Chương 80: Tâm Tư Của Vân Triệt
“Ồ?” Tần Vô Ưu lại sững sờ một chút, bởi vì những lời này của Vân Triệt, hoàn toàn không nên phát ra từ miệng một thiếu niên mười sáu tuổi. Mà càng giống như được nói ra từ một người trung niên, thậm chí là lão niên đã trải qua bao thăng trầm gió bụi.
“Ngươi cứ thế tin ta… không, phải nói là, ngươi cứ thế tin vào cảm giác của mình sao?” Tần Vô Ưu càng lúc càng cảm thấy Vân Triệt phi phàm khác thường.
“Cơ bản là vậy.” Vân Triệt mỉm cười nói. Chỉ là, ngoài chính hắn ra, không ai có thể hiểu được ý nghĩa thực sự của nụ cười này. Từng có quá nhiều người muốn giết hắn, trải khắp toàn đại lục, ngoại trừ cô gái mà hắn hổ thẹn cả đời, mỗi một người hắn gặp, đều có thể xuất hiện để giết hắn.
Gặp phải một người, hai người, mười người, trăm người, nghìn người, vạn người… sau đó, hắn chỉ cần liếc mắt một cái là biết người này có muốn giết hắn hay không, là chân thật hay giả dối, là thiện lương hay tội ác, đây là một loại nhãn lực không biết phải trải qua bao lần bên bờ sinh tử mới luyện thành được. Tất cả những gì ẩn chứa trong đó, hoàn toàn không thể dùng lời nói để diễn tả, cũng hoàn toàn không thể để người khác thấu hiểu.
Đây cũng là lý do vì sao Tiêu Lạc Thành trong lòng quyết định muốn hủy hoại hắn, lại bị Vân Triệt báo thù tàn nhẫn nhất ngay tại chỗ… Bởi vì tâm cơ của hắn dù sâu đến đâu, cũng không thể qua được đôi mắt có thể nhìn thấu lòng người của Vân Triệt.
“Hơn nữa, cho dù tính cách của Phủ Chủ đại nhân không như ta dự liệu. Ta chung quy vẫn là đệ tử của Tân Nguyệt Huyền Phủ, Phủ Chủ đại nhân dù thế nào, cũng sẽ không cho phép người khác làm hại đệ tử của mình trên địa bàn của mình chứ?” Vân Triệt cười nói.
Tần Vô Ưu nghiêm mặt, nói: “Ngươi hôm nay mới gia nhập Tân Nguyệt Huyền Phủ, là một đệ tử mới, dù có tình cảm đến đâu, cũng không thể có cảm giác gắn bó gì nhiều với Tân Nguyệt Huyền Phủ này. Nhưng ngươi từ đầu đã hết lần này đến lần khác tự xưng là đệ tử Tân Nguyệt Huyền Phủ, tổng cộng nói hơn mười lần, còn nhiều lần nhắc đến việc chiến đấu vì để Tân Nguyệt Huyền Phủ không bị bắt nạt, ta lúc đó vẫn luôn cảm thấy rất kỳ lạ. Mãi cho đến khi ngươi hết lần này đến lần khác đánh cho đệ tử Thất Tông Môn mất hết mặt mũi, hết lần này đến lần khác khiêu khích giới hạn của đối phương, ngông cuồng vô độ, châm chọc mỉa mai, không tiếc đắc tội với tất cả bọn họ, ta mới hiểu ra, cái danh xưng ‘đệ tử Tân Nguyệt Huyền Phủ’ mà ngươi không ngừng tự xưng kia, hoàn toàn là đang nhắc nhở ta.”
Vân Triệt cũng không phủ nhận, rất thản nhiên gật đầu nói: “Không hổ là Phủ Chủ đại nhân, tâm tư của vãn bối quả nhiên không thể giấu được Phủ Chủ.”
