Chương 2421: Con cháu đoàn viên đại hội
Vân Triệt dẫn theo Họa Thải Ly, Tinh Lạc và Tinh Thần, bắt đầu chuyến hành trình đến Thâm Uyên Long Tộc. Ngồi trên Thái Cổ Huyền Chu vốn dĩ không nên có gió, nhưng bên tai Vân Triệt và Họa Thải Ly lại văng vẳng tiếng gió gào thét, tựa như đang nói lên tâm trạng phức tạp trong lòng họ.
"Vân ca ca, huynh nói thật cho muội biết, huynh có cách nào khôi phục lại chiến lực có thể đối đầu với Uyên Hoàng bá bá không?" Giờ phút này, gương mặt Họa Thải Ly tràn ngập vẻ lo âu. Vừa rồi trước mặt bọn trẻ, nàng còn phải cưỡng ép trấn tĩnh, nhưng nội tâm lại không lúc nào nguôi lo lắng. Dù đây là lần đầu tiên nàng biết đến sự tồn tại của Tà Anh, nhưng nàng hiểu rõ chiến lực của nó kinh khủng đến mức nào, thế gian này không một ai có thể chống lại. Nỗi lo lắng sâu sắc này như đám mây mù bao phủ trong lòng nàng, không cách nào tan đi.
"Vài ngày trước, ta thật sự không nghĩ ra cách nào, càng không dám hy vọng khôi phục đến trình độ đó, nhưng sự xuất hiện của Kiếp Thiên Ma Đế đã thay đổi tất cả." Trong đầu Vân Triệt không ngừng vang vọng những lời của Kiếp Thiên Ma Đế, vì vậy mấy ngày nay, hắn ngày đêm khổ luyện Quang Minh Huyền Lực, hy vọng Quang Minh Nguyên Tố Chủng Tử trong người có thể sớm ngày trưởng thành. Nhưng chỉ dựa vào nỗ lực của bản thân, hiệu quả lại chẳng đáng là bao.
Vân Triệt không biết năm đó Tà Thần đã mất bao lâu để tu luyện ra sáu viên Nguyên Tố Chủng Tử, nhưng hắn mơ hồ có cảm giác, muốn để viên Quang Minh Nguyên Tố Chủng Tử này thật sự lớn mạnh, ít nhất cũng cần ngàn năm. Mà hắn từ khi sinh ra đến nay chưa tròn trăm tuổi, khoảng thời gian dài đằng đẵng như vậy đối với hắn không khác nào một ngọn núi cao không thể chạm tới, hiện tại hắn căn bản không có nhiều thời gian đến thế.
"Kiếp Thiên Ma Đế sao?" Họa Thải Ly tuy chưa từng tận mắt thấy Sáng Thế Thần và Ma Đế, nhưng những câu chuyện truyền kỳ về họ thì nàng đã sớm nghe qua. Nàng biết, những tồn tại như vậy đều do Thủy Tổ Thần tạo ra, đứng trên tất cả Chân Thần trong thế gian, thuộc về một tầng thứ siêu phàm khác. Vì vậy, khi nghe đến cái tên này, nàng không khỏi có chút kinh ngạc.
Trong nhận thức của nàng, tất cả Sáng Thế Thần, Ma Đế đều đã sớm tan biến trong trường hà lịch sử. Khi nghe thấy cái tên này, trong lòng nàng bỗng nhen nhóm một ngọn lửa hy vọng mãnh liệt. Nếu một tồn tại mạnh mẽ như vậy đã xuất hiện, có lẽ tai họa do Tà Anh mang đến thật sự có khả năng được giải quyết triệt để.
"Đúng vậy, nàng tuy là Ma Đế nhưng lại có lòng dạ vì thiên hạ, mang trong mình tấm lòng chính nghĩa và từ bi nhất. Nàng đã cứu ta mấy lần, lần này nếu không phải nàng kịp thời xuất hiện, Tà Anh cũng không thể lui đi nhanh như vậy. Nàng đã chỉ cho ta một con đường dẫn tới điện đường tối cao, con đường này chỉ có một mình ta có thể đi, hơn nữa khả năng thành công là rất lớn." Vân Triệt chậm rãi gật đầu, cố tỏ ra vẻ tự tin trên mặt, cốt để Họa Thải Ly an lòng.
Nhưng chỉ có chính hắn mới biết, thời gian của hắn chỉ còn lại vỏn vẹn một năm ngắn ngủi. Muốn hoàn thành một sự lột xác to lớn như vậy trong vòng một năm gần như là một nhiệm vụ bất khả thi. Nhưng may mắn là Hòa Lăng đã tỉnh lại, Vân Triệt đã giao Trụ Thiên Châu cho nàng, để nàng toàn lực tích tụ sức mạnh. Có lẽ lần này, Trụ Thiên Thần Cảnh có thể mở ra trong thời gian dài hơn, tranh thủ cho hắn thêm một ít thời gian quý báu.
"Được, lần sau đối mặt với nguy hiểm như vậy, muội muốn ở bên huynh, huynh đừng bỏ lại muội nữa được không?" Họa Thải Ly không hỏi dồn thêm nữa, nàng hiểu rằng hỏi nhiều chỉ mang lại thêm áp lực cho Vân Triệt. "Pháp tắc của thế gian này đang dần hoàn thiện rồi, muội có cảm giác, chẳng bao lâu nữa sức mạnh Chân Thần của muội sẽ được giải phong, trở lại làm Chân Thần, đến lúc đó nhất định có thể giúp huynh một tay."
