Chương 2286: Truyền đạt bí mật
Bàn Bất Vọng sau khi rời khỏi Điêu Điệp Thần Điện, vẫn luôn ở trong phòng, lâu mãi không thể bình tĩnh. Những bí mật mà y biết được ngày hôm nay thực sự quá chấn động, mỗi điều đều xứng đáng là tuyệt mật của vực sâu, bất kể là bí mật của Uyên Hoàng, hay Minh Kính và Ma Châu, hoặc trách nhiệm mà Điêu Điệp Thần Quốc phải gánh vác, đều khiến toàn thân y không biết phải làm sao.
Tuy nhiên, có một điều càng củng cố ý chí của Bàn Bất Vọng, y cảm thấy Vụ Hoàng là đúng, vì vậy muốn mãi mãi theo bước chân Vụ Hoàng.
Chỉ là làm sao mới có thể tiết lộ bí mật Điêu Điệp này cho Vụ Hoàng đây?
Trong Hồn Hải của Bàn Bất Vọng vừa mới dâng lên ý nghĩ đó, một cơn đau kịch liệt đã trực tiếp đâm thẳng vào tâm hồn. Đây là lời cảnh báo đến từ Bàn Minh Huyền Lực, dù chỉ là chút ý niệm nảy sinh trong lòng cũng không được phép.
"Hô, xem ra đúng là một chuyện rất phiền phức." Bàn Bất Vọng lau mồ hôi trên trán, lòng vẫn còn sợ hãi. Loại đau đớn này căn bản không phải người thường có thể chịu đựng.
Mầm mống vừa nảy sinh trong lòng y đã bị trực tiếp bóp chết, nhưng Bàn Bất Vọng hiển nhiên không chịu bỏ cuộc.
Y lấy giấy bút ra, mặc dù không thể viết bất kỳ bí mật nào về Điêu Điệp Thần Quốc, nhưng y có thể báo cho Vụ Hoàng biết chuyện mình bị trói buộc, nói không chừng Vụ Hoàng có thể giải quyết.
Tám chữ "Bàn Minh Huyền Lực Trói Buộc Thân Ta" này được Bàn Bất Vọng giấu trong một bài thơ ẩn chữ. Khi viết bài thơ này, trong đầu y không hề nghĩ gì về Điêu Điệp Thần Quốc, mà là dồn hết tâm thần vào Thần Vô Tình, chỉ có như vậy mới có thể chuyển dịch ý chí của y.
Cảnh giới vô môn giam cầm chân hồnVực Minh khóa phách chín tầng sâu thẳmHuyền cơ khó giải ngàn kiếp trói buộcLực tận vẫn cháy một tia phẫn nộTrói hồn kiếp hỏa thiêu đốt thiên địaBuộc mệnh thiên cơ đoạn tuyệt tử sinhTa chấp nhất một niệm xé toang hư vọngThân hóa sao băng phá vỡ cõi trần
Sau khi hoàn thành việc này, Bàn Bất Vọng không ở lại vài ngày mà lập tức lên đường đến Vụ Hải, bởi vì bí mật Điêu Điệp quá mức quan trọng, y không muốn trì hoãn dù chỉ một khắc.
Vân Triệt đã xử lý xong tất cả mọi việc khác, đang đợi sự xuất hiện của Bàn Bất Vọng. Đối với hắn, Điêu Điệp Thần Quốc là một khâu cực kỳ quan trọng hiện tại.
Bàn Bất Vọng đã gặp Uyên Thú ở Vụ Hải. Y từng có ý nghĩ muốn tiết lộ bí mật Điêu Điệp này cho Uyên Thú, một tử vật như vậy, nhưng hiển nhiên không thành công. Hơn nữa, khi y nảy sinh ý nghĩ này, cơn đau trên người y càng thêm kịch liệt.
Bàn Bất Vọng có cảm giác, chỉ cần y lại nảy sinh ý nghĩ như vậy, thì điều chờ đợi y có lẽ chỉ có con đường chết thảm.
"Bất Vọng, vi sư đang định đi tìm ngươi." Gặp Bàn Bất Vọng xong, Vân Triệt mở lời trước, "Sắc mặt ngươi dường như không tốt, đã xảy ra chuyện gì sao?"