“Hừ, ngươi vốn dĩ chẳng hề muốn giấu ta.” Sắc mặt của Tần Vô Ưu hơi trầm xuống: “Chỉ là ta hoàn toàn không hiểu nổi, ngươi cố ý làm những hành động này là vì cái gì? Chọc cho bọn họ ghi hận thì có lợi gì cho ngươi? Đừng nói với ta ngươi chỉ đơn thuần là đang diễu võ dương oai. Haiz, những chuyện này bỏ đi, cuối cùng ngươi thậm chí không tiếc ra tay nặng phế đi Tiêu Lạc Thành, ngươi có biết đây là đã gây ra họa lớn thế nào không? Hôm nay là trên địa bàn của Tân Nguyệt Huyền Phủ, ta quả thực có thể bảo vệ ngươi nhất thời, nhưng sự báo thù của Tiêu Tông, tuy chỉ là một ngoại tông, ta cũng không dễ dàng đỡ được như vậy.”
Không dễ dàng đỡ được, ý tứ ngoài lời, chính là có thể đỡ được, chỉ là phải tốn thêm chút sức lực mà thôi. Điều này lại khiến trong lòng Vân Triệt kinh ngạc một phen. Tiêu Tông ở Tân Nguyệt Thành có thế lực đến mức nào, vị Phủ Chủ mới nhậm chức này lại dám nói ra những lời như vậy khi đối mặt với Tiêu Tông, có thể tưởng tượng được thế lực đứng sau y cũng không hề đơn giản.
Một người như vậy, lại đến Tân Nguyệt Thành này nhậm chức Phủ Chủ, đúng là có chút đáng để suy ngẫm.
“Vãn bối quả thực có mục đích của riêng mình. Chỉ là chuyện Tiêu Lạc Thành, lại không nằm trong dự tính ban đầu của ta. Tin rằng Phủ Chủ đại nhân tuệ nhãn như vậy, cũng nên nhận ra được, Tiêu Lạc Thành sở dĩ đứng ra, là muốn hủy hoại ta.”
Tần Vô Ưu không nói gì, dùng ánh mắt ngầm thừa nhận.
Vân Triệt chau mày nói: “Đối với một người xưa không oán, nay không thù, lại muốn ác ý hủy hoại ta, ta hoàn toàn không có lý do gì phải khách khí với hắn. Có thể khiến hắn chết thì cứ để hắn chết, không thể khiến hắn chết thì cứ phế hắn đi, mặc kệ hắn là ai, tuyệt không nương tay… Đây là một trong những nguyên tắc xử sự cơ bản của ta.”
Lời của Vân Triệt, khiến sống lưng Tần Vô Ưu lại dâng lên từng luồng khí lạnh. Y phát hiện mình hoàn toàn không nhìn thấu được thiếu niên này, càng không biết phải trải qua những gì, mới khiến một thiếu niên mới mười sáu tuổi có được ánh mắt và tính cách như vậy. Lặng lẽ hít một hơi, y tránh chuyện Tiêu Lạc Thành, hỏi: “Vậy ngươi cố ý chọc giận Thất Tông Môn, lại là vì cái gì?”
“Ta cần ba thứ.” Vân Triệt nói.
“Ba thứ?”
Vân Triệt nói rõ ràng từng chữ: “Một, người và nơi có thể khiến tu vi huyền lực của ta tăng lên nhanh chóng; hai, kẻ địch và áp lực đủ để rèn luyện ta; ba, một người có thể khiến ta khi đối mặt với thứ hai, vẫn có thể sở hữu thứ nhất.”
Những lời này của Vân Triệt, khiến Tần Vô Ưu nhíu mày một hồi, y suy nghĩ kỹ một lúc, nghi hoặc hỏi: “Ta vẫn chưa hiểu ngươi rốt cuộc muốn làm gì.”
“Rất đơn giản.” Vân Triệt nói: “Ta muốn trong vòng ba năm, đạt tới Địa Huyền Cảnh!”
