Chương 157: Mê Thất tiểu trấn

Kiều Tang vừa theo sát đội hình, liền gửi một dấu 【?】 đầy ẩn ý.

Chỉ một giây sau, trên giao diện trò chuyện đã hiển thị dòng chữ 【 Thi Cao Phong đã thu hồi một tin nhắn 】.

Đội đối chiến của lớp mười một tuy có sáu người, nhưng thông thường huấn luyện và hành động của tổ đối chiến cá nhân với tổ đối chiến đoàn thể vốn dĩ tách biệt, đến nỗi nhóm chat cũng được lập thành hai cái riêng.

Nhóm "Vô địch thánh thủy" của Kiều Tang tính cả nàng có tất cả năm người, bình thường chỉ có người khác nói chuyện, trừ Trịnh Quốc Bình ra.

Nay Trịnh Quốc Bình chợt xuất hiện khiến Thi Cao Phong giật mình, vội vàng thu hồi tin nhắn, sợ bị điểm mặt gọi tên.

Vương Dao nhìn một đống người đột nhiên nổi lên trong nhóm mà hết sức im lặng, thầm nghĩ: "Tình cảm thì ra các ngươi đều ở đây cả à!"

Nàng cố nén xúc động muốn bóc mẽ, nhìn lên dòng tin nhắn của Kiều Tang mà cảm thấy có chút nhức trứng.

Tính từ lúc nhận nhiệm vụ đến giờ mới vỏn vẹn một ngày, mà nàng đã hoàn thành nhiệm vụ tìm kiếm sủng thú hệ U Linh không có thời hạn kia rồi ư?

Tìm người còn không nhanh bằng thế này ấy chứ!

Nàng vừa định nhắn tin hỏi xem Kiều Tang đã hoàn thành nhiệm vụ bằng cách nào, mới gõ được hai chữ thì ba tin nhắn mới nhất trong nhóm khiến tim nàng run lên, vội ấn nút xóa.

Cả ba đều là của Trịnh Bạo Long.

【 Trịnh Quốc Bình: Ảnh 】

Mở ra xem thì ra là trang cuối cùng của phần Tường Tình nhiệm vụ tìm kiếm "Đèn Hút Quỷ" đưa ra điểm số và đánh giá.

【 Trịnh Quốc Bình: Giọng nói 】

【 Trịnh Quốc Bình: Giọng nói 】

Hai đoạn ghi âm đều dài 60 giây.

Tay nàng nhanh chóng chuyển đoạn ghi âm đầu tiên thành văn bản.

【 Mấy người các ngươi nhìn Kiều Tang mà xem, nhỏ tuổi hơn các ngươi, lần đầu hoàn thành nhiệm vụ đã có hiệu suất như vậy, lại còn hoàn thành tốt như vậy, nhìn lại các ngươi xem đã làm bao nhiêu nhiệm vụ rồi? Mấy lần được năm sao? Nhìn người ta mà học tập đi. . . 】

Vương Dao nghe những lời này mà nhói lòng, từ nhỏ đến lớn nàng luôn là "con nhà người ta".

Từ khi khế ước Đại Viêm Tước, thi đậu Thánh Thủy trung học tốt nhất thành phố, người xung quanh ai nhắc đến nàng mà không đầy vẻ ngưỡng mộ.

Ngay cả ở Thánh Thủy trung học toàn thiên tài, nàng cũng được chọn vào đội đối chiến cá nhân của trường, nói không kiêu ngạo thì là giả.

Trước khi Kiều Tang đến, nàng cũng là một trong số ít người ít bị mắng nhất trong đội.

Nàng kém ư? Nàng không hề kém!

Chỉ là Kiều Tang quá biến thái mà thôi.

Trịnh Bạo Long thật quá đáng, thế mà lại đem một con quái thai ra so sánh với bọn họ, Vương Dao quyết định phải phản bác lại một chút.

Đúng lúc này, Trịnh Bạo Long lại gửi một tin nhắn khác.

【 Trịnh Quốc Bình: Đúng rồi, ba người các ngươi nhiệm vụ hoàn thành thế nào rồi? 】

Vương Dao ngẩng đầu nhìn Đại Viêm Tước mặt đầy vẻ không nhẫn nại, lập tức thấy sợ.

