Chương 1427: Thuần dạ thạch, băng hoán tinh
Hai giờ chiều.
Tiểu Tầm Bảo và Đình Bảo vẻ mặt mỏi mệt trở về phòng.
Kiều Tang đang minh tưởng mở to mắt, cười hỏi:
“Kiếm được bao nhiêu tiền?”
Thân thể Tiểu Tầm Bảo cứng đờ.
“Đình đình.”
Tiểu Đình Long kêu một tiếng, tỏ vẻ như vừa thua tiền.
Kiều Tang nghe vậy, sửng sốt một chút: “Ngươi đối chiến thua rất nhiều trận sao?”
Tiểu Đình Long thân là sủng thú song thuộc tính Long và Điện, cho dù không có chính mình ở bên cạnh chỉ huy, dựa vào đặc tính cùng thuộc tính cường đại của nó, cũng không nên chiến bại nhiều trận mới phải.
“Đình đình……”
Tiểu Đình Long lộ vẻ hổ thẹn, kêu một tiếng, tỏ vẻ rất nhiều đối thủ nó đồng ý đối chiến đều mạnh hơn nó quá nhiều, nó thắng không nổi.
Chẳng lẽ không tìm sủng thú sơ cấp đối chiến sao… Kiều Tang nhìn về phía Tiểu Tầm Bảo.
Theo nàng thấy, đầu óc Tiểu Tầm Bảo lanh lợi, lại muốn kiếm tiền, trước khi chọn lựa sủng thú đối chiến chắc chắn sẽ dùng sủng thú phân biệt khí phân biệt một chút, cho nên nàng cũng không định dặn dò việc này.
“Tìm tìm……”
Tiểu Tầm Bảo xem đã hiểu ý trong ánh mắt của ngự thú sư nhà mình, lộ ra vẻ mặt “Ta cũng hết cách rồi”, kêu một tiếng.
Nó đúng là toàn tìm sủng thú cùng cấp bậc với Lão Lục, nhưng mấy tiểu gia hỏa đó nhìn thấy Lão Lục thì không có mấy đứa chịu đối chiến, cho dù trả nhiều tiền hơn cũng không đồng ý, nó hết cách, chỉ đành tìm mấy tiểu gia hỏa cấp bậc trung cấp.
Mấy tiểu gia hỏa cấp bậc trung cấp đó thì lại đồng ý, nhưng Lão Lục thua.
Tiểu Tầm Bảo thật sự không ngờ tới.
Dù sao lúc thi đấu cùng ngự thú sư nhà mình, Đình Bảo đã đánh bại mấy sủng thú trung cấp để đạt được quán quân, nó còn tưởng Đình Bảo vượt cấp khiêu chiến đối thủ trung cấp là chuyện nhẹ nhàng, không ngờ lại thua thảm như vậy.
“Đình đình……”
Đình Bảo càng thêm hổ thẹn.
Sủng thú ở Viêm Thiên Tinh cơ bản đều có thường thức nhất định, sủng thú sơ cấp nhìn thấy Đình Bảo, tuy không nhận ra chủng tộc của nó, nhưng chắc chắn nhận ra là hệ Long. Sủng thú hệ Long được công nhận là cường đại trong đám sủng thú cùng giai, mọi người không muốn đánh một trận biết chắc sẽ thua cũng rất bình thường… Kiều Tang nghĩ đến đây, an ủi nói:
“Không sao cả, đối chiến có thắng có thua là chuyện bình thường, đôi khi thua ngược lại có thể nhìn rõ hơn nhược điểm của chính mình.”
“Đình đình.”
Đình Bảo thấy ngự thú sư nhà mình không hề ghét bỏ nó, thở phào nhẹ nhõm, gật gật đầu, kêu một tiếng, tỏ vẻ nó cũng cảm thấy như vậy.
“Đình đình.”
Nói rồi, Đình Bảo lộ vẻ nghiêm túc, lại kêu một tiếng.
Nó cảm thấy tốc độ di chuyển của mình quá chậm, rất nhiều lần đối thủ công kích tới, nó đều không tránh thoát, nó muốn tiếp tục huấn luyện tốc độ di chuyển.
