Chương 139: Tốt đẹp cùng Hòa Bình
Nha Bảo khẽ giật mình, nó quay đầu nhìn về phía Thủy Lộ Á Nạp vẫn còn đang ngất lịm trên ghế sa lông.
"Kẻ cầm đầu hóa ra lại đáng thương đến vậy sao...", Nha Bảo thầm nghĩ.
Nhìn thấy vẻ mặt mềm lòng của Nha Bảo, Kiều Tang liền biết kế hoạch của mình có hiệu quả. Nàng liền nói tiếp: "Nó phun nước lên người ngươi, có lẽ chỉ vì cô đơn, muốn đùa giỡn với ngươi thôi."
Tiểu Tầm Bảo Quỷ đang lục lọi đồ vật trong vòng tròn, nghe vậy bèn dừng tay, nghiêng đầu xem xét Ngự Thú Sư nhà mình.
Lời này ai tin mới lạ! Dù sao nó là không tin rồi.
Nha Bảo ra vẻ suy tư, "Nguyên lai là vậy...".
Kiều Tang thấy Nha Bảo đã lung lay sắp đổ, bèn ngữ trọng tâm trường nói: "Chờ nó tỉnh lại, chúng ta sẽ thân mật chào hỏi nó, để nó cảm nhận được tình yêu thương và sự ấm áp."
Nói đến đây, nàng thở dài: "Đứa nhỏ này thật sự là quá đáng thương."
"Nha..." Nha Bảo biểu lộ có chút xoắn xuýt, nó lại liếc nhìn Thủy Lộ Á Nạp vẫn đang nhắm mắt.
Vừa nãy Nha Bảo không để ý, bây giờ nhìn kỹ mới phát hiện gia hỏa này bé tí tẹo, mình mà ngồi xuống chắc có thể nghiền nó bẹp dí mất.
Vậy nên, việc nó phun nước lên người mình hẳn không phải là khiêu khích, mà đúng như Ngự Thú Sư nhà mình nói, là muốn chơi đùa...
Nghĩ đến đây, Nha Bảo khẽ gật đầu.
"Nha."
"Nha Nha."
Chào hỏi thôi mà, nó làm được!
Thấy vậy, Kiều Tang muốn cười nhưng cố nhịn.
Việc Thủy Lộ Á Nạp phun nước lên người Nha Bảo cũng không khó đoán, chắc chắn là do tối qua luyện tập kỹ năng, nó đã phun lửa xuống ao, nếu không thì sao chỉ làm ướt Nha Bảo mà không làm ướt nàng và Tiểu Tầm Bảo Quỷ?
Trên mạng đồn Thủy Lộ Á Nạp tính tình ôn hòa, là biểu tượng của tốt đẹp và hòa bình.
Vậy thì cứ coi như vậy đi. Chỉ cần nàng thể hiện sự thân thiện, sống chung hòa bình với nó, chắc chắn sẽ được nó chấp nhận.
Nàng quyết định ngày mai sẽ đi tìm lão sư xin minh tưởng chi pháp để nâng cao não vực.
Đợi đến khi Ngự Thú Điển của nàng có trang thứ ba, đến lúc đó... Hắc hắc hắc... Kiều Tang rốt cục không nhịn được cười thành tiếng.
Tiểu Tầm Bảo Quỷ nhìn vẻ mặt cười ngây ngô của Kiều Tang, lại nhớ đến cuộc đối thoại vừa rồi, nó che miệng cười trộm. Ngự Thú Sư và Nha Bảo đại ca nhà nó đều ngốc quá đi.
Đúng lúc này, Thủy Lộ Á Nạp trên ghế sa lông mở mắt.
Mọi cử động của con sủng thú trân quý không thua gì Thần thú này đều dính dáng đến tâm tư của Kiều Tang, ngay khi nó vừa mở mắt, nàng đã chú ý tới.
Khi Thủy Lộ Á Nạp nhắm mắt, nó manh đến bạo tạc, nhưng khi mở mắt ra lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác.
Đôi mắt của nó mang màu u ám như biển sâu, trực tiếp biến khí chất của nó từ đáng yêu thành thần bí.
Kiều Tang hơi sững sờ, rồi nở nụ cười thân thiện nhất Bình Sinh, nói: "Ngươi tỉnh..."
Lời còn chưa dứt, một đạo súng bắn nước đã chạm mặt nàng, tưới cho nàng một mặt.
Kiều Tang: "..."
"Nha!"
