Chương 2410: Bí mật Ngoại hỗn đốn (Thượng)
"Ngươi có phải đang nghĩ vì sao ta không làm được việc này, hay vì sao Lê Sa trong cơ thể ngươi cũng không thể làm được?" Kiếp Thiên Ma Đế dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Vân Triệt, chậm rãi nói: "Bởi vì ta đã dốc gần như toàn bộ sức mạnh để phong ấn Tà Anh, không còn dư lực để hoàn thành việc này nữa. Thời ở Ngoại Hỗn Độn, nếu ta cưỡng ép tách rời Mạt Lỵ và Tà Anh, thứ chờ đợi Mạt Lỵ sẽ chỉ có cái chết, vì vậy ta đã không chọn làm thế. Lúc đó ta nghĩ rằng mình có thể phong ấn được Tà Anh, nên cũng không cần phải làm thêm chuyện thừa thãi này."
"Thật ra trước khi chìm vào giấc ngủ sâu, Mạt Lỵ từng nói chuyện với ta. Nàng nói với ta rằng chấp niệm muốn được sống của nàng có hai lý do, một là vì nàng lòng mang oán hận không thể hóa giải, hai là vì ngươi, vì nàng không thể buông bỏ ngươi. Chúng ta đã rất ăn ý mà đi đến quyết định chung là chọn con đường phong ấn." Kiếp Thiên Ma Đế biết tình cảm của Vân Triệt dành cho Mạt Lỵ, cũng hiểu rõ sự hy sinh của Mạt Lỵ cho Vân Triệt. Nàng rất tán thưởng thứ chân tình này, đây cũng là một trong những nguyên nhân quan trọng khiến nàng không lựa chọn hy sinh Mạt Lỵ.
"Chỉ là lúc đó, cả hai chúng ta đều không ngờ rằng, việc phong ấn lại xảy ra sự cố bất ngờ, đến mức ta hoàn toàn không chuẩn bị kịp để ứng phó, cuối cùng chỉ đành bất đắc dĩ lựa chọn hy sinh bản thân để gia cố phong ấn." Trên gương mặt Kiếp Thiên Ma Đế lộ ra một nét mệt mỏi.
"Mạt Lỵ…" Vân Triệt khẽ nỉ non tên của Mạt Lỵ, trong giọng nói đan xen cả sự quyến luyến và đau xót. Hắn vẫn luôn hiểu rõ tình cảm của Mạt Lỵ, bọn họ đã từng cùng nhau ước mong được sống hết quãng đời còn lại ở Lam Cực Tinh, một đời vô lo vô nghĩ, bình bình đạm đạm, chỉ là bây giờ mọi thứ đã thay đổi, đã không thể quay về như trước nữa…
Kiếp Thiên Ma Đế nói tiếp: "Quang Minh huyền lực của Lê Sa và Hắc Ám huyền lực của Tà Anh hoàn toàn đối lập, vốn đã bị Hắc Ám huyền lực bài xích. Hơn nữa, năng lực chiến đấu của bản thân nàng ấy không mạnh, Thần Tích Sinh Mệnh chủ yếu dùng để cứu chữa. Nàng ấy có lẽ có thể tạm thời áp chế Tà Anh, nhưng muốn tách rời thần hồn của cả hai thì hoàn toàn không thể làm được. Huống chi, Lê Sa bây giờ còn chưa khôi phục đến Sáng Thế Thần cảnh thật sự, lại càng không thể làm được những việc này. Vì vậy, tất cả chỉ có thể dựa vào chính ngươi. Trên thế giới này, cũng chỉ có ngươi là còn một tia khả năng, để hoàn thành chuyện tưởng chừng như không thể này."
Kiếp Thiên Ma Đế không hề cố gắng an ủi Vân Triệt, mà lựa chọn thẳng thắn nói ra hiện thực còn tàn khốc hơn. Nàng muốn Vân Triệt hiểu rằng, người hắn có thể dựa vào chỉ có chính mình, sức mạnh của người khác cuối cùng vẫn không thể trông cậy.