Kiều Tang hơi bất ngờ khi Đình Bảo lại nói ra lời như vậy, bất giác cũng nghiêm túc trả lời:
“Tốc độ di chuyển của ngươi không nhanh chủ yếu là do hạn chế về điều kiện thân thể, chờ sau này tiến hóa, hoặc học được kỹ năng loại di chuyển, tốc độ tự nhiên sẽ nhanh lên. Hiện tại muốn né tránh kỹ năng của đối thủ thì nên luyện năng lực phản ứng, mà năng lực này có thể nhanh chóng tăng cường thông qua đối chiến.”
Với hình thái hiện tại của Đình Bảo, cho dù luyện tập tốc độ di chuyển, có nhanh hơn cũng không được bao nhiêu. Chi bằng thông qua đối chiến, vừa có thể gia tăng điểm số, lại có thể tăng cường năng lực phản ứng, dùng động tác cực nhỏ để né tránh công kích.
“Đình đình.”
Tiểu Đình Long nghe lọt tai, gật gật đầu, lộ vẻ “Ta hiểu rồi”.
Nói xong, nó quay đầu bò ra ngoài cửa.
“Tìm tìm……”
Tiểu Tầm Bảo đưa tiền bao tới.
Kiều Tang nhìn ra tâm trạng Tiểu Tầm Bảo sa sút, an ủi nói:
“Không sao đâu, Đình Bảo tuổi còn nhỏ, kinh nghiệm đối chiến cũng không nhiều, thua là chuyện bình thường. Ta để nó ra ngoài đối chiến chỉ là muốn nó gia tăng kinh nghiệm đối chiến, chứ không phải nhất định phải thắng.”
“Tìm tìm ~”
Tiểu Tầm Bảo lộ vẻ cảm động, nó biết ngay ngự thú sư nhà mình chắc chắn sẽ không trách nó.
Kiều Tang lại nói:
“Nhưng mà sau này ngươi ra ngoài giúp Đình Bảo tìm đối thủ, tốt nhất vẫn là tìm cùng giai. Nếu đối phương không muốn đối chiến, ngươi có thể đưa ra phương thức đối chiến thua thì đưa tiền, thắng thì không cần tiền. Nếu vẫn không được thì ngươi dùng kỹ năng Khiêu Khích.”
“Tìm tìm?”
Tiểu Tầm Bảo sửng sốt một chút, kêu một tiếng, tỏ vẻ không phải nói chỉ là gia tăng kinh nghiệm đối chiến, chứ không phải nhất định phải thắng sao?
Nó nghe ý của ngự thú sư nhà mình, sao vẫn là muốn thắng thế?
Ta chỉ an ủi một chút thôi, sao ngươi lại tưởng thật thế, thắng đương nhiên là phải thắng rồi, không thì làm sao gia tăng điểm số… Kiều Tang ho khan một tiếng, nói:
“Tuy mục đích không phải là nhất định phải thắng, nhưng thua quá nhiều sẽ ảnh hưởng lòng tự tin của Đình Bảo. Hơn nữa đôi khi đối chiến với đối thủ cùng giai mới có thể có tiến bộ.”
Tiểu Tầm Bảo nghe xong, nhớ tới lúc trước Lộ Bảo tiến hóa thành Vương cấp, lúc huấn luyện đã một chiêu giây chết mình, đồng cảm sâu sắc gật gật đầu:
“Tìm tìm ~”
Có lý, sau này nó sẽ giúp Lão Lục tìm đối thủ thật tốt.
“Đi huấn luyện đi.” Kiều Tang nói.
“Tìm tìm?”
Tiểu Tầm Bảo nghe lời này, không nhịn được kêu một tiếng, tỏ vẻ chẳng phải thế thân của ta đang huấn luyện rồi sao?
Kiều Tang mỉm cười nói: “Chẳng phải ngươi đã về rồi sao.”
Tiểu Tầm Bảo: “……”
“Tìm tìm……”
Tiểu Tầm Bảo không tình nguyện bay vào hắc động đột nhiên xuất hiện.
Giây tiếp theo, một hắc động đột nhiên xuất hiện ở sân huấn luyện lộ thiên.
Tiểu Tầm Bảo chui ra từ bên trong.
“Tìm tìm!”
Thế thân đang huấn luyện dừng động tác lại, nhìn về phía Tiểu Tầm Bảo, lau cái trán không hề có mồ hôi, lộ vẻ vui mừng “Ngươi cuối cùng cũng tới rồi”.
“Tìm tìm……”
Tiểu Tầm Bảo chưa luyện đã mệt, tràn đầy mỏi mệt gật gật đầu.
