Chương 53: Máu Nhuộm Hàn Đàm

Sau đó, Đàm Vân không tu luyện nữa mà thấp giọng lẩm bẩm: "Ta mất năm ngày chạy trốn đến linh tuyền, lại tu luyện thêm mười tám ngày, chỉ còn bảy ngày nữa là đến lúc quyết chiến với Diệp Thiên."

"Trừ đi ít nhất bốn ngày để trở về tông môn, ta chỉ có thể ở lại Tuyết Vực Hung Cốc nhiều nhất là ba ngày nữa."

Đàm Vân đứng dậy rời khỏi linh tuyền, thả Huyết Dực Linh Sư trong Linh Thú Đại ra.

Huyết Dực Linh Sư bị yêu vượn Tuyết Vực trọng thương, dù đã qua bốn ngày tám giờ, vết thương trên ngực nó vẫn trông thấy mà giật mình.

"Rống!"

Con Huyết Dực Linh Sư đang uể oải, khi ngửi được linh khí tinh thuần và nồng đậm trong không khí, đôi mắt khổng lồ của nó ánh lên vẻ hưng phấn rất người.

Nó run rẩy đứng dậy, thân hình tựa như một ngọn núi nhỏ, tiến đến bên linh tuyền. Nhìn xuống linh dịch bên trong, ánh mắt nó lộ rõ vẻ cuồng nhiệt tột độ.

"Linh dịch một khi rời khỏi linh tuyền sẽ lập tức tiêu tán. Đại Khối Đầu, ngươi cứ thỏa thích hưởng dụng đi!"

Dứt lời, Huyết Dực Linh Sư cúi đầu, hưng phấn nuốt ừng ực linh dịch rồi phủ phục trước mặt Đàm Vân, rống lên một tiếng đầy cảm kích.

Đàm Vân nhẹ nhàng vuốt ve đầu nó, cười khẽ: "Sau này không có lệnh của ta, không được phép mạo hiểm nữa. Còn nữa, tương lai ta sẽ giúp ngươi thoát thai hoán cốt, khiến ngươi còn mạnh hơn cả thần long!"

"Hống hống hống!"

Cái đầu khổng lồ của Huyết Dực Linh Sư không ngừng cọ vào người Đàm Vân, âm thanh ẩn chứa sự kích động không cần nói cũng biết.

"Được rồi, ngươi cứ yên tâm dưỡng thương trong Linh Thú Đại đi, hy vọng sau khi nuốt linh dịch, ngươi có thể nhanh chóng tấn thăng nhất giai Thành Niên Kỳ." Đàm Vân nói rồi thu Huyết Dực Linh Sư vào Linh Thú Đại.

Sau đó, hắn tiến đến vách tường phía trước, phong ấn trận của linh tuyền lập tức bùng lên một quầng sáng bao phủ lấy hắn. Khoảnh khắc tiếp theo, Đàm Vân đã rời khỏi linh tuyền, xuất hiện giữa không trung trong khe nứt khổng lồ.

Đàm Vân nhanh chóng bơi ra khỏi khe nứt, ở dưới đáy hàn đàm, hắn phóng linh thức ra đến cực hạn. Linh thức vô hình như thủy triều lan tỏa ra bốn phía.

Ba trăm trượng... năm dặm... tám dặm... Chẳng mấy chốc đã vượt qua phạm vi mười một dặm trước khi tấn thăng cửu trọng cảnh, mãi cho đến khi bao phủ phạm vi mười lăm dặm mới dừng lại.

Điều này có nghĩa là độ mạnh linh hồn của hắn đã mạnh hơn tu sĩ Linh Thai Cảnh đại viên mãn thông thường đến năm thành!

Với linh hồn mạnh mẽ như vậy, uy lực của Hồng Mông Thần Đồng chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều!

Đàm Vân đạp chân một cái, lao vút lên trên. Để tránh những rắc rối không cần thiết, hắn phóng ra khí tức cường đại của mình, khiến cho lũ yêu thú xung quanh hoảng sợ tột độ mà bỏ chạy!

