Chương 183: Tiểu tử, ngươi qua đây a
Tuy rằng xã hội ngự thú hiện tại nhìn bề ngoài rất hòa bình, nhưng phàm là nơi nào có người, nơi đó ắt có mặt tối.
Trước kia, khi sủng thú chưa phổ biến, chỉ có bọn buôn người. Về sau, xã hội ngự thú phát triển liền sinh ra nghề buôn thú con.
Những kẻ làm nghề này cơ bản đều là người bình thường hoặc Ngự Thú Sư cấp thấp.
Bọn họ không dám mạo hiểm vào bí cảnh bắt giữ sủng thú, cũng chẳng dám ra tay với những sủng thú đã trải qua tiến hóa.
Bởi lẽ, dù chỉ tiến hóa một lần, phần lớn sủng thú trung cấp cũng không nhỏ bé gì. Hơn nữa, sủng thú trung cấp mà hơi cảm thấy điều gì bất thường, tùy tiện tung một kỹ năng cũng đủ gây ra động tĩnh lớn.
Quan trọng nhất là, dù bọn chúng có bắt được, nhỡ đâu Ngự Thú Sư của sủng thú trung cấp đó đạt cấp E trở lên, không chỉ độ nguy hiểm tăng vọt mà việc cưỡng ép giải trừ khế ước cũng nằm ngoài khả năng của chúng.
Vậy nên, đối tượng mà bọn chúng lừa bán không ai khác ngoài những sủng thú cấp thấp, hình thể nhỏ bé, đơn thuần dễ bị lừa.
Đương nhiên, việc buôn thú con bị phát giác đều sẽ trở thành tin tức trên xã hội.
Dù sao, hiện tại người theo nghề này chẳng còn mấy ai.
Lần trước tin tức về buôn thú con là từ ba tháng trước.
Theo lời hắn khai, khi đó hắn đã ngồi xổm một tháng trời ở một cơ sở huấn luyện, vất vả lắm mới để mắt tới một con Tiểu Cầu Bồ không có Ngự Thú Sư đưa đón.
Thế là, hắn dốc hết vốn liếng mua Hương Thơm Quả có sức hấp dẫn lớn đối với sủng thú hệ thảo mộc. Tiểu Cầu Bồ quả nhiên thân cận với hắn như dự liệu.
Về sau, hắn lấy lý do dẫn nó đi ăn thêm Hương Thơm Quả, thành công đưa Tiểu Cầu Bồ lên xe khách đường dài không cần kiểm tra thân phận.
Do khế ước quan hệ, nếu thân thể sủng thú xuất hiện dị dạng, Ngự Thú Sư sẽ cảm nhận được. Vì vậy, khi xe còn chưa rời đi, hắn chỉ có thể cho Tiểu Cầu Bồ ăn ngon uống sướng để ổn định nó.
Kết quả, tối hôm đó một đạo bạch quang lóe lên, Tiểu Cầu Bồ trực tiếp tiến hóa thành Hoa Điềm Bồ.
Chuyện này vẫn chưa hết.
Một phút sau, Hoa Điềm Bồ ăn số Hương Thơm Quả hắn vay mượn mua được rồi đột nhiên biến mất trên chiếc xe khách tăm tối.
Gã buôn thú con kia trong nháy mắt hóa đá.
Về sau, khi bị bắt hắn mới biết chủ nhân của Tiểu Cầu Bồ hóa ra là Ngự Thú Sư cấp B, mà Tiểu Cầu Bồ là sủng thú thứ năm trong khế ước của người đó.
Mặc kệ Tiểu Cầu Bồ đi đâu chơi, chỉ cần còn ở gần, bằng vào ngự thú điển của Ngự Thú Sư cấp B là có thể trực tiếp triệu hồi nó trở về.
Mà sự tồn tại của hắn cũng bị Tiểu Cầu Bồ đã tiến hóa thành Hoa Điềm Bồ khai ra không chút giấu diếm.
Tên buôn thú con này sau khi biết chân tướng đã khóc ròng tại chỗ, thề từ nay về sau sẽ thay đổi triệt để, không bao giờ làm cái nghề này nữa.
