rồi, nhưng... biết quá nhiều có lẽ không phải chuyện tốt, ngươi thật sự muốn biết sao?"
Tô Trần gật đầu.
Thân thế hay không, thực ra không quan trọng.
Điều quan trọng là, Tô Trần muốn xem xem kiếp này, mình có bao nhiêu kẻ địch.
Trung Châu Tống gia... Tô Trần đã ghi nhớ, Tô mỗ ta xưa nay rất thù dai, nếu không phải đoạt được quán quân Đan Đạo đại hội, được coi trọng, có người báo trước cho Trấn Ngục Thánh Chủ, có lẽ kiếp này hắn đã chết một cách không minh bạch, bị một vị Thánh Giả giết chết, lãng phí lượng lớn Nghịch Mệnh Điểm, nghĩ thôi đã thấy uất ức.
Trấn Ngục Thánh Chủ thở dài một hơi nói: "Thân thế của ngươi... nói ra thì dài dòng, phải kể từ tổ tiên của ngươi một ngàn bảy trăm năm trước..."
Tô Trần cũng đã hiểu rõ thân thế của mình ở kiếp này.
Hắn sinh ra ở Tô gia tại Trung Châu, lão tổ là một huyền thoại đương thời, cường giả nửa bước bước vào Thánh Cảnh.
Cũng là người sở hữu Thất Khiếu Linh Lung Thể.
Vào lúc sắp bước vào Thánh Cảnh, lão tổ đã bị lão tổ Tống gia chặn đánh, Tống gia rêu rao rằng Tô gia bắt thiên tài của Tống gia luyện thành huyết đan hòng mượn đó thành Thánh, sau đó lão tổ Tô gia bị lão tổ Tống gia giết chết, Tử Dương Tô gia bị diệt vong, những tộc nhân còn lại cũng bị Tống gia truy sát.
Tô Trần là thiếu chủ của Tô gia.
Trong cơ thể chảy dòng máu của Tô thị.
Tô Trần: "..."
Trấn Ngục Thánh Chủ nói: "Lời đồn của Tống gia là thật hay giả không thể biết được, nhưng ngươi sở hữu Thất Khiếu Linh Lung Thể, Tống gia nhất định sẽ không từ bỏ việc ra tay với ngươi."
Tô Trần gật đầu.
Đây chẳng phải là ép hắn trở thành Khí Vận Chi Tử hay sao!
Hắn mới chỉ có tu vi Thông Huyền Cảnh, đã dẫn tới Thánh Giả ra tay.
Đúng là táng tận lương tâm!
Tô Trần vô cùng cạn lời.
"Xem ra thiên phú ngộ tính không phải tự nhiên mà có... gia thế nếu quá thấp, e rằng sẽ không thiếu chuyện phiền phức!"
Thật sự quá nguy hiểm.
Mọi người quay trở về Trấn Ngục Thánh Địa ở Đông Vực.
Tin tức Tô Trần đoạt được quán quân đại hội luyện đan Trung Châu lan truyền ra ngoài.
Lý Diệc Thần vô cùng kinh ngạc: "Vãi chưởng, Tô huynh trâu bò thật!"
Đó chính là đệ nhất nhân trẻ tuổi về Đan Đạo của cả năm vực đấy!
Lý Diệc Thần sau đó nghĩ đến điều gì đó, cẩn thận hỏi: "Tô huynh, với quan hệ của chúng ta, nhờ huynh luyện chế đan dược, chắc là có giá hữu nghị nhỉ? Đệ nhất nhân trẻ tuổi Đan Đạo năm vực lại là huynh đệ tốt của Lý Diệc Thần ta... hê hê!"
Tô Trần nhìn chàng thanh niên đang toe toét cười như một tên ngốc, khẽ cười: "Đó là đương nhiên, sau này tất cả đan dược do Lý Diệc Thần ngươi nhờ luyện chế, đều được giảm hai mươi phần trăm."
Lý Diệc Thần mừng rỡ, đập bàn cười lớn: "Tốt, Tô huynh, quả nhiên ta không nhìn lầm ngươi, sau này có chuyện gì, cứ việc tìm Lý Diệc Thần ta!"
Tô Trần bình tĩnh nói thêm một câu: "Nhưng... từ nay về sau, phí cống hiến để ta tự mình ra tay luyện đan sẽ tăng gấp đôi."
Nụ cười của Lý Diệc Thần cứng đờ, mặt mày khổ sở: "Tô huynh, huynh biết mà, Tàng Kiếm Phong của ta trước giờ vẫn luôn rất nghèo, huynh không thể tuyệt tình như vậy..."
Tô Trần lựa chọn không nghe.
Lý Diệc Thần buồn bực uống rượu, trong lòng thầm nghĩ xem ra sau này phải bớt đến Vạn Hoa Phong rồi.
Thời gian thấm thoát, ba mươi năm xuân thu trôi qua.
Tô Trần vẫn luôn ở lại Trấn Ngục Thánh Địa.
Ngày hôm ấy, Trấn Ngục Thánh Địa chấn động.
Một luồng khí tức đáng sợ như mặt trời rực rỡ bừng lên, từng ánh mắt kinh khủng ở Đông Vực đều đổ dồn về Trấn Ngục Thánh Địa.
Tô Trần ngẩng đầu, nheo mắt lại.
"Là khí tức của Thánh Giả... Thánh Chủ cuối cùng cũng đã bước ra bước này, Trấn Ngục Thánh Địa đã có vị Thánh Nhân đầu tiên!"
Trong lòng Tô Trần vừa vui mừng khôn xiết, vừa ngổn ngang trăm mối.
Đã hơn hai ngàn năm trôi qua.
Lời hứa từng cho rằng không thể thực hiện.
Quanh đi quẩn lại.
Cuối cùng vẫn đã thành hiện thực!
Vị Thánh Giả đầu tiên thuộc về truyền thừa của Trấn Ngục Thánh Địa... đã xuất hiện
Đề xuất Voz: Nghi có ma...xung quanh nhà!