Cùng với thực lực tăng cường và sức nổi khổng lồ, tốc độ của hắn tăng vọt, chỉ một lát sau đã rời khỏi đáy đầm.

Địa thế dưới nước của hàn đàm trong hung cốc giống như một cái bình khổng lồ, đáy đầm rộng lớn, nhưng mặt nước phía trên chỉ rộng chừng ba mươi dặm.

Trong lúc bơi về phía mặt đầm, để không bỏ sót bất kỳ kẻ địch nào đang truy sát mình, cứ mỗi lần bơi lên được mười lăm dặm, hắn lại lùng sục khắp khu vực rộng ba mươi dặm một lần!

Sau hai canh giờ tìm kiếm không có kết quả, Đàm Vân đột nhiên chấn động tinh thần. Thông qua linh thức, hắn phát hiện mười tên đệ tử Linh Thai Cảnh đại viên mãn đang cầm kiếm hùng hổ lao xuống từ khu vực nước phía trên cách đó mười ba dặm:

"Các vị sư huynh, theo ta thấy, tên tạp chủng Đàm Vân đó chết từ lâu rồi, chúng ta có tìm nữa cũng bằng thừa thôi!"

"Đúng vậy! Hắn chỉ là một con kiến Linh Thai Cảnh bát trọng, nếu có thể sống sót mười tám ngày dưới đáy đầm, nói ra ai mà tin? Chẳng lẽ yêu thú dưới đáy đầm đều mù hết cả à!"

"Thôi thôi, mọi người đừng oán trách nữa, Trần sư huynh là người thân cận bên cạnh Lệnh Hồ sư huynh, lệnh của hắn cũng là lời của Lệnh Hồ sư huynh, chúng ta cứ tuân theo là được!"

...

Đàm Vân nín thở, lao nhanh về phía mười người. Vì linh thức của hắn mạnh hơn bọn chúng quá nhiều nên khi hắn dùng linh thức dò xét, mười người kia lại không hề hay biết!

Một lát sau.

"Hả? Các ngươi mau nhìn, đó là cái gì..." Một tên đệ tử tò mò nhìn xuống làn nước bên dưới, thấy hai vầng sáng màu đỏ máu đang lao thẳng về phía mình. Hắn vừa định gọi chín người còn lại thì sắc mặt lập tức đờ đẫn!

Chín người còn lại không phát hiện ra sự khác thường của tên đệ tử kia, cũng tự cúi xuống nhìn, chợt phát hiện một gương mặt quen thuộc đang từ dưới nước lao nhanh về phía mình. Trên gương mặt đó là một đôi mắt đỏ rực tỏa ra ánh sáng yêu dị!

"Là Đàm Vân..."

Chín người vừa kịp phản ứng, đầu óc liền vang lên một tiếng "ong", rồi mất đi ý thức. Thân thể mặc cho dòng nước đẩy nổi lên trên!

"Bốp bốp bốp..."

Đàm Vân lao vút lên, tàn ảnh xuyên qua làn nước, liên tiếp tung ra chín quyền. Lập tức, lồng ngực của chín người nổ tung, chín đám máu tươi loang ra trong nước.

Đàm Vân lao lên từ trong làn nước lạnh hòa lẫn máu tươi, một tay túm lấy cổ tên đệ tử cuối cùng, đôi mắt đỏ yêu dị gắt gao nhìn hắn, lạnh lùng nói: "Nói cho ta biết, tình hình bên ngoài thế nào rồi? Có bao nhiêu người muốn giết ta!"

Tên đệ tử kia ngơ ngác nói: "Bên ngoài có ba nhóm người muốn giết ngươi."

"Ngươi đắc tội Lệnh Hồ sư huynh..."

Từ miệng tên đệ tử, Đàm Vân biết được trong mười tám ngày qua, có tổng cộng ba phe muốn lấy mạng mình.

Một phe là người của Liễu Như Long, tổng cộng 173 đệ tử chấp pháp, do Triệu Tử Hổ, người xếp hạng 101 trên Tiềm Long Bảng, dẫn đầu. Hiện tại, 173 người này đang phân bố trên các vách núi cheo leo quanh hàn đàm, phong tỏa mọi lối thoát.