Cùng lúc đó, thế thân biến mất không thấy.
Trong phòng, Kiều Tang đặt tiền bao sang một bên, ý thức tiến vào Ngự Thú Điển, nhanh chóng lật đến trang có ghi về Đình Bảo, ánh mắt rơi xuống hàng cuối cùng.
【 Điểm số: 250 】
Tuy thua nhiều, nhưng xem ra vẫn thắng được mấy đối thủ… Kiều Tang không chút do dự cộng hết 250 điểm số vào sau mục cấp bậc.
Chỉ số sau mục cấp bậc đại diện cho năng lượng, chỉ có năng lượng càng nhiều, Đình Bảo mới có thể huấn luyện cũng như đối chiến liên tục trong thời gian dài hơn.
Ý thức Kiều Tang quay về hiện tại, giữa hương cỏ cây thanh mát, tiếp tục minh tưởng.
……
Bảy giờ mười phút tối, tại bàn ăn.
Đình Bảo ăn năng lượng hoàn như gió cuốn mây tan, sức ăn tăng mạnh.
“Sao hôm nay Tiểu Đình Long ăn khỏe thế?” Michaele hỏi.
“Có lẽ hôm nay nó đối chiến quá nhiều trận, lại thêm huấn luyện rất lâu nên mệt rồi.” Kiều Tang nói.
Michaele thu hồi tầm mắt, xem như chấp nhận cách nói này.
Kiều Tang uống một ngụm canh, hỏi:
“Tiếp theo chúng ta có sắp xếp gì không?”
Michaele không nhanh không chậm nói:
“Chờ tin tức về Thái Dương Tinh và Li Hỏa Tinh thôi.”
Kiều Tang nhớ ra điều gì, nói: “Nhắc tới Thái Dương Tinh, hôm nay lúc ta đến trung tâm ngự thú đăng ký thông tin, nhân viên ở đó nói phần thưởng quán quân mấy kỳ Đại Sư Khiêu Chiến Ly gần đây đều có một viên Thái Dương Tinh.”
Nói xong, nàng đề nghị:
“Hay là chúng ta chờ kỳ Đại Sư Khiêu Chiến Ly này, xem ai giành được quán quân, đến lúc đó đi tìm đối phương xem có thể tiến hành giao dịch không.”
Michaele trầm ngâm nói:
“Đây cũng là một cách, nhưng thứ này xem như trân bảo, rất khó có người chịu đem ra giao dịch. Nếu trước khi Đại Sư Khiêu Chiến Ly tổ chức mà vẫn chưa tìm được Thái Dương Tinh thì đúng là có thể thử xem.”
“Hiểu rồi.” Kiều Tang thuận miệng hỏi: “Vậy kỳ Đại Sư Khiêu Chiến Ly tiếp theo tổ chức vào khi nào?”
Michaele nghĩ ngợi rồi nói: “Cách bây giờ chắc còn khoảng nửa năm nữa.”
Còn nửa năm, cũng không tính là quá dài… Kiều Tang thầm nghĩ.
Lúc này, Michaele đổi chủ đề:
“Mấy ngày tới ta đều phải ra ngoài có việc, ngươi tự sắp xếp thời gian nhé.”
Kiều Tang sửng sốt một chút: “Chuyện gì ạ? Là chuyện quan trọng hôm nay vẫn chưa xong sao?”
“Đúng vậy.” Michaele nhai thức ăn, bình tĩnh nói: “Chuyện cụ thể không tiện tiết lộ.”
Sau này còn phải ở cùng nhau mấy chục năm trời mà còn giữ bí mật với ta như vậy… Kiều Tang gật đầu nói: “Ta biết rồi.”
Ăn cơm xong, Michaele về phòng, ngồi xếp bằng trên giường, nhắm mắt lại, kiểm tra não vực một chút.
Sau đó mở mắt ra, thở dài một hơi, cầm lấy di động bên cạnh, mua vé vào cổng Hoa Chi Cốc cho mấy ngày tiếp theo.
……
Trăng tròn treo cao.
Phòng ngủ.
Kiều Tang nửa nằm trên giường, đọc sách về sủng thú của Viêm Thiên Tinh.
“Hạ hạ.”
Bỗng nhiên, Hạ Lạp Lạp kêu một tiếng.
Kiều Tang quay đầu nhìn về phía Hạ Lạp Lạp đang ở trong bình hoa, dò hỏi:
“Sao thế?”