“Cái gì!” Mắt của Tần Vô Ưu lập tức trợn lớn: “Ba năm? Địa Huyền Cảnh? Đùa cái gì vậy!”
Vân Triệt: “…”
“Ngươi không phải là nói thật đấy chứ?” Nhìn sắc mặt của Vân Triệt, trong lòng Tần Vô Ưu kinh ngạc vô cùng. Đứng trước mặt mình, lại là một thiếu niên tuyên bố muốn trong vòng ba năm từ Nhập Huyền Cảnh bước vào Địa Huyền Cảnh! Hơn nữa nhìn ánh mắt và thần sắc của hắn, rõ ràng là đang rất nghiêm túc nói ra những lời này.
“Đương nhiên là nghiêm túc.” Vân Triệt gật đầu: “Ta có lý do bắt buộc phải đạt tới Địa Huyền Cảnh trong vòng ba năm.”
Tần Vô Ưu im lặng một lúc, nhìn Vân Triệt một hồi lâu rồi đột nhiên nói: “Vân Triệt, ngươi có biết ta, bao nhiêu tuổi tiến vào Địa Huyền Cảnh không?”
Vân Triệt: “…”
“Lúc ta mười sáu tuổi, bằng tuổi ngươi bây giờ, huyền lực của ta là Nhập Huyền Cảnh cấp 5, cũng được coi là thiên tài tuyệt đỉnh của gia tộc ta lúc đó. Đương nhiên, tuy lúc đó ta hơn ngươi nửa tiểu cảnh giới, nhưng chắc chắn hoàn toàn không phải là đối thủ của ngươi hiện tại. Sau này, ta mười chín tuổi bước vào Chân Huyền, hai mươi tám tuổi tiến vào Linh Huyền Cảnh, ba mươi tám tuổi đạt đến đỉnh phong Linh Huyền Cảnh, và bị kẹt ở bình cảnh này suốt sáu năm, mãi đến bốn mươi bốn tuổi, mới thực sự bước vào Địa Huyền Cảnh. Dù vậy, bốn mươi bốn tuổi bước vào Địa Huyền, ta ở toàn bộ Thương Phong Đế Quốc này, cũng có thể được gọi là thiên tài vạn người có một. Từ khi tiến vào Địa Huyền Cảnh, đã mười lăm năm trôi qua, bây giờ cuối cùng cũng đến Địa Huyền Cảnh cấp 6… Chỉ là, cả đời này, có lẽ không còn tư cách để mơ tưởng đến Thiên Huyền Cảnh nữa rồi.”
“Còn ba năm từ Nhập Huyền Cảnh đến Địa Huyền Cảnh,” Tần Vô Ưu lắc đầu: “Ít nhất trong những người ta biết và những gì ta nghe cả đời, chưa từng có ai làm được. Thậm chí, chưa từng có ai dám nghĩ như vậy. Mà đừng nói Địa Huyền Cảnh, ba năm từ Nhập Huyền Cảnh cấp 1 đến Chân Huyền Cảnh, người làm được cũng như phượng mao lân giác.”
“Người khác không làm được, không có nghĩa là ta không làm được. Giống như hôm nay, ngươi có từng nghĩ ta có thể dùng sức mạnh Nhập Huyền Cảnh cấp 1 để phế Tiêu Lạc Thành không?” Vân Triệt thản nhiên nói,
Tần Vô Ưu thần sắc cứng lại, lắc đầu cười khổ: “Xem ra, ngươi quả thực là nghiêm túc. Haiz, tuổi trẻ thật tốt, bất kể đặt ra mục tiêu lớn lao và khó khăn đến đâu, cũng chỉ khiến những người như chúng ta đã định hình cuộc đời phải ngưỡng mộ, và khao khát được thấy nó thành hiện thực. Tuy nhiên, ngươi nói với ta nhiều như vậy, ngay cả mục tiêu ba năm cuộc đời của ngươi cũng nói cho ta biết, không sợ ta căn bản sẽ không giúp ngươi sao? Nói đi nói lại, ta dường như cũng không có lý do gì để giúp ngươi. Dù sao, ta và ngươi cũng chỉ mới quen biết ngày đầu. Ngươi có mục tiêu gì, thì có quan hệ gì với ta chứ?”
