Chương 132: Ngươi chơi nước?

Nếu chỉ há miệng không thể đồng thời phun ra Hỏa Diễm và Hỏa Diễm vòng xoáy, chẳng lẽ có hai cái miệng thì sẽ được sao?

Theo logic này, nếu có hai con Viêm Linh khuyển, chẳng phải một con có thể dùng kỹ năng hệ siêu năng lực, một con dùng kỹ năng hệ Hỏa?

Kiều Tang tràn ngập mong đợi nhìn về phía bản thể của Nha Bảo.

Chỉ thấy miệng Viêm Linh khuyển bên phải hơi mở, ngọn Hỏa Diễm cực nóng ngưng tụ trước mặt nó, ánh lửa đỏ thẫm phá lệ lóa mắt trong đêm tối.

Nhưng một giây sau, đoàn Hỏa Diễm còn chưa thành hình đột nhiên tiêu tán.

Kiều Tang sững sờ, thất bại rồi...

Bất quá, cũng không thể coi là thất bại hoàn toàn, ít nhất khi phân thân dùng niệm lực khống chế, Hỏa Diễm đã xuất hiện.

Vậy vấn đề xuất hiện ở đâu?

Kiều Tang hồi tưởng lại tình cảnh Nha Bảo dùng phân thân phóng thích kỹ năng trước kia.

Khi đó, tất cả phân thân đều có thể phóng thích kỹ năng, nhưng đều dùng cùng một kỹ năng.

Kiều Tang nghĩ một lát liền hiểu ra.

Phân thân không có ý thức, mọi hành vi đều do bản thể điều khiển.

Nếu chỉ khống chế một hành vi thì còn tốt, nhiều hơn thì có chút phí sức.

Trong cơ thể bản thể và phân thân đều có năng lượng để phóng thích kỹ năng, vậy không phải vấn đề năng lượng mà là vấn đề tinh thần lực.

Vừa duy trì phân thân phóng thích niệm lực, bản thể vẫn phải thi triển kỹ năng hoàn toàn khác biệt, khiến Nha Bảo không thể thao tác tốt cả hai cùng lúc.

Nói trắng ra là đầu óc không đủ dùng...

Kiều Tang phức tạp nhìn Nha Bảo còn đang choáng váng.

"Nha?"

Nha Bảo khiếp sợ lại mờ mịt nhìn lên hỏa hoa vừa biến mất trước mặt.

Kỹ năng nó luyện nhiều nhất chính là hỏa hoa, thế nhưng lần này lại không phóng ra được!

Vì quá khiếp sợ, Nha Bảo đã quên duy trì ảnh phân thân, không có niệm lực khống chế, tảng đá rơi xuống ao nước, tạo nên một trận Liên Y.

Cùng lúc đó, dưới đáy nước không người nhìn thấy, một đôi mắt u ám mở ra.

Tiểu Tầm Bảo quỷ dường như cảm giác được gì đó, tò mò nhìn về phía ao nước.

Đôi mắt dưới đáy nước lại nhắm nghiền.

"Tìm?"

Tiểu Tầm Bảo quỷ nghiêng đầu nhìn chằm chằm ao nước ba giây, rồi không mấy để ý thu tầm mắt lại.

"Không sao đâu, đây là lần đầu ngươi thử, chuyện này bình thường thôi. Sau này chúng ta có thể tăng cường huấn luyện phương diện này, giờ muộn rồi, chúng ta về ngủ thôi." Kiều Tang tiến lên xoa đầu Nha Bảo, nói.

"Nha."

Nha Bảo lắc đầu, nó cảm thấy không buồn ngủ, giờ có thể huấn luyện luôn.

Kiều Tang có chút đau đầu, sủng thú nhà mình quá chăm chỉ thì phải làm sao...

"Ngủ trễ sẽ biến dạng." Kiều Tang dọa nó.

Thân thể Nha Bảo cứng đờ, nó nghĩ đến bộ dáng soái khí của mình.

