Chương 137: Thủy hệ sủng thú
Theo mạch suy nghĩ này, Kiều Tang càng nghĩ càng thấy khả năng có Siêu Phàm sinh vật là cực lớn.
Nàng lên mạng chỉ dăm ba bữa lại thấy đám bạn trên mạng chia sẻ chuyện quái dị trong nhà.
Nào là điện thoại nhà không dưng đổ chuông, nhấc máy thì đầu dây bên kia lại im thin thít. Sau nhiều lần như vậy, bạn nọ dứt khoát rút dây điện thoại, kết quả máy vẫn thỉnh thoảng đổ chuông mấy hồi.
Mãi đến khi người của Tuần sát bộ môn tới tận cửa mới hay là do Chuông Điện quái chui vào đầu dây điện thoại mà ra.
Rồi thì soi gương không thấy mặt mình đâu.
Tỉnh dậy sau một giấc, tóc tai biến đâu mất.
Đều không ngoài lệ, là do Siêu Phàm sinh vật giở trò quỷ quái.
Kiều Tang trầm tư một lát, bèn dẫn Nha Bảo đến cái ao bên cạnh sân vườn.
Nước là thứ dễ liên hệ với Thủy hệ Siêu Phàm sinh vật nhất. Nàng nghĩ ngay đến nơi có nước, mà chỗ nhiều nước nhất trong phòng chính là ao này.
Vừa nhìn thấy ao, Kiều Tang đã biết mình đoán trúng tám chín phần.
Hôm qua, Nha Bảo bao nhiêu phân thân điên cuồng ném hỏa hoa xuống ao, nước trong ao bốc hơi gần cạn, nàng còn chưa kịp ra bổ sung.
Nhưng giờ, nước trong ao lại đầy đến độ sắp tràn ra, chẳng hề vơi đi chút nào.
Nhìn chằm chằm mặt ao một hồi, Kiều Tang quay người về phòng ngủ.
"Nha?"
Nha Bảo lẽo đẽo theo sau, vẻ mặt vô cùng khó hiểu. Nó không rõ Ngự Thú Sư nhà mình đi tới đi lui là làm gì.
Tuy rằng Nha Bảo tiến hóa thành Viêm Linh Khuyển, sự ăn ý và cảm ứng với Kiều Tang đã cao hơn nhiều, nhưng nếu ý nghĩ trong lòng không nói ra, mặt lại không biểu lộ thì cũng chẳng phải lúc nào nó cũng biết đối phương nghĩ gì.
"Ta đoán không sai thì trong phòng ta hẳn là có một con Thủy hệ sủng thú, mà nước trên người ngươi hẳn là do nó làm ra." Kiều Tang ngồi xuống mép giường, giải thích.
Nha Bảo khựng lại một chút, hai mắt bỗng bừng bừng lửa giận.
Tiểu Tầm Bảo Quỷ tò mò ngó nghiêng xung quanh, tựa hồ đang tìm xem con Thủy hệ sủng thú kia có ở gần đây không.
"Bất quá không sao, ta gọi ngay cho người của Tuần sát bộ môn đến." Kiều Tang vừa nói vừa chuẩn bị lấy điện thoại ra gọi.
Đùa à, gặp phải Siêu Phàm sinh vật hoang dã trong thành phố, việc đầu tiên cần làm đương nhiên là gọi cho Tuần sát bộ môn.
Nàng đâu phải Ngự Thú Sư chuyên nghiệp, ai lại đầu đất xông lên chứ.
Kiều Tang căn bản chẳng hề nghĩ đến việc giữ con sủng thú hoang dã này lại cho mình.
Có những Ngự Thú Sư nghèo rớt mồng tơi có lẽ sẽ tìm cách giữ lại khế ước.
Nhưng nàng sắp có trong tay năm triệu bạc, lại còn con chó Hỏa Nha thiên tư Siêu Phàm, con Tầm Bảo Quỷ thứ hai cũng dị bẩm.
Vả lại, Ngự Thú Điển của nàng cũng chưa có trang thứ ba.
Sủng thú này là cái gì còn chưa biết, có nguy hiểm hay không cũng chưa rõ, tốt nhất là cứ để người của Tuần sát bộ môn đến giải quyết.
Kiều Tang vừa bấm hai số đầu tiên của Tuần sát bộ môn, một con móng vuốt đỏ rực đã đặt lên tay nàng.
"Nha!"
Kiều Tang ngẩng đầu, thấy Nha Bảo đang lắc đầu quầy quậy, vẻ mặt oán giận.
"Nha!"
"Nha Nha!"
Kiều Tang ngớ ra: "Ý ngươi là ngươi muốn tự mình tìm ra nó, cho nó một trận hả?"
"Nha!"
Trong mắt Nha Bảo bùng lên ngọn lửa. Nỗi nhục nhã này, nó nhất định phải tìm ra kẻ cầm đầu, đại chiến ba trăm hiệp mới hả!
"Tìm kiếm!"
Tiểu Tầm Bảo Quỷ giơ hộp sữa bò lên, hô to biểu thị ủng hộ, chẳng hề sợ chuyện lớn.
Kiều Tang trầm mặc hai giây. Việc này cũng không phải là không được.
Xem ra, con sủng thú không rõ kia ngoài việc làm ướt người Nha Bảo thì cũng không gây tổn hại gì, tính cách hẳn không phải là loại bạo ngược.
Vả lại, sủng thú đẳng cấp cao hình thể cơ bản đều lớn.
Nhưng con sủng thú này đến cái bóng cũng không thấy, vậy hình thể chắc cũng không lớn, đẳng cấp cũng không cao.