“Điều này phải xem lựa chọn của chính Phủ Chủ đại nhân.” Vân Triệt nhìn thẳng vào mắt Tần Vô Ưu, nói: “Những lời vừa rồi của ta, nếu không có bất kỳ sự lót đường nào mà nói với Phủ Chủ đại nhân, tin rằng Phủ Chủ đại nhân sẽ chỉ nghe như một trò đùa. Còn bữa tiệc hôm nay, với biểu hiện không tiếc sức lực của ta, Phủ Chủ đại nhân hẳn là có một phần tin, chín mươi chín phần không tin. Nhưng dù chỉ có một phần tin… ngươi không hy vọng, một tuyệt thế thiên tài tương lai có thể phá vỡ lịch sử, chấn động đại lục, trước hai mươi tuổi đã bước vào Địa Huyền Cảnh, lại trưởng thành dưới sự che chở và chỉ dẫn của ngươi sao?”
Câu nói này, lập tức khiến Tần Vô Ưu có chút động lòng. Nhưng ngay sau đó, y lại cười nói: “Điểm này, ngươi nói sai rồi. Đối với mục tiêu của ngươi, ta rất tán thưởng, cũng tin ngươi có dã tâm và nghị lực như vậy. Chỉ là, ngươi dù sao vẫn còn trẻ, hiện tại cũng chỉ ở Nhập Huyền Cảnh mà thôi, không biết con đường tu huyền phía sau khó khăn đến nhường nào, rất nhiều khúc khuỷu, bình cảnh trong đó, hoàn toàn không phải chỉ dựa vào thiên phú, quyết tâm, nỗ lực và nghị lực là có thể khắc phục được. Còn ta, đã đi trên con đường tu huyền gần năm mươi năm, ta hiểu thấu đáo hơn ngươi gấp mười lần, cho nên, trong vòng ba năm từ Nhập Huyền Cảnh đến Chân Huyền Cảnh, ta sẽ tin, nhưng bước vào Địa Huyền Cảnh, ta hoàn toàn không tin, cũng sẽ không có ai tin.”
“Tuy nhiên, chuyện hôm nay, ta vẫn sẽ dốc hết sức gánh vác cho ngươi. Dù sao, ngươi là đệ tử của Tân Nguyệt Huyền Phủ, còn ta là Phủ Chủ. Phủ Chủ bảo vệ đệ tử, là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Hơn nữa, sau bữa tiệc hôm nay, danh tiếng của ngươi sẽ vang dội khắp Tân Nguyệt Thành, thậm chí cả ngàn dặm xung quanh, Tân Nguyệt Huyền Phủ của ta cũng nhờ đó mà danh tiếng lẫy lừng. Nếu sau này ngươi có ngày bước chân vào Địa Huyền thậm chí Thiên Huyền chi cảnh, Tân Nguyệt Huyền Phủ cũng sẽ lấy ngươi làm vinh. Mà đệ tử như ngươi, Tân Nguyệt Huyền Phủ đã hơn trăm năm chưa từng xuất hiện, cho nên, bất kể thế nào, ta cũng sẽ bảo vệ ngươi. Điều này đương nhiên, cũng là vì Tân Nguyệt Huyền Phủ và vì chính ta.”
“Tuy nhiên, ta có thể gánh vác cho ngươi, chỉ có những chuyện trên mặt nổi. Sự báo thù trong tối của Tiêu Tông nhắm vào ngươi chắc chắn cũng sẽ có, mà ta không thể lúc nào cũng lo liệu chu toàn, nếu thật sự có tình huống ta không để ý tới, thì phải xem chính ngươi rồi.”
