Chương 150: Nó có Ngự Thú Sư

"Tuy rằng đèn tâm này có khả năng giúp người gắng gượng chống đỡ một đoạn thời gian, nhưng chỉ cần năng lượng ẩn chứa bên trong tiêu hao hết, hoặc là rút bấc đèn ra, người kia liền sẽ lập tức tắt thở."

"Bất quá, đèn tâm này không thể tùy tiện lấy ra. Chỉ cần nó bị lấy ra một lần, vậy chẳng khác nào hủy hoại con đường tiến hóa của Hút Quỷ Đèn, bởi lẽ bấc đèn sẽ tạo thành tổn thương vĩnh viễn đến căn cơ của Hút Quỷ Đèn."

Kiều Tang sửng sốt: "Ngươi lúc trước chẳng phải nói Hút Quỷ Đèn không có bấc đèn chẳng khác nào người không có trái tim, sẽ lập tức chết sao? Hơn nữa ngươi còn nói nhân thể sẽ không chịu nổi."

Lưu Diệu: "..."

"Thì là sẽ chết, nhân thể cũng là sẽ không chịu nổi, chẳng qua là vấn đề thời gian mà thôi." Lưu Diệu vội vàng chữa cháy.

Kiều Tang không hề nghi ngờ gì, hỏi tiếp: "Vậy bấc đèn nhiều nhất có thể ở bên trong cơ thể người bao lâu?"

Thấy Kiều Tang không níu lấy vấn đề kia nữa, Lưu Diệu thở phào nhẹ nhõm, giọng điệu cũng trở nên dễ dàng hơn: "Chắc là khoảng ba ngày."

Ba ngày...

Thời gian không đúng.

Tính từ lúc Hút Quỷ Đèn biến mất đến giờ rõ ràng đã hơn nửa tháng...

"Vậy nếu bấc đèn ở trong cơ thể người khoảng nửa tháng thì sao?" Kiều Tang ngẫm nghĩ rồi hỏi.

Lưu Diệu trầm mặc một chút rồi đáp: "Không thể nào đâu, ba ngày mà bấc đèn không được bổ sung năng lượng thì sẽ hao tổn hết, ở trong cơ thể người cũng vô dụng, người sẽ chết ngay tại chỗ."

"Hơn nữa, Hút Quỷ Đèn không có bấc đèn, năng lượng trong cơ thể không được bổ sung thì chẳng mấy chốc cũng chống đỡ không nổi."

Không thể không nói, có một người uyên bác bên cạnh thật tốt, một cuộc điện thoại này giúp Kiều Tang có thể suy đoán trực tiếp hành tung của Hút Quỷ Đèn.

Cúp điện thoại, Kiều Tang gọi xe ôm tại chỗ.

Đã bấc đèn sẽ hao hết năng lượng lại không thể ở lâu trong cơ thể người, vậy để bảo đảm an toàn cho lão thái thái, Hút Quỷ Đèn nhất định phải cách hai ngày trở về bổ sung năng lượng cho bấc đèn.

Không có bấc đèn, Hút Quỷ Đèn vừa muốn tích lũy năng lượng để bổ sung bấc đèn, lại vừa muốn duy trì hành động, khẳng định là ở gần một căn cứ năng lượng mà U Linh hệ sủng thú thích.

Hút Quỷ Đèn thích tinh khí, không ngoài gì người trẻ tuổi, những nơi hormone dồi dào.

Quán bar, trường học, câu lạc bộ hoặc sân thi đấu thể thao chắc hẳn là địa điểm của nó.

Thành phố cảng lớn như vậy, tìm kiếm quá phiền phức, Hút Quỷ Đèn thường xuyên trở về bổ sung bấc đèn, mà lão thái thái lại không biết, khẳng định là vào đêm khuya thanh vắng, đợi mọi người ngủ say mới đến.

Nếu thật sự như nàng suy đoán, vậy thì cứ ôm cây đợi thỏ thôi.

Dù sao, thời hạn tiêu hao của bấc đèn nhiều nhất là ba ngày, mà đội tập hợp rời trường là sau năm ngày, ở giữa còn hai ngày, lại nghĩ cách sau.

Nghĩ vậy, Kiều Tang ngẩng đầu cười hỏi: "Nha Bảo, ngươi muốn nghỉ ngơi không?"

"Nha."

Nha Bảo ngoan ngoãn lắc đầu.

Nghỉ ngơi?

Không! Nó tinh lực vô hạn!

"Không, ngươi phải nghỉ ngơi." Kiều Tang nhìn Nha Bảo cười nói.

"Nha..."

Nha Bảo ngơ ngác nhìn lại, nó không muốn mà...

Một phút sau.

Chung cư Tây Dĩnh.

Chỗ tối dưới lầu đơn nguyên 5.

Một con sủng thú uy vũ bất phàm, màu đỏ trắng xen kẽ nằm rạp trên mặt đất, trên thân còn có một thiếu nữ mảnh mai nằm.

Kiều Tang nằm trên người Nha Bảo, cầm điện thoại chờ đồ ăn được giao tới.

Nha Bảo không muốn nghỉ ngơi, nàng muốn đó chứ.

...

9 giờ tối.

Thành phố cảng.

Hồ chứa nước Lâm Hồ, dưới Thiên Kiều.

Không ít người từ bốn phía đi về phía bên này, sau đó biến mất không dấu vết.

Nếu tới gần, sẽ phát hiện dưới đáy Thiên Kiều có một cửa ngầm.

Cửa tự động mở ra, bên trong tiếng người ồn ào, khí thế ngất trời, hoàn toàn là hai thế giới so với bên ngoài.