Giờ phút này Bàn Bất Vọng vừa hồi phục từ vẻ mặt dữ tợn, toàn thân y có chút suy nhược, khắp người ướt đẫm mồ hôi, ngay cả đứng cũng không vững.
"Sư phụ, Bất Vọng không sao, không cần lo lắng. Đây là bài thơ ta ngẫu nhiên cảm ngộ mà thành, xin sư phụ xem qua." Lòng Bàn Bất Vọng một mảnh thanh minh, hoàn toàn quên đi chuyện bí mật Điêu Điệp, chỉ đưa tờ giấy cho Vân Triệt.
"Hửm?" Đối với hành động kỳ quái của Bàn Bất Vọng, Vân Triệt có chút khó hiểu, nhưng không trực tiếp hỏi, mà cầm lấy bài thơ xem xét.
Tám câu thơ xếp dọc, chữ đầu mỗi câu rõ ràng rành mạch. Vân Triệt liếc nhìn Bàn Bất Vọng liền lập tức hiểu ý y.
"Bất Vọng, ngươi đừng động đậy, để vi sư xem thử."
Trong Uyên Trần, một móng vuốt ma quỷ đen kịt vươn ra trực tiếp bao phủ thân thể Bàn Bất Vọng. Vân Triệt đối với việc khống chế Hắc Ám Huyền Lực đã đạt đến mức đăng phong tạo cực, trong chốc lát đã phát hiện ra đạo Bàn Minh Huyền Lực khác thường kia.
Tuy nhiên, dù có công năng của Hắc Ám Vĩnh Kiếp, nhưng muốn chế ngự Bàn Minh Huyền Lực cùng cấp bậc cũng không hề đơn giản, hơn nữa hiển nhiên trên Bàn Minh Huyền Lực còn mang theo một tia ấn ký của Uyên Hoàng.
"Tiểu Lê Sa, ngươi có cách nào thanh tẩy cấm chế trên đạo Bàn Minh Huyền Lực này không?" Vân Triệt cầu cứu Lê Sa.
"Cũng có thể thử một lần, Quang Minh Huyền Lực của ta ở tầng diện sức mạnh vẫn cao hơn một bậc so với Mạt Tô Chi Lực." Lê Sa đáp.
Vân Triệt bình tĩnh nói: "Hơi phiền phức một chút, nhưng sư huynh của ngươi có lẽ có thể giải quyết việc này. Vân Triệt, ngươi hãy thử xem."
Tiếng của Vụ Hoàng truyền ra, Vân Triệt chậm rãi bước ra từ Uyên Trần, không một chút dị thường.
Sau trận chiến Chiết Thiên Thần Quốc, Họa Thanh Ảnh, Họa Thải Li và Mộng Kiến Khê có mặt tại đó đều giữ miệng như bình, không hề tiết lộ nửa điểm tin tức về Vân Triệt. Giờ khắc này Vân Triệt chủ động xuất hiện có hai mục đích: một là để ngăn chặn Bàn Bất Vọng phát hiện sơ hở khi hắn sử dụng Quang Minh Huyền Lực; hai là hắn muốn lấy thân phận Vân Triệt tái xuất thế gian, và bây giờ chính là thời điểm tốt nhất để gặp Bàn Bất Vọng.
"Vân Triệt!? Mộng Kiến Uyên!" Mặt Bàn Bất Vọng tràn ngập kinh ngạc. Y chưa từng nghĩ rằng Vân Triệt mà năm xưa y từng gặp vài lần ở Vụ Hải lại có thân phận như thế này, hơn nữa đối phương rõ ràng đã chết trong Vụ Hải, nhưng giờ lại đang đứng lành lặn trước mặt y, điều này thật sự không thể tin nổi.
"Thần Tử Bất Vọng, chúng ta lại gặp mặt rồi. Ta biết ngươi có rất nhiều điều không hiểu, nhưng những điều đó không quan trọng. Ngươi chỉ cần biết ta là sư huynh của ngươi là đủ rồi." Vân Triệt nở nụ cười trên mặt, một vẻ tùy hòa, không chút kiêu ngạo.