Thôi được rồi, hay là cứ đợi hoàn thành nhiệm vụ rồi phản bác sau. . .

Từ khi Trịnh Quốc Bình xuất hiện, trong nhóm không ai dám lên tiếng nữa, Kiều Tang thấy không ai nói gì thì liền thoát ra, mở giao diện tin nhắn khác.

【 ta là tiềm lực: Kiều Tang Kiều Tang, cậu cảm thấy Ba Hỏa Điệp thế nào? 】

Tin nhắn được gửi từ nửa tiếng trước.

Khóe miệng Kiều Tang giật một cái, "ta là tiềm lực" là ID của Phương Tư Tư, suốt kỳ nghỉ hè này, nàng đã hỏi hết cả năm hình thái tiến hóa của Miên Tiết Trùng rồi.

【 Tớ thấy không tệ 】

Phương Tư Tư đáp lại rất nhanh.

【 Thật không, tớ cũng thấy thế! Cho nên tớ quyết định, sẽ cho Miên Tiết Trùng tiến hóa thành Ba Hỏa Điệp! 】

Kiều Tang không còn cảm thấy kinh ngạc nữa, chậm rãi gõ chữ.

【 Cậu định làm thế nào? 】

【 ta là tiềm lực: Tớ đặc biệt đi hỏi bồi dưỡng sư rồi, muốn tiến hóa thành Ba Hỏa Điệp ưu tú thì nhất định phải trở thành một con Miên Tiết Trùng dũng cảm trước đã, bằng không thì dù có dùng Hỏa Chi Thạch tiến hóa cũng không dũng mãnh như các sủng thú hệ Hỏa khác, mà năng lượng Hỏa Hệ cũng sẽ giảm đi nhiều 】

Trong lòng Kiều Tang đột nhiên có một dự cảm chẳng lành.

Mấy lần trước, khi Phương Tư Tư muốn cho Miên Tiết Trùng tiến hóa thành Ba Tuyết Điệp, để nó sớm thích ứng với giá lạnh, mỗi ngày nàng đều nhốt nó trong tủ lạnh nửa tiếng.

Sau đó, khi muốn nó tiến hóa thành Ba Độc Điệp, nàng lại lên mạng tìm các công thức chế biến hắc ám cho nó ăn mỗi ngày.

Rồi lại đổi ý, muốn cho Miên Tiết Trùng tiến hóa thành Ba Thủy Điệp, thế là nàng liền dẫn nó đi bơi liên tục một thời gian dài, không biết đã dạy dỗ thế nào mà con Miên Tiết Trùng vốn không biết bơi lại học được bơi lội.

Thật lòng mà nói, nàng vẫn rất bội phục con Miên Tiết Trùng của Phương Tư Tư, bị giày vò như thế mà vẫn sống sót được.

Nghĩ đến lần này Miên Tiết Trùng không biết sẽ phải trải qua chuyện gì, Kiều Tang có chút không đành lòng, bèn nhắn tin hỏi thăm.

【 Cậu định làm thế nào? 】

【 ta là tiềm lực: Tớ hỏi người ta rồi, cách luyện gan tốt nhất là đi nhà ma một chuyến, vừa hay trước đó không lâu ở Cầm Thiết đường phố mới mở một nhà mật thất kinh dị, tớ định dẫn Miên Tiết Trùng đến đó luyện gan 】

Kiều Tang ngẩn người, gõ vào khung chat dòng chữ 【 Có phải là nhà số 231 không? 】

【 ta là tiềm lực: Tớ không để ý lắm, cậu đợi tớ chút, tớ xem đã 】

Đợi ba giây, Phương Tư Tư liền trả lời.

【 Đúng rồi, sao cậu biết, cậu từng đến đó rồi à? 】

Quả nhiên là nhà mà nàng đã thấy trong danh sách nhiệm vụ, Kiều Tang mở khung chat, đang chuẩn bị trả lời thì khung chat rung lên.

【 Vậy cậu chơi có phải là mật thất Mê Thất Tiểu Trấn không, con Miên Tiết Trùng từ trên trời rơi xuống ở cửa ải thứ ba, trên người còn dính máu thật ra là Miên Miên của tớ đó 】 sau đó còn kèm theo một biểu tượng ngượng ngùng.

Kiều Tang: ". . ."