Thấy Ngự Thú Sư nhà mình bị phun cho một mặt, Nha Bảo lập tức nổi giận, quên hết những lời vừa nói, xông lên định đại chiến ba trăm hiệp.
"Chờ một chút!" Kiều Tang giơ tay trái ra trấn an: "Ta không sao!"
Nàng dùng tay phải vuốt mặt, lau đi nước.
Hành động của Thủy Lộ Á Nạp cũng không phải là không thể lý giải, vừa mới đánh ngất xỉu người ta, còn mong người ta cho mình sắc mặt tốt sao?
Nhưng không sao, mọi thứ đều có thể cứu vãn.
Thủy Lộ Á Nạp tính tình ôn hòa, là biểu tượng của tốt đẹp và hòa bình!
Kiều Tang giật giật khóe miệng, lại một lần nữa lộ ra vẻ hiền lành: "Vậy thì, chúng ta..."
"Phốc..."
Một đạo súng bắn nước chạm mặt tới, lại một lần nữa cắt ngang lời nàng.
Kiều Tang: "! ! !"
Nói là tươi đẹp và hòa bình biểu tượng đâu! Ít nhất cũng phải để nàng nói hết câu chứ!
"Nha!"
Lông tóc Nha Bảo dựng ngược lên, tức giận nhìn về phía Thủy Lộ Á Nạp.
"Lộ Lộ!" Thủy Lộ Á Nạp nhìn thấy Viêm Linh Khuyển to lớn hơn mình gấp mấy lần cũng không hề sợ hãi, nó cao ngạo ngẩng đầu khiêu khích Nha Bảo.
Biểu lộ rất điêu, thái độ rất ngạo, nhưng dưới lỗ mũi đột nhiên xuất hiện hai cái bong bóng lúc lớn lúc nhỏ khiến hình tượng lạnh lùng này trong nháy mắt sụp đổ.
Kiều Tang nhìn mà thấy ngứa tay, nàng rất muốn chụp lại khoảnh khắc này...
"Nha!"
"Lộ Lộ!"
Hai con sủng thú nhìn nhau tóe lửa, đại chiến sắp nổ ra.
Lúc này, Tiểu Tầm Bảo Quỷ bưng hai bình sữa bò trôi dạt đến giữa bọn chúng.
"Tìm."
"Tìm kiếm."
Nó không quên chuyện mà Ngự Thú Sư đã giao cho nó.
Kiều Tang thở dài một hơi, may mà có Tiểu Tầm Bảo Quỷ ở đây, Thủy Lộ Á Nạp không chịu giao tiếp với nàng, chỉ có thể trông cậy vào Tiểu Tầm Bảo Quỷ...
Thấy Tiểu Đệ cản ở giữa, Nha Bảo thu liễm bớt khí thế.
Thủy Lộ Á Nạp nhìn bình sữa bò trước mặt, khẽ giật mình, hai cái bong bóng dưới lỗ mũi vỡ tan.
Nó như thể nghĩ đến điều gì, vội vẫy đuôi, hất đổ bình sữa bò trong tay Tiểu Tầm Bảo Quỷ.
"Nha!"
Ánh mắt Nha Bảo biến đổi, miệng hơi mở, để lộ ra những chiếc răng sắc bén được ngọn lửa bao quanh đã lâu không thấy.
Thủy Lộ Á Nạp ngẩng đầu lạnh lùng nhìn lại, cái đuôi của nó phát ra Lam Quang, mắt thường có thể thấy những gợn sóng nước đang cực tốc lan tỏa.
"Tìm kiếm!"
Tiểu Tầm Bảo Quỷ lại cầm hai bình sữa bò, một lần nữa đóng vai hòa giải.
Thủy Lộ Á Nạp nhìn sữa bò trong tay Tiểu Tầm Bảo Quỷ, sững sờ.
Tiểu Tầm Bảo Quỷ xoay đầu, lập tức hiểu ra ý nghĩ của Thủy Lộ Á Nạp.
Nó buông móng vuốt, mặc cho sữa bò rơi xuống, nhưng khi sữa bò sắp chạm đất, nó đột ngột dừng lại.
Một giây sau, sữa bò lại trở về tay nó.
Hóa ra Tiểu Tầm Bảo Quỷ đã dùng niệm lực để điều khiển sữa bò.
"Tìm kiếm ~"
Tiểu Tầm Bảo Quỷ biểu diễn xong, tiếp tục đưa sữa bò đến trước mặt Thủy Lộ Á Nạp.