Vân Triệt từ từ ngẩng đầu, trên mặt không có một tia chán nản, chỉ có vẻ kiên định. Đây là Mạt Lỵ mà hắn yêu sâu đậm, hắn đã từng mất nàng một lần, lần này, dù thế nào đi nữa, hắn cũng tuyệt đối không thể mất nàng lần nữa. Bất kể phải trả cái giá ra sao, bất kể phía trước có bao nhiêu gian nan hiểm trở, cũng không thể ngăn được bước chân tiến về phía trước của hắn.
"Ta sẽ làm được." Vân Triệt cuối cùng chỉ nhẹ nhàng thốt ra bốn chữ này, nhưng mỗi chữ đều nặng tựa ngàn cân, tựa như hóa thành lời thề trong cả cuộc đời hắn.
"Hy vọng là vậy. Một chút sức lực cuối cùng của ta chỉ có thể dùng để phong ấn tu vi cảnh giới của Tà Anh, còn lại thì ta đã lực bất tòng tâm. Lẽ ra ta đã phải chết từ trăm vạn năm trước, nay có thể sống lay lắt trên đời, đây đã là may mắn cực lớn rồi." Kiếp Thiên Ma Đế thở dài với giọng điệu nặng nề.
"Vân Triệt, lần này ta đặt chân trở lại Ngoại Hỗn Độn, đã bất ngờ biết được một kinh thiên chi bí, đây cũng là nguyên nhân quan trọng nhất khiến ta tin rằng ngươi có thể thành công." Kiếp Thiên Ma Đế do dự một lát rồi cuối cùng vẫn quyết định thổ lộ bí mật trong lòng. Bất luận là vì Vân Triệt, hay vì con gái của mình, nàng đều hy vọng có thể lưu lại một tia hy vọng cho thế giới này.
Hơi thở của Vân Triệt tức thì chậm lại, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc không thể che giấu. Trong Ngoại Hỗn Độn rốt cuộc ẩn giấu bí mật gì, mà có thể khiến một người như Kiếp Thiên Ma Đế phải động dung đến thế!
"Tà Anh vốn còn rất yếu, nhưng vì đã đến Ngoại Hỗn Độn, thoát khỏi sự ràng buộc của pháp tắc thế giới này, sức mạnh của nó bắt đầu tăng trưởng không giới hạn. Dưỡng chất cần thiết cho sự trưởng thành của nó là những cảm xúc tiêu cực, mà trong Ngoại Hỗn Độn lại tồn tại thứ mà nó mơ ước bấy lâu – mối oán hận tích tụ cả trăm vạn năm của tộc nhân ta! Luồng cảm xúc tiêu cực này mạnh đến mức tuyệt đối không phải người của thế giới này có thể tưởng tượng được." Kiếp Thiên Ma Đế không trực tiếp nói ra kinh thiên chi bí, mà bắt đầu kể từ những gì Tà Anh đã trải qua sau khi tiến vào Ngoại Hỗn Độn.
"Chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi, tu vi cảnh giới của Tà Anh đã từ Bán bộ Thần Diệt cảnh lên đến Thần Cực cảnh đỉnh phong. Ta nhận thấy tình hình không ổn, bèn bắt đầu tập hợp tất cả tộc nhân chuẩn bị một lần nữa phong ấn Tà Anh. Thời viễn cổ Thần Ma tung hoành, ta từng tham gia vào nghi thức phong ấn Tà Anh, nên rất quen thuộc với pháp thuật phong ấn mạnh mẽ này."
"Cuối cùng, dưới sự nỗ lực không ngừng của ta và các tộc nhân, Tà Anh đã bị tạm thời phong ấn, chìm vào yên lặng suốt mấy năm. Lúc đó ta tưởng rằng Tà Anh trong thời gian ngắn không thể nào thoát khỏi phong ấn, mọi chuyện đã trở lại yên bình. Nhưng khi ta đem tình hình của thế giới hiện tại nói cho các tộc nhân, một bộ phận trong số họ hoàn toàn không thể chấp nhận, bắt đầu lên kế hoạch diệt thế, cuối cùng lại nhân lúc ta không để phòng, một lần nữa thả Tà Anh ra, thậm chí còn lấy thân mình làm vật tế, hiến tế cho Tà Anh…"
Trong ánh mắt của Kiếp Thiên Ma Đế ánh lên một tia mệt mỏi và tự trách sâu sắc, nguồn cơn của tất cả chuyện này lại đều do sự tự tác chủ trương của nàng.