Biến dạng ư?

Không thể nào!

"Nha!"

"Nha Nha!"

Nha Bảo ngồi xổm xuống, ra hiệu Ngự Thú Sư nhà mình ngồi lên, đi nhanh lên.

Kiều Tang: "..."

Thật dễ lung lay...

Chờ Kiều Tang rời đi, đôi mắt u ám dưới ao nước lại mở ra.

...

Ngày kế tiếp.

Sau khi kết thúc huấn luyện, Kiều Tang về phòng ngủ thu dọn đồ đạc.

Nàng mở kiện chuyển phát nhanh vừa đến hôm nay, bên trong là dây thừng mới mua cho Nha Bảo.

Kim Phi Phàm đứng ở cửa phòng, mặt khổ sở: "Ngươi thật sự muốn ở bên ngoài sao?"

"Đúng vậy." Kiều Tang an ủi: "Nhưng ta mỗi ngày đều ở trường, chúng ta vẫn có thể thường xuyên gặp mặt."

Không ngờ chỉ ở chung mấy ngày ngắn ngủi, bạn cùng phòng đã không nỡ mình... Kiều Tang cảm khái trong lòng.

Kim Phi Phàm hâm mộ nói: "Ta cũng xin ở trọ bên ngoài trường, nhưng trường không đồng ý."

Kiều Tang thuận miệng hỏi: "Ngươi xin khi nào?"

Kim Phi Phàm vô ý thức đáp: "Ngay khi ngươi chuyển vào..."

Thanh âm im bặt.

Kiều Tang dừng động tác, ngẩng đầu đối diện ánh mắt kinh hoảng của Kim Phi Phàm.

Ngươi nói xong đi chứ!

Như vậy rất dễ hiểu lầm là sau khi nàng chuyển đi chứ không phải trước khi chuyển vào đã xin, được không!

Kim Phi Phàm nhìn Kiều Tang đang nhìn mình chằm chằm, bối rối nói: "Không phải như ngươi nghĩ đâu, tuy vừa bắt đầu khi ngươi chuyển vào ta có nghĩ chuyển sang nơi khác ở, nhưng về sau không còn ý nghĩ đó nữa!"

Kiều Tang: "..."

Thì ra không phải nàng hiểu lầm...

Bất quá, nghĩ lại cũng dễ hiểu thôi, vừa chuyển vào, dáng vẻ bạn cùng phòng rõ ràng là sợ Nha Bảo và Tiểu Tầm Bảo.

Hiện tại đoán chừng vẫn còn sợ, bằng không thì cũng không đứng ở cửa không vào.

Lúc này, Tiểu Cầu Bồ từ sau lưng Kim Phi Phàm nhô ra cái đầu.

Nó nhìn một chút xung quanh, hành lý đang được thu dọn, rồi cẩn thận từng li từng tí nhìn về phía Tiểu Tầm Bảo quỷ, do dự mấy giây rồi lấy dũng khí đi đến.

"Cầu."

"Cầu Cầu."

Kiều Tang, Nha Bảo, Tiểu Tầm Bảo và Kim Phi Phàm đều kinh ngạc nhìn nó.

Dưới ánh mắt của mọi người, Tiểu Cầu Bồ gần như không thấy chân ngắn bắt đầu lay động.

Nó đỏ mặt duỗi móng vuốt hái xuống bồ công anh trên đầu, đưa về phía trước.

"Cầu!"

"Cầu Cầu!"

Nhìn hành động của Tiểu Cầu Bồ, Kiều Tang sửng sốt một chút: "Cho ta sao?"

Thân thể Tiểu Cầu Bồ cứng đờ.

Kim Phi Phàm kịp phản ứng, vội thay sủng thú nhà mình phiên dịch: "Nó cho Tầm Bảo quỷ."

Kiều Tang: "..."