Một phe khác là người của Mộ Dung Khôn, gồm 27 tu sĩ Linh Thai Cảnh đại viên mãn, do Bành Chương, người xếp hạng 112 trên Tiềm Long Bảng, dẫn đầu. Hiện tại, 28 người của Bành Chương đang canh giữ trên tầng băng, không thấy xác của hắn thì nhất quyết không chịu rời đi!

Phe cuối cùng là người của Lâm Nghị, thuộc hạ của Lệnh Hồ Trường Không. Giờ phút này, Trần Nhân Thanh, người xếp hạng 108 trên Tiềm Long Bảng, đang dẫn đầu 40 đệ tử Linh Thai Cảnh đại viên mãn và 32 đệ tử cửu trọng cảnh, cũng đóng quân trên tầng băng.

Mười tên đệ tử Linh Thai Cảnh đại viên mãn vừa rồi chính là người bị Trần Nhân Thanh phái xuống hàn đàm để tìm kiếm tung tích của hắn.

"Rắc!"

Sau khi biết được mọi chuyện, Đàm Vân bóp nát cổ tên đệ tử. Sau đó, thân hình hắn lóe lên trong đầm nước, tháo hết Càn Khôn Giới trên tay mười bộ thi thể rồi bỏ vào túi!

"Tốt, rất tốt! Đã không ai chịu đi, vậy thì để lại mạng hết cho ta!" Khóe môi Đàm Vân nhếch lên, lao nhanh về phía mặt đầm...

Hai canh giờ sau, màn đêm buông xuống.

Trên tầng băng dày của hàn đàm, Bành Chương, Tống Quảng, Lý Nghĩa và 25 người khác, cùng với 73 người của Trần Nhân Thanh ngồi xếp bằng cách nhau mấy trăm trượng.

"Nhiều ngày trôi qua như vậy, xem ra Đàm Vân chết thật rồi." Bành Chương quét mắt nhìn 27 người trước mặt, trầm giọng nói: "Bảy ngày nữa là đến ngày tranh đoạt tư cách thí luyện, nơi này cách tông môn xa xôi, cần bốn năm ngày đường. Cứ vậy đi, hai ngày nữa chúng ta sẽ khởi hành về tông!"

"Vâng!" 27 người đồng thanh đáp.

"Hai ngày này mọi người chịu khó thêm chút nữa, tiếp tục xuống hàn đàm tìm kiếm Đàm Vân." Bành Chương nhìn Tống Quảng, Lý Nghĩa và tám đệ tử Linh Thai Cảnh đại viên mãn khác, ra lệnh: "Đêm nay đến lượt các ngươi xuống đầm!"

"Vâng, Bành sư huynh!" Mười người nhận lệnh. Tống Quảng và Lý Nghĩa dẫn đầu đi đến mép khe nứt băng, đang định lặn xuống nước thì cả hai toàn thân cứng đờ. Chỉ thấy sâu dưới mặt nước ba trượng, một gương mặt quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn đang nhìn chằm chằm bọn họ với một nụ cười lạnh!

"Bành sư huynh, là Đàm Vân!" Hai người hưng phấn hét lên, Đàm Vân ở sâu ba trượng dưới nước lóe lên rồi biến mất. "Ầm ầm!" Bọt nước văng tung tóe, Đàm Vân lao ra khỏi mặt nước, hai tay nhanh như chớp bóp lấy cổ Tống Quảng và Lý Nghĩa, bay vọt lên không trung ba mươi trượng!

"Không!"

"A!"

Tiếng kêu thảm thiết của Tống Quảng và Lý Nghĩa đột ngột tắt lịm. Chỉ thấy Đàm Vân dùng hai tay bóp cổ, vung mạnh khiến thân thể hai người đập vào nhau!

"Bốp... Rầm!"

Huyết vụ tràn ngập, xương vụn hòa cùng máu tươi văng tung tóe xuống mặt băng trắng xóa

Đề xuất Tiên Hiệp: Bảo Hộ Tộc Trưởng Phe Ta
Quay lại truyện Nghịch Thiên Chí Tôn
BÌNH LUẬN