Nghĩ đến đây, Kiều Tang bật dậy.
"Được, ta tự mình giải quyết!"
"Nha!"
"Tìm!"
Một người hai thú khí thế hung hăng tiến về phía đình viện.
...
Bên cạnh cái ao.
"Hẳn là chỗ này." Kiều Tang khẽ gật đầu với Nha Bảo.
"Nha!"
Nha Bảo lập tức phân thân toàn bộ, bao vây ao nước, phóng thích hỏa hoa oanh tạc bên trong.
Có bản thể gia trì, uy lực hỏa hoa lần này hoàn toàn không thể so với hôm qua.
Chẳng bao lâu, nước trong ao đã vơi đi hơn nửa.
Nhưng ngoài ra thì chẳng có gì xảy ra, cũng không có cảnh Thủy hệ sủng thú bị tạc ra như Kiều Tang tưởng tượng.
Chẳng lẽ nàng đoán sai rồi? Không nên mà...
Nha Bảo không hề nghi ngờ kẻ cầm đầu không ở trong ao. Ngự Thú Sư nhà mình nói có thì chắc chắn là có.
"Nha!"
Thấy hỏa hoa không có hiệu quả, ánh mắt Nha Bảo càng thêm sắc bén.
Mười lăm phân thân cùng nhau biến mất.
Một giây sau, một viên năng lượng cầu ẩn chứa uy lực cực lớn ngưng tụ trước mặt nó.
Thấy vậy, Kiều Tang vội vàng dẫn Tiểu Tầm Bảo Quỷ lui xuống dưới mái hiên. Nàng không ngăn cản, chỉ lo lắng nói: "Ngươi nhớ khống chế vị trí Hỏa Tinh Vũ cho cẩn thận."
Căn phòng này nàng ưng nhất là cái đình viện rộng thênh thang, lại hoang vu, chẳng có hoa cỏ gì, không sợ phá hỏng, có thể luyện tập Hỏa Tinh Vũ, kỹ năng công kích phạm vi lớn này.
Đến lúc dọn đi thì chỉ cần tìm một Ngự Thú Sư có sủng thú hệ đất đến sửa sang lại là xong.
Chỉ là lần này Hỏa Tinh Vũ là lần đầu Nha Bảo phóng thích sau khi tiến hóa thành Viêm Linh Khuyển, uy lực thì chưa nói, lâu như vậy không dùng Hỏa Tinh Vũ, Kiều Tang sợ nó thả lệch năng lượng cầu thì...
Nếu mà ném vào gian phòng tử đầu kia thì nàng thật sự khóc cũng không có chỗ mà khóc.
Nha Bảo chớp mắt mấy cái, tỏ ý đã hiểu. Nó đang ngưng tụ năng lượng cầu, không nói được.
Cùng lúc đó, bên ngoài ao Ly Thủy mấy mét, một vũng nước nhỏ nổi lên một trận Liên Y.
Bên trong lặng lẽ mở ra một con mắt.
Con mắt ngưng trọng nhìn quả cầu năng lượng đang bay lên không trung.
Nó cảm nhận được sự bất an mãnh liệt.
Ngay khi nó cân nhắc có nên đổi chỗ hay không thì Hỏa Tinh Vũ đã nổ tung, mấy chục hỏa đoàn kéo theo đuôi lửa đỏ từ trên trời giáng xuống.
Một trong số đó vừa vặn rơi xuống ngay trước mặt nó.
Kiều Tang ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Hỏa Vũ chiếm hơn nửa đình viện. Bất kể là từ lượng cấp hay kích cỡ mỗi đóa lửa, đều đã khác biệt rõ rệt so với trước kia.
Hỏa vũ cuồng loạn rơi xuống, năng lượng Hỏa Diễm nóng hổi không ngừng tập kích mặt đất.
"Phanh phanh phanh!!!"
Mấy tiếng vang, mặt đất nổ tung, bụi đất và hòn đá bay tứ tung, như mũi tên bắn ra bốn phía.
Liệt Diễm cực nóng tán loạn, ngọn lửa liếm láp mặt đất.
Dù Kiều Tang đứng rất xa cũng cảm nhận được khí lãng nóng rực phả vào mặt.
Kiều Tang trợn mắt há hốc mồm nhìn nửa mặt đất bị băng liệt.
Nàng dám cam đoan, dù bây giờ lập tức bắt nàng đi tham gia đối chiến với cao trung Ngự Thú Lê Đàn, chỉ bằng chiêu Hỏa Tinh Vũ này, nàng cũng có thể đứng ở thế bất bại.
Học sinh mạnh nhất cao trung Ngự Thú cơ bản cũng chỉ có sủng thú trung cấp, mà sủng thú trung cấp lại có mấy con học được kỹ năng cao giai?
"Nha..."
Nha Bảo cũng bị hết thảy trước mắt làm cho rung động.
Nó nguyên lai lợi hại đến vậy sao...
Đợi đến khi hỏa vũ rơi hết, Kiều Tang và Nha Bảo vẫn còn đắm chìm trong uy lực của Hỏa Tinh Vũ.
"Tìm!"
"Tìm kiếm!"
Lúc này, Tiểu Tầm Bảo Quỷ chỉ vào một nơi, hưng phấn kêu to.
Kiều Tang hoàn hồn, nhìn theo hướng nó chỉ.
Chỉ thấy một con sủng thú màu xanh da trời, cao khoảng ba mươi centimet đang nằm vật ra ở đó.
(hết chương)
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Vương Tha Mạng (Dịch)