Tiểu Tầm Bảo quỷ sững sờ nhìn Tiểu Cầu Bồ, không hiểu vì sao Tiểu Cầu Bồ bình thường đều trốn tránh nó lại đem bồ công anh cho nó.

Rõ ràng trước kia mình đưa sữa bò nó đều sẽ khóc.

"Cầu."

"Cầu Cầu."

Tiểu Cầu Bồ thấy Tiểu Tầm Bảo quỷ không tới, lấy dũng khí ngẩng đầu nhìn Tiểu Tầm Bảo quỷ, lại kêu hai tiếng.

"Tìm ~"

Tiểu Tầm Bảo quỷ hoàn hồn, bay tới trước mặt Tiểu Cầu Bồ, chần chờ một lúc rồi nhận lấy bồ công anh.

Nhận lấy rồi, nó không nhịn được nghĩ, gia hỏa này chắc không phải muốn sữa bò của mình đâu...

...

Trường Án đường.

Thiên Cảnh uyển số 1705.

Phòng ở tổng cộng có hai tầng, Kiều Tang để thuận tiện, chuẩn bị ở tầng một, nàng vào phòng ngủ tầng một thu dọn.

"Nha!"

"Nha!"

Nha Bảo ở phòng khách tầng một bốn phía tán loạn.

Tấm gương, tấm gương, nó muốn tấm gương!

Tiểu Tầm Bảo quỷ ngồi trên đầu Ngự Thú Sư nhà mình, nhìn bồ công anh trong tay, nó nghĩ mãi không ra vì sao cuối cùng Tiểu Cầu Bồ không đòi sữa bò của mình.

Kiều Tang ở phòng ngủ nghe thấy tiếng động lớn ở phòng khách, có chút không yên lòng.

Ra xem xét, chỉ thấy có ba con Viêm Linh khuyển ở phòng khách nhìn quanh, không biết đang tìm gì.

"Ngươi đang làm gì?" Kiều Tang hỏi Viêm Linh khuyển đang nằm sấp nhìn quanh dưới đáy ghế sô pha.

Vì khế ước, nàng có thể hoàn toàn phân biệt được con nào là bản thể của Nha Bảo.

"Nha."

"Nha Nha."

Nha Bảo quay đầu, ủy khuất kêu hai tiếng.

Nó muốn tấm gương!

Kiều Tang: "..."

Nàng vội ho một tiếng, nói: "Ta mua kính toàn thân cực lớn, nhưng phải hai ngày nữa mới đến, nếu không ngươi cứ dùng tạm tấm gương trong phòng vệ sinh."

Biểu lộ Nha Bảo rối rắm, tấm gương trong phòng vệ sinh quá nhỏ, mà lần nào vào mình cũng mơ mơ hồ hồ bị bắt đi tắm rửa...

"Nha Nha."

Nó muốn đứng dậy, thể đụng phải cảm giác nước, vội lắc đầu.

Không phải chỉ hai ngày thôi sao?

Nó có thể đợi!

Kiều Tang thấy vậy, không chút ngoài ý muốn, nàng biết sẽ như vậy mà...

"Ngươi chán có thể xem ti vi." Kiều Tang mở ti vi rồi về phòng ngủ thu dọn đồ đạc tiếp.

Chờ mang đến hành lý đều chỉnh lý xong, nàng ra phòng khách, thấy Nha Bảo vẫn chăm chú xem tranh tài đối chiến như ở nhà cũ.

Tốt như chính mình rất lâu không xem ti vi...

Kiều Tang nghĩ vậy, chuẩn bị ra ghế sô pha xem cùng.

Vừa đi chưa được hai bước, cảm giác dưới chân có gì đó khác lạ.

Kiều Tang cúi đầu xuống xem xét, trực tiếp ngây người.

Nàng không dám tin hỏi: "Nha Bảo, ngươi chơi nước?"

(hết chương)

Đề xuất Voz: Khiêu Vũ Giữa Bầy Gõ
BÌNH LUẬN