“Hạ hạ.” Hạ Lạp Lạp chỉ chỉ lên đầu mình.
Kiều Tang im lặng một chút, nói thầm trong đầu:
“Cương Bảo, mau tới phiên dịch.”
Nói xong, nàng dịu giọng nói: “Ngươi chờ chút, ta bảo Cương Bảo qua đây phiên dịch.”
“Hạ hạ.”
Hạ Lạp Lạp ngoan ngoãn gật gật đầu.
Khoảng mười mấy giây sau, Cương Bảo mở cửa bay vào.
“Hạ hạ.”
Hạ Lạp Lạp lặp lại lời vừa nói.
“Cương tù.”
Cương Bảo kêu một tiếng, giúp phiên dịch.
Nó nói nó muốn được tưới nước.
Kiều Tang sửng sốt một chút, hỏi: “Là tưới giống như tưới hoa vậy sao?”
“Hạ hạ.”
Hạ Lạp Lạp gật gật đầu.
Không đợi Kiều Tang đứng dậy đi ra ngoài, Cương Bảo đã bay ra ngoài trước.
Kiều Tang hiểu Cương Bảo đi làm gì nên dừng động tác lại.
Không lâu sau, Cương Bảo ngậm bình tưới nước bay vào.
Kiều Tang đứng dậy, nhận lấy bình tưới nước, tưới lên đầu Hạ Lạp Lạp.
“Hạ hạ ~”
Đôi mắt Hạ Lạp Lạp cong cong, lộ vẻ khoan khoái.
Kiều Tang buồn cười hỏi:
“Thường ngày ngươi đều cần tưới nước sao?”
“Hạ hạ.”
Hạ Lạp Lạp kêu một tiếng, tỏ vẻ mình chỉ cần cách một khoảng thời gian tưới một chút thì sẽ lớn nhanh hơn một chút.
“Cương tù.”
Cương Bảo giúp phiên dịch.
Thì ra tưới nước sẽ giúp Hạ Lạp Lạp lớn nhanh hơn một chút, chuyện này trong sách không hề nói tới… Kiều Tang thầm cảm khái, vừa tưới nước vừa dịu giọng nói:
“Sau này ngươi cần tưới nước thì cứ nói với ta.”
“Hạ hạ.”
Hạ Lạp Lạp nở nụ cười vui vẻ, gật gật đầu.
Chờ tưới nước xong, Cương Bảo bay ra khỏi phòng, Kiều Tang quay lại giường, cầm lấy sách lần nữa.
Đúng lúc này, màn hình di động sáng lên.
Kiều Tang mắt sắc, thấy được cảnh này, cầm lấy di động, phát hiện là tin nhắn từ hệ thống chính thức của Học viện Ngự thú Đế quốc gửi tới, nàng theo bản năng nhấn mở ra, thấy một tin nhắn:
【 Trang **: Ta có Thuần Dạ Thạch cấp SS, chỉ cần trao đổi bằng Băng Thiên Thạch cùng cấp, không biết ngươi có không. 】
Thuần Dạ Thạch cấp SS?!
Mắt Kiều Tang sáng lên, vội vàng gõ chữ:
【 Ta không có, chúng ta hiện ở Viêm Thiên Tinh cũng không kiếm được Băng Thiên Thạch. Ngươi nói một con số đi, ta có thể dùng tích phân để trao đổi. 】
Đối phương không trả lời.
Đợi khoảng mười phút, Kiều Tang không nhịn được lại gửi tin nhắn lần nữa:
【 Thật đó, ngươi cứ nói một con số đi, ta rất cần Thuần Dạ Thạch. Nếu ngươi không cần tích phân, có tài liệu hay đạo cụ nào khác chỉ Viêm Thiên Tinh mới có thì cứ nói với ta, ta sẽ tìm cách kiếm về giúp ngươi. 】
Đối phương vẫn không trả lời.