"Ta vẫn đã đánh giá thấp mối thù hận mà các tộc nhân đã dồn nén suốt trăm vạn năm qua. Tà Anh nhân đó đột phá, trở thành Chân Thần, sau đó nuốt chửng và hấp thu toàn bộ những tộc nhân còn lại, một bước lên tới Thượng vị Chân Thần chi cảnh, cuối cùng chĩa mũi nhọn về phía ta."
Vân Triệt không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe, lời thì thầm của Kiếp Thiên Ma Đế quá đỗi chấn động lòng người, hắn có thể tưởng tượng được vào khoảnh khắc các tộc nhân "phản bội", Kiếp Thiên Ma Đế đã đau lòng và tuyệt vọng đến mức nào…
"Tà Anh Vạn Kiếp Luân là ma khí, ta không thể quen thuộc hơn được nữa, mà Tà Anh chi linh bên trong do Thủy Tổ Thần sáng tạo ra, vốn không phải là sức mạnh của thế giới này có thể hủy diệt, chỉ có thể lựa chọn tạm thời phong ấn. Vì vậy, sau khi một lần nữa dùng hết toàn lực để phong ấn Tà Anh, ta bắt đầu suy nghĩ phương pháp giải quyết triệt để tai họa Tà Anh. Cuối cùng, ta quyết định lấy nhục thân của mình làm chìa của phong ấn, lấy thần hồn của bản thân làm khóa của phong ấn, dùng Sáng Thế ma lực trên người ta để phong ấn triệt để Tà Anh. Như vậy, sức mạnh phong ấn ít nhất có thể duy trì được mấy vạn năm, còn có thể hóa giải toàn bộ sức mạnh kinh khủng trên người nó, cho dù cuối cùng Tà Anh có thoát khỏi phong ấn, nó cũng không còn tạo thành uy hiếp nữa."
Kiếp Thiên Ma Đế chậm rãi nhắm mắt lại, trên mặt dường như có vạn ngàn tâm tư đang cuộn trào. Năm đó, vào khoảnh khắc nàng quyết định quay trở lại Ngoại Hỗn Độn, trong lòng đã ôm quyết tâm phải chết. Đối mặt trực diện với Tà Anh, Kiếp Thiên Ma Đế không hề sợ hãi, nàng chỉ nghĩ dùng tấm thân tàn tạ này để cống hiến lần cuối cho thế gian, vì vậy cuối cùng lựa chọn hy sinh bản thân, nàng hoàn toàn là cam tâm tình nguyện.
Nhưng số phận dường như luôn thích trêu ngươi, mọi chuyện không hề phát triển theo như những gì nàng đã dự tính. Ngay sau khi nàng hy sinh bản thân để hoàn thành phong ấn không lâu, một sự cố bất ngờ đã ập đến…
"Theo suy nghĩ của ta, không còn cảm xúc tiêu cực làm dưỡng chất, tất cả tộc nhân của ta đều đã tan biến, tu vi cảnh giới của Tà Anh không thể nào lại tăng vọt được nữa, mọi chuyện đáng lẽ đã phải lắng xuống… Nhưng ta vạn vạn lần không ngờ tới, không lâu sau đó, trong Ngoại Hỗn Độn không biết từ đâu lại truyền đến một luồng cảm xúc tiêu cực cực mạnh, luồng cảm xúc này lại còn nồng đậm hơn gấp mấy lần mối oán hận mà tất cả tộc nhân của ta tích tụ lại… Sức mạnh của Tà Anh nhân đó lại tăng vọt, đạt đến Sáng Thế Thần cảnh giống như ta, nó bắt đầu ngưng tụ sức mạnh để công phá phong ấn mà ta đã thiết lập."
Đề xuất Linh Dị: Mô Kim Hiệu Úy - Ma Thổi Đèn