Theo thời gian chậm rãi trôi qua, thiên đạo pháp tắc của Thần giới đang được chữa lành với một tốc độ đáng kinh ngạc. Hồng Mông Chi Khí từ Thâm Uyên mang lại vượt xa dự liệu của tất cả mọi người, đó là món quà quý giá mà một đại thế giới ban tặng sau khi hủy diệt, là sơ sinh chi khí tinh thuần nhất thế gian, ẩn chứa sinh cơ và hy vọng vô tận.
Vân Triệt cảm nhận điều này vô cùng sâu sắc, Đại Đạo Phù Đồ Quyết của hắn sau khi tu luyện đến cảnh giới thứ mười hai đã có thể tự chủ hấp thu Hồng Mông Chi Khí trong không gian vũ trụ. Mặc dù cảnh giới tu vi của hắn đã đạt đến đỉnh cao mà quy tắc thiên đạo cho phép, nhưng hắn vẫn có thể nhận thấy rõ ràng cơ thể mình đang không ngừng tiến hóa, mỗi một tấc da, mỗi một sợi kinh mạch, dường như đều đang bừng lên sức sống mới dưới sự nuôi dưỡng của Hồng Mông Chi Khí.
"Được, nhưng tuyệt đối đừng ép buộc bản thân, việc quan trọng nhất là phải chăm sóc tốt cho mình." Vân Triệt nhớ lại khoảnh khắc Thiên Diệp Ảnh Nhi và mấy người khác bị Tà Anh bắt đi cách đây không lâu, trái tim hắn như bị một bàn tay vô hình siết chặt, đau nhói. Nỗi sợ hãi và tự trách này như hình với bóng, hắn thầm thề trong lòng, tuyệt đối không thể để chuyện như vậy tái diễn.
...
"Cha, cha hư quá đi, trước đây không nói gì cả, không ngờ một trong các tỷ tỷ lại ở Thâm Uyên Long Tộc, hừ, cha hư." Thái Cổ Huyền Chu chậm rãi hạ xuống lãnh địa Thâm Uyên Long Tộc, Tinh Lạc như chú chim non vui vẻ chạy tới, hờn dỗi trách móc Vân Triệt.
"Con đoán trong Thâm Uyên Long Tộc chắc chắn cũng có nữ nhân của cha, cha sợ mẹ biết nên mới giấu." Tinh Thần nói với vẻ khinh thường, trong trái tim nhỏ bé của nó đã sớm mặc định, nam tử phải một lòng một dạ với một người, tuyệt đối không được tam tâm nhị ý.
"Khụ khụ..." Vân Triệt cười gượng, nói: "Chuyện này không quan trọng, các con còn nhỏ chưa hiểu được nỗi khổ của người lớn đâu, sau này các con lớn lên sẽ hiểu tấm lòng của cha, đặc biệt là Tinh Thần, con sau này sẽ trở thành nam tử hán, nhất định sẽ hiểu cho cha."
"Xì, con mới không hiểu nổi đâu." Tinh Thần quay đầu đi, mặt đầy vẻ khinh thường đáp lại.
"Thôi được rồi, lát nữa hai vị tỷ tỷ sẽ qua đây, các con phải hòa thuận với nhau, đừng để cha khó xử nhé." Vân Triệt nhìn con trai mình, bất đắc dĩ lắc đầu thở dài, thầm nghĩ sao thằng con này lại không kế thừa "gen tốt" của mình nhỉ.
Từ mấy ngày trước, Vân Triệt đã phái người báo cho Vân Vô Tâm đến nơi này. Cả đời hắn con cái không nhiều, nên rất hy vọng mấy đứa có thể hòa thuận với nhau, cả gia đình hạnh phúc mỹ mãn.
"Cha." Vân Vô Tâm đến Thâm Uyên Long Tộc, vừa nhìn đã thấy Vân Triệt bình an vô sự, sự căng thẳng và lo lắng trong lòng lập tức tan thành mây khói, trên mặt bất giác nở một nụ cười vui mừng.
"Xem này, đây là đại tỷ tỷ của các con, còn một vị nhị tỷ tỷ nữa, lát nữa sẽ đến." Vân Triệt vừa vẫy tay ra hiệu với Vân Vô Tâm, vừa quay đầu giới thiệu với Tinh Lạc và Tinh Thần.
Đúng lúc này, Vân Hi cũng từ trong nhà bước ra. Bây giờ trên mặt nàng tuy đã không còn vết sẹo, nhưng dường như đã thành thói quen, nàng vẫn che nửa mặt.
"Phụ thân, họ là?" Vân Hi ngơ ngác, không hiểu vì sao Vân Triệt lại dẫn nhiều người đến chỗ mình như vậy, gương mặt lộ rõ vẻ khó hiểu và nghi hoặc.
"Hi nhi, họ đều là con của cha, cũng tức là đệ đệ và muội muội của con. Còn có Vô Tâm, con bé sinh ra trước con vài năm, tuy bây giờ tuổi thật của con lớn hơn con bé, nhưng xét theo thứ tự trước sau, nó được xem là tỷ tỷ của con." Vân Triệt kiên nhẫn giải thích.
"Cha! Cha thật sự cho con một bất ngờ lớn đó nha, về con nhất định phải nói cho mẹ và mấy vị dì biết, để họ cũng bất ngờ theo." Vân Vô Tâm nhìn cảnh tượng trước mắt, trên mặt hiện lên một nụ cười trêu chọc.
(Vân Triệt: o(>﹏ Đề xuất Voz: MIẾU HOANG