Ngay lúc Kiều Tang đang thất vọng, giao diện trò chuyện cuối cùng cũng xuất hiện tin nhắn mới:
【 Trang **: Băng Hoán Tinh cấp SS. Nếu trong vòng một tháng ngươi tìm được rồi gửi cho ta, ta sẽ thực hiện giao dịch này với ngươi. 】
Băng Hoán Tinh, tài liệu hệ Băng của Viêm Thiên Tinh, có thể tăng cường khả năng điều khiển hàn khí của sủng thú hệ Băng… Kiều Tang không chút do dự gõ chữ gửi đi:
【 Được! 】
Tuy tài liệu cấp SS khó tìm, nhưng đồng ý điều kiện này cũng không sai. Học viện Ngự thú Đế quốc có Quy Luân Tái Nhĩ, chỉ cần tìm được Băng Hoán Tinh cấp SS trong vòng một tháng, đến lúc đó trực tiếp nhờ Quy Luân Tái Nhĩ đưa qua là được… Kiều Tang kiềm chế tâm trạng hưng phấn, gọi điện thoại cho Khang Dương.
Lúc ở quán thủy liệu pháp sủng thú, bọn họ đã trao đổi phương thức liên lạc.
Vài tiếng chuông sau, điện thoại được kết nối.
“Học muội, sao đột nhiên gọi điện cho ta thế? Có chuyện gì à?” Giọng Khang Dương truyền ra từ loa điện thoại.
“Học trưởng, anh có biết tin tức về Băng Hoán Tinh cấp SS ở đâu không?” Kiều Tang đi thẳng vào vấn đề, dò hỏi.
“Băng Hoán Tinh cấp SS…” Giọng Khang Dương có vẻ khó xử: “Em cũng biết tình hình thời tiết ở Viêm Thiên Tinh, tài liệu hệ Băng vốn đã tương đối hiếm, huống hồ còn là tài liệu cấp bậc cao như vậy.”
Kiều Tang nghe vậy, thoáng thất vọng.
Khang Dương nói tiếp:
“Nhưng em có thể đến Vạn Băng Đảo xem thử, nơi đó xem như là nơi lạnh nhất Viêm Thiên Tinh, quanh năm đóng băng, rất nhiều tài liệu hệ Băng cấp cao đều xuất xứ từ đó.”
Dừng một chút, hắn bổ sung:
“Nghe nói đó là địa bàn của Tra Băng Linh, nếu em đến đó thì chú ý một chút, đừng đến gần nơi nó cư trú là được.”
Hy vọng trong lòng Kiều Tang lập tức bùng cháy trở lại, nàng mở miệng nói:
“Hiểu rồi, cảm ơn học trưởng.”
Nói xong, nàng cúp điện thoại.
Tra Băng Linh, sủng thú Đế cấp hệ Băng, tính tình không tốt, thích đóng băng người và sủng thú mình vừa ý rồi đưa đến nơi ở làm đồ trang trí… Thông tin liên quan hiện lên trong đầu Kiều Tang, nàng thật sự không có cảm giác đặc biệt căng thẳng.
Có lão sư Michaele ở đây, chắc sẽ không xảy ra vấn đề gì.
Quan trọng là phải nhanh chóng tìm được Băng Hoán Tinh cấp SS, dù sao cũng chỉ có một tháng.
Nghĩ đến đây, Kiều Tang nhìn di động, bắt đầu tìm kiếm địa chỉ Vạn Băng Đảo.
……
Ngày hôm sau, sáng sớm.
Michaele ngồi bên bàn ăn, dùng bữa sáng đơn giản, nói:
“Lát nữa ta phải ra ngoài một chuyến.”
Kiều Tang im lặng một chút rồi nói:
“Ta muốn đến Vạn Băng Đảo một chuyến.”
Michaele nhìn sang: “Tại sao?”
Kiều Tang kể lại sơ lược chuyện cần dùng Băng Hoán Tinh đổi lấy Thuần Dạ Thạch.
Michaele nghe xong, hỏi: “Ngươi định khi nào đi?”
“Càng nhanh càng tốt, đối phương chỉ cho ta một tháng.” Kiều Tang nói.
“Ta biết rồi.” Michaele uống một ngụm sữa bò, nói: “Vậy ngươi thu dọn một chút, chúng ta xuất phát ngay hôm nay.”
A? Kiều Tang ngẩn người, hỏi:
“Không phải ngài nói mấy ngày tới đều phải ra ngoài làm chuyện quan trọng sao?”
Michaele bình tĩnh nói: “Chuyện của ta nhất thời cũng chưa xong được. So ra thì chuyện của ngươi quan trọng hơn một chút.”
Phun Già Mỹ cúi đầu ăn năng lượng hoàn, dường như không nghe thấy lời này.
Long Đại Vương thì trợn mắt trắng dã.
Lão sư… Kiều Tang thấy vô cùng cảm động.
Đề xuất Voz: Tín Dụng Đen