Thủy Lộ Á Nạp nhìn sữa bò, ngây người. Nó không ngờ rằng con sủng thú này lại đưa sữa bò cho mình sau khi mình làm như vậy.
"Nha!"
"Nha Nha!"
Nha Bảo giơ vuốt lửa, ra hiệu Tiểu Đệ tránh ra, để nó đánh một trận rồi tính sau. Nó nhìn gia hỏa này đã thấy khó chịu lắm rồi!
"Tìm kiếm."
Tiểu Tầm Bảo Quỷ lắc đầu, nó từ đầu đến cuối không quên Ngự Thú Sư nhà mình.
Kiều Tang ở một bên nhìn mà cảm động, nàng không ngờ Tiểu Tầm Bảo Quỷ lại có trách nhiệm đến vậy!
Thủy Lộ Á Nạp nhìn dáng vẻ vì nó nói chuyện của Tiểu Tầm Bảo Quỷ, xuất thần trong hai giây.
Sau một khắc, Lam Quang trên đuôi nó biến mất, những gợn sóng nước cũng trở lại bình thường, rồi nó tung người nhảy xuống ghế sô pha, chạy về phía đình viện.
"Tìm kiếm!"
Thấy vậy, Tiểu Tầm Bảo Quỷ vội vàng muốn đuổi theo.
Nha Bảo nhìn kẻ cầm đầu bỏ chạy, ngọn lửa trên răng sắc biến mất, khinh thường nhìn về hướng Thủy Lộ Á Nạp chạy trốn.
Hừ, đồ hèn nhát, không dám đánh với nó.
"Tìm!"
Tiểu Tầm Bảo Quỷ vội vã muốn theo sau.
Kiều Tang kịp thời gọi nó lại: "Được rồi, đừng đuổi theo, tâm ý của ngươi nó chắc đã biết."
Nãy giờ nàng vẫn luôn ở bên cạnh quan sát, con Thủy Lộ Á Nạp này khác xa so với những gì trên mạng miêu tả, không hề có vẻ ôn hòa, yêu chuộng hòa bình gì cả.
Nó nhìn ai cũng như nhìn kẻ thù, đặc biệt là với loài người, vừa không hợp ý liền phun nàng hai súng nước, còn Nha Bảo thì nó cứ giằng co mãi, chờ Nha Bảo ra tay trước.
Kiều Tang đoán rằng Thủy Lộ Á Nạp vốn đã chuẩn bị đánh nhau với Nha Bảo, nhưng lại thu tay lại trước sự can thiệp của Tiểu Tầm Bảo Quỷ, đủ để thấy nó vẫn còn mặt tốt.
Kiều Tang suy đoán Thủy Lộ Á Nạp sẽ không rời khỏi đây ngay đâu.
Đối với những Siêu Phàm sủng thú hoang dã, thành thị rất nguy hiểm, đặc biệt là những loài gần như tuyệt chủng như nó, chắc chắn chỉ cần lộ diện sẽ bị vây bắt ngay.
Từ Cổ Sương Mù xa xôi đến Dự Hoa, chắc chắn nó đã trải qua những chuyện tương tự.
Khi nó xác định ở lại đây sẽ không gặp nguy hiểm, nó sẽ không dễ dàng đổi chỗ.
Tuy không có cảnh hữu hảo nắm tay như nàng tưởng tượng, nhưng thời gian còn dài...
Kiều Tang vẫn đang tưởng tượng về tương lai.
Tiểu Tầm Bảo Quỷ mếu máo, vẻ mặt ủy khuất trôi đến trước mặt nàng.
"Tìm kiếm..."
Sữa bò không đưa được cho ai cả.
Kiều Tang mềm lòng, nhẹ nhàng nói: "Ngươi đã làm rất tốt."
"Tìm."
"Tìm kiếm..."
Tiểu Tầm Bảo Quỷ ủy khuất kêu hai tiếng.
Cái gì cũng không đưa được, vậy gấp mười lần vật tư của nó đâu?
Kiều Tang: "..."
(tấu chương xong)
Giấy nghỉ phép
? ? Giấy nghỉ phép
Thực tế có việc, khoảng thời gian này đều đang xử lý một số chuyện, về nhà muộn quá không kịp viết chữ, như hai lần trước, ta sẽ đăng hai chương vào sáng mai để bù.
Xin lỗi. . .
(tấu chương xong)
Đề xuất Tiên Hiệp: Vĩnh Hằng Thánh Vương [Dịch]