【 Vậy là cậu cho Miên Tiết Trùng đi làm NPC rồi? 】

【 ta là tiềm lực: Tớ dẫn nó đi chơi một lần, kết quả không qua được màn, nó còn muốn chơi nữa, nhưng chơi một lần đắt quá, tận 1000 liên minh tệ, thế là tớ liền cho Miên Tiết Trùng đi làm thuê, đợi kiếm đủ tiền rồi sẽ lại đến phá đảo 】

Khóe miệng Kiều Tang bắt đầu run rẩy, xem ra lần này Miên Tiết Trùng gặp phải vẫn là một bi kịch. . .

Nghĩ ngợi một lát, Kiều Tang gõ chữ.

【 Miên Tiết Trùng làm thuê ở đó hơn một ngày còn thiếu bao nhiêu tiền? 】

【 ta là tiềm lực: 100 liên minh tệ 】

Kiều Tang lại một lần nữa bày tỏ sự đồng cảm, vất vả làm việc mười ngày sau đó lại dùng tiền hù dọa chính mình, rốt cuộc là mưu đồ gì đây. . .

. . .

8 giờ 22 phút tối.

Cầm Thiết đường phố số 231.

Không ít người qua đường ngẩng đầu nhìn nhà mật thất đào thoát mới khai trương không lâu này, muốn vào nhưng lại không dám.

Bởi vì cửa tiệm trang trí chủ yếu bằng màu đen, xung quanh còn không ngừng lóe lên ánh nến giả lập lúc sáng lúc tối, nhìn là biết ngay lấy kinh dị làm chủ đề.

Bên trong, một thiếu nữ mặc váy liền áo màu tím đang cầm thực đơn mật thất đào thoát lật qua lật lại.

"Chào quý khách, quý khách muốn chơi mật thất một người hay nhiều người ạ?" Một nhân viên công tác với vẻ ngoài điển trai hỏi.

Kiều Tang lật xem một hồi rồi hỏi: "Có loại chỉ dành cho sủng thú chơi không?"

Sau khi nói chuyện với Phương Tư Tư, nàng đột nhiên nhớ tới lời Vương Dao đã nói, muốn nâng cao tinh thần lực cho sủng thú thì hãy để nó trải qua một vài chuyện đáng sợ rồi vượt qua.

Nha Bảo cơ bản là không sợ trời, không sợ đất.

Liên quan đến nước thì nó chỉ là ghét mà thôi, chứ không phải là sợ.

Nếu nói gượng ép thì Kiều Tang cảm thấy nó hẳn là sợ những thứ kinh dị, tỷ như sủng thú hệ U Linh.

Khi còn bé xem phim ma, hay nhìn thấy Hấp Hấp Quỷ Bảo và gặp Tầm Bảo Quỷ, phản ứng của Nha Bảo đều vô cùng kịch liệt.

Cho nên, Kiều Tang đã mang Nha Bảo đến đây để thử một lần.

Vượt qua nỗi sợ hãi, đương nhiên là phải để nó tự mình trải nghiệm thì mới đạt hiệu quả tốt nhất.

"Có ạ." Nhân viên công tác đổi một quyển thực đơn khác đưa tới: "Các mật thất trong quyển này đều dành cho sủng thú chơi, ngài muốn mật thất đơn sủng hay mật thất đa sủng ạ?"

Biết thiếu nữ trước mặt là Ngự Thú Sư, nhân viên công tác liền đổi cách xưng hô từ "bạn" sang "ngài".

"Đơn sủng đi." Kiều Tang nói.

"Vậy tôi đề cử ngài chọn Quỷ Ảnh Chi Thành, Cấm Đoán Không Gian và Mê Thất Tiểu Trấn, lần lượt ở trang 2, 8, 9, ngài có thể xem qua ạ." Nhân viên công tác giới thiệu.

Mê Thất Tiểu Trấn?

Kiều Tang khựng lại một chút, đây chẳng phải là mật thất mà Miên Tiết Trùng của Phương Tư Tư đang làm NPC sao?

"Vậy chọn cái này." Kiều Tang lật đến trang 9, chỉ vào dòng chữ Mê Thất Tiểu Trấn nói.

PS: Cảm tạ lão bản 20180706214518071 đã khen thưởng!

Đề xuất Voz: Những câu chuyện tâm linh em đã gặp khi đi làm!
BÌNH LUẬN