Lời của Tần Vô Ưu, khiến Vân Triệt có chút thất vọng, nhưng tuy không phải là kết quả tốt nhất, cũng coi như vẫn nằm trong dự tính của hắn. Ngay lập tức, hắn lịch sự chắp tay nói: “Cảm tạ lời hứa của Phủ Chủ đại nhân. Mới vào Huyền Phủ, đã gây ra một phiền phức lớn như vậy cho Huyền Phủ, vãn bối cũng trong lòng hổ thẹn. Nhưng xin Phủ Chủ yên tâm, chuyện hôm nay, ta cũng sẽ cố gắng hết sức tự mình giải quyết, sẽ không để Phủ Chủ đại nhân quá khó xử.”
“Ha ha, ngươi cũng không cần quá để tâm.” Tần Vô Ưu mỉm cười: “Bọn họ đến là để dằn mặt ta, mà ngươi lại giúp ta tát ngược lại một cái. Bỏ qua thân phận Phủ Chủ, ta quả thực cũng nên che chở ngươi, nói một tiếng cảm ơn cũng là nên làm, ha ha…”
————————————
Sau khi nói chuyện xong với Tần Vô Ưu, Vân Triệt kéo lê thân thể có chút suy yếu bước ra khỏi chủ điện, dọc đường im lặng.
“Trông ngươi có vẻ hơi thất vọng.” Mạt Lỵ lạnh lùng kiêu ngạo nói.
“Đúng vậy.” Vân Triệt bất đắc dĩ lắc đầu: “Ta vốn định dùng cái ‘mục tiêu vĩ đại’ của mình để dọa Tần Vô Ưu, cộng thêm biểu hiện hôm nay, để y trong lúc động lòng mà nhận ta làm thân truyền đệ tử, như vậy, các loại huyền kỹ, tài nguyên của Tân Nguyệt Huyền Phủ, đều sẽ tạo điều kiện thuận lợi nhất cho ta. Nhưng xem ra, ta quả nhiên đã nghĩ quá ngây thơ rồi.”
“Hừ! Mới gặp ngày đầu, ngay cả lai lịch của ngươi còn không rõ, sao có thể lỗ mãng đưa ra quyết định như vậy.” Mạt Lỵ rất khinh thường nói: “Hơn nữa, biểu hiện của ngươi quá sắc bén, vượt xa tuổi tác hiện tại của ngươi, điều này khiến y vừa khâm phục ngươi, cảm thấy không nhìn thấu ngươi, đồng thời sẽ theo bản năng mà sinh ra một loại cảnh giác thậm chí là cảm giác nguy hiểm, sao có thể như ngươi mong muốn được.”
Vân Triệt dừng bước, trong lòng chợt bừng tỉnh: “Ngươi nói đúng, ta biểu hiện quả thực có hơi quá rồi.”
“Tiếp theo ngươi định làm thế nào? Chuyện ngươi phế Tiêu Lạc Thành, Tiêu Tông tuyệt đối không thể bỏ qua. Giết thẳng ngươi, còn là nhẹ!”
“Chuyện này thực ra rất dễ giải quyết.” Vân Triệt lại cười rất thoải mái, trong nụ cười mang theo vài phần quỷ dị: “Chuyện này vốn là Tiêu Lạc Thành tự tìm lấy, nếu ta không có át chủ bài, bây giờ người bị phế chính là ta, chứ không phải hắn. Nếu chuyện này, bọn họ cứ thế nhận thua, ta cũng cho qua. Nếu bọn họ thật sự tìm đến ta… ta có cả đống cách khiến cả tông môn của hắn gà chó không yên!”
“Cái gọi là ‘che chở’ của Tần Vô Ưu, có thì tốt nhất, không có, cũng chẳng sao cả!”
Đề xuất Huyền Huyễn: Long Phá Cửu Thiên