"Ngươi! Ngươi! Ngươi! Tu vi của ngươi sao lại tăng trưởng nhanh đến thế?" Bàn Bất Vọng nhận ra Vân Triệt lúc này đã là Thần Cực Cảnh cấp một, lại còn mạnh hơn y rất nhiều. Nhớ lại thuở ban đầu gặp mặt, đối phương khi đó vẫn chỉ là một tiểu trong suốt Thần Chủ Cảnh cấp bốn.
"Vấn đề của ngươi nhiều quá rồi. Uy lực của Sư phụ (chỉ Vụ Hoàng) há là ngươi có thể suy đoán sao? Ta thân là sư huynh của ngươi, tu vi cao hơn ngươi một chút chẳng lẽ không phải chuyện bình thường sao?" Vân Triệt khẽ cười một tiếng, trực tiếp tóm lấy Bàn Bất Vọng, Quang Minh Huyền Lực hoàn toàn phóng thích, không cho Bàn Bất Vọng cơ hội lên tiếng nữa.
"Quang Minh Huyền Lực có thể thanh tẩy vạn vật thế gian, cũng có thể thanh tẩy trói buộc trên người ngươi."
Giọng nói nhẹ nhàng của Vân Triệt truyền vào tai Bàn Bất Vọng, khiến y tạm thời quên đi tất cả, chìm vào giấc ngủ ngắn.
Hiện tại, Vân Triệt đối với việc vận dụng Thần Hồn Chi Lực đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh. Dệt Mộng Thần Điển phối hợp với Thái Cổ Thương Long Chi Hồn, phát huy Dị Mộng Đàm Hoa đến cực hạn.
Hắc Ám Vĩnh Kiếp chi lực triển khai, hung hăng áp chế Bàn Minh Huyền Lực, sau đó Quang Minh Huyền Lực của Lê Sa lập tức xâm nhập, bắt đầu thanh tẩy ấn ký mà Uyên Hoàng lưu lại. Quá trình này kéo dài trọn một ngày.
"Bây giờ ngươi có thể không chút e ngại mà kể hết tất cả những bí mật ngươi biết rồi." Vân Triệt thu Quang Minh Huyền Lực lại, đứng sang một bên, ra lệnh.
Bàn Bất Vọng có chút ngẩn người, vẫn chưa quen với sự chuyển đổi thân phận của Vân Triệt. Ánh mắt y nhìn về phía Vụ Hoàng, thỉnh cầu ý kiến của Ngài.
Vụ Hoàng không có bất kỳ biểu thị nào, điều đó có nghĩa là Ngài hoàn toàn tán thành lời nói của Vân Triệt.
Bàn Bất Vọng đứng dậy bắt đầu kể về chuyện Uyên Hoàng. Y phát hiện cảm giác khác lạ trong cơ thể mình quả thực đã biến mất, sau đó liền thao thao bất tuyệt.
Minh Kính, Ma Châu, Cái Nôi, Bàn Minh Phá Vọng Kính... cùng tất cả những bí mật khác đều được y kể ra không giữ lại chút nào.
Bí mật của Uyên Hoàng, Vân Triệt đã sớm biết. Nay vừa hay có thể kiểm chứng lời nói của Bàn Bất Vọng là thật hay giả. Hắn không lên tiếng cắt ngang Bàn Bất Vọng, mà không ngừng suy nghĩ và cân nhắc lời đối phương.
Bàn Minh Phá Hư Kính, Niết Ma Nghịch Luân Châu, đây là lần thứ hai Vân Triệt nghe thấy tên của hai món Chí Tôn Ma Khí này. Hoàn toàn phù hợp với những gì được ghi trong ký ức của Tà Thần, điều này càng chứng thực lời Bàn Bất Vọng nói không phải hư cấu.
Vân Triệt tuy đã sớm biết sự chấp niệm sâu sắc của Mạt Tô, nhưng giờ khắc này nghe lại vẫn không khỏi động lòng.
Còn điều khiến Vân Triệt càng thêm chấn động chính là bí mật của Điêu Điệp Thần Quốc. Lần này Bàn Bất Vọng đã mang lại cho hắn một bất ngờ quá lớn.
Điều này khớp với phán đoán năm xưa của hắn, Điêu Điệp Thần Quốc có liên quan đến Uyên Hoàng. Một khi can thiệp vào, có lẽ tất cả kế hoạch đều sẽ đổ sông đổ bể.
Đề xuất Voz: Chuyện tình 2 năm trước