Nơi này là một sân bãi Đấu Trường Đen ngự thú dưới lòng đất.

Toàn bộ sân bãi tràn ngập mùi mồ hôi, mùi thuốc lá, còn có mùi hormone.

"Độc Đa Bọ Cạp!"

"Hút Quỷ Đèn!"

"Hút Quỷ Đèn!"

Những người xem xung quanh hô to tên hai con sủng thú, trong đó người hô Hút Quỷ Đèn chiếm phần lớn.

Chỉ thấy trong sân thi đấu.

Độc Đa Bọ Cạp toàn thân màu tím ngã trên mặt đất, không nhúc nhích.

Trọng tài đi đến bên cạnh nó, bắt đầu đếm giây.

"1."

"2..."

Đúng lúc này, đuôi dài của Độc Đa Bọ Cạp đang bất động quẫy mạnh, mấy đạo độc châm bắn ra nhanh chóng, kim châm màu bạc lạnh lẽo.

Những người ủng hộ Hút Quỷ Đèn sắc mặt đại biến, không ngờ đến lúc này còn đánh lén!

Tốc độ công kích của mấy đạo độc châm này quá nhanh, Hút Quỷ Đèn khó lòng phòng bị, mấy đạo độc châm găm vào cơ thể nó.

"Hút Quỷ Đèn! Giết chết nó cho ta!" Một người đàn ông mặt sẹo đang đứng ở chỗ chỉ huy gầm thét.

Trước mắt Hút Quỷ Đèn hoàn toàn mơ hồ, những âm thanh bên tai cũng như từ nơi rất xa vọng lại.

Nó thở dốc nặng nề, muốn vận chuyển bấc đèn, nhưng vừa cảm thụ trong cơ thể mới đột nhiên ý thức được mình đã không còn bấc đèn.

"Hút Quỷ Đèn, thất thần làm gì, đánh nó đi!" Người đàn ông mặt sẹo hô to.

"Hút quỷ..."

Hút Quỷ Đèn cố nén cơn đau kịch liệt trên thân, chậm rãi nâng móng vuốt ngưng tụ lại quả cầu bóng tối, ném về phía thân ảnh mơ hồ trên mặt đất.

...

"Rốt cuộc ngươi bị làm sao vậy, phản ứng chậm như vậy." Người đàn ông mặt sẹo phàn nàn sau hậu trường.

Hút Quỷ Đèn mặt không đổi sắc nhìn hắn.

Trong lòng người đàn ông run lên, vội vàng đổi giọng: "Cũng may cuối cùng thắng, bằng không thì chúng ta lần này coi như mất toi công."

Hút Quỷ Đèn không nói gì.

"Này, đây là thù lao của ngươi." Người đàn ông đã quen với vẻ không để ý của Hút Quỷ Đèn, ném một cái hộp tới.

Hộp rơi xuống đất trước mặt Hút Quỷ Đèn.

Người đàn ông giật mình: "Uy, ta không cố ý đâu, là chính ngươi không bắt lấy!"

Tai Hút Quỷ Đèn ù đi, nó không nghe rõ người này nói gì, chỉ biết mình hiện tại không thể ngã xuống.

"Chúng ta hợp tác lâu như vậy rồi, ngươi sao vẫn không thay đổi, không nghĩ xem nếu không có ta thì làm sao ngươi vào được đây mà thi đấu." Người đàn ông lầm bầm nhặt hộp lên, đưa đến trước mặt Hút Quỷ Đèn.

Trước mắt Hút Quỷ Đèn hoàn toàn mơ hồ, nó cố gắng tập trung, cuối cùng cũng thấy rõ đồ vật trước mặt.

Nó thở dài một hơi, trận này không đánh uổng công.

Hút Quỷ Đèn định đưa tay ra nhận lấy, nhưng khẽ động, phát hiện không còn khí lực.

"Hút quỷ."

Hút Quỷ Đèn lạnh lùng kêu một tiếng.

Người đàn ông ngẩn ra, quay đầu nhìn về phía con rắn đuôi chuông bên cạnh hỏi: "Nó nói gì?"

"Đuôi đuôi."

Rắn đuôi chuông phiên dịch.

Nghe xong lời rắn đuôi chuông, khóe miệng người đàn ông giật một cái, mở hộp ra lấy đồ bên trong nhét vào miệng Hút Quỷ Đèn.

"Ngươi thật sự là một ông lớn." Người đàn ông vừa nhét vừa phàn nàn.

Hút Quỷ Đèn nuốt đồ vào, cuối cùng có chút sức lực, giác quan cũng khôi phục một chút, nó hao phí chút ít năng lượng bao trùm lấy đồ vật trong cơ thể, không muốn để nó tan ra.

"Sáng mai ngươi còn đến không?" Người đàn ông hỏi.

Hút Quỷ Đèn khẽ gật đầu.

Thấy Hút Quỷ Đèn phản ứng, người đàn ông nhếch miệng cười: "Ngươi xem chúng ta quen nhau lâu như vậy rồi, ngươi cũng không nói cho ta ngươi từ đâu tới, ngươi phải biết sủng thú hoang dã ở chỗ chúng ta rất nguy hiểm, nếu không gặp ta thì ngươi đã bị bắt rồi."

"Ta thấy chúng ta cũng hợp, hay là cứ đợi đến khi ngự thú điển của ta có trang tiếp theo thì khế ước với ta đi."

Hút Quỷ Đèn không để ý tới hắn, quay người lướt về phía cửa ra vào.

Nó không phải sủng thú hoang dã, nó có Ngự Thú Sư.

Đề xuất Tiên Hiệp: Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ
BÌNH LUẬN