Tin tức này được báo cáo ra, rất nhiều buôn thú con đã rửa tay gác kiếm, vốn dĩ số vụ lừa bán sủng thú đã ít ỏi nay càng liên tục mấy tháng không xảy ra vụ nào.
Bất quá, Kiều Tang cảm thấy vẫn không thể chủ quan.
Dù sao, buôn thú con chỉ là thiểu số, chứ không phải không còn ai làm.
Giống như Khắc Quan Miêu, đi trên đường cái mà toàn thân tản ra hơi thở liên minh tệ thế này, biết đâu chừng sẽ bị để mắt tới.
Ngự Thú Sư của Khắc Quan Miêu thật là tâm lớn... Kiều Tang cảm thán xong rồi hỏi: "Sao nó lại chỉ đích danh Tầm Bảo Quỷ vậy?"
"Là tôi đề cử." Nhân viên lễ tân đáp: "Nó muốn tìm một con sủng thú sơ cấp biết thuấn di để làm đối luyện, câu lạc bộ ta hiện tại chỉ có Tầm Bảo Quỷ của cậu là phù hợp."
...
Sau khi hiểu rõ thông tin về Khắc Quan Miêu, Kiều Tang đi vào sân huấn luyện số hai.
Chỉ thấy một con sủng thú đội mũ che nắng và đeo kính râm đang ngồi ở hàng ghế khán giả đầu tiên, dùng động tác cực kỳ tao nhã ăn hoa quả miễn phí do câu lạc bộ chiêu đãi.
Kiều Tang ngẩn người hồi lâu, nếu không phải trước đó đã biết đối phương là Khắc Quan Miêu, thì với cái mũ và kính râm này thật sự không nhận ra nổi.
"Khắc Quan?"
Khắc Quan Miêu nghe thấy động tĩnh liền quay đầu, tao nhã nghiêng đầu một chút.
Kiều Tang trầm mặc một lát rồi mở miệng: "Tiểu Tầm Bảo, ngươi phiên dịch đi."
"Tìm ~"
Tiểu Tầm Bảo Quỷ hiện thân ra để phiên dịch thời gian thực.
Cũng không nói gì nhiều, chỉ giới thiệu thân phận của mình.
Khắc Quan Miêu xác nhận Tiểu Tầm Bảo Quỷ biết thuấn di xong, dùng móng vuốt lấy ra một chiếc điện thoại di động từ trong túi bên cạnh, mở camera nhắm ngay sân huấn luyện.
Sau đó, nó tháo mũ che nắng và kính râm xuống, dùng bộ pháp cực kỳ tao nhã đi đến một bên sân huấn luyện.
Khá lắm, còn muốn thu hình lại... Kiều Tang nhất thời cảm thấy vô cùng kính nể Ngự Thú Sư của Khắc Quan Miêu.
Xét trên một ý nghĩa nào đó, việc huấn luyện sủng thú đến trình độ này cũng không hề dễ dàng.
Kiều Tang nhìn về phía Khắc Quan Miêu đã lộ ra toàn bộ dáng vẻ.
Đầu to, tứ chi ngắn nhỏ, một thân da mèo màu trắng cùng đôi mắt màu tím, đôi chân và đôi tai nhỏ dẹt cũng màu tím.
Lại thêm đường cong kiều mị và cái đuôi móc câu màu tím nghiêng nghiêng, còn có vương miện màu tím trên trán, cho người ta cảm giác chỉ có hai chữ, tao nhã.
"Khắc Quan." Khắc Quan Miêu tao nhã kêu một tiếng, ra hiệu bắt đầu.
"Tiểu Tầm Bảo, đi thôi." Kiều Tang gật đầu với Tiểu Tầm Bảo Quỷ.
"Tìm ~"
Tiểu Tầm Bảo Quỷ bay tới giữa sân huấn luyện rồi biến mất thân hình.
Kiều Tang biểu lộ nghiêm túc nhìn Khắc Quan Miêu, không dám khinh thường.
Lần đối chiến này khác với dĩ vãng, không có Ngự Thú Sư bên cạnh chỉ huy, nàng không thể căn cứ vào chỉ lệnh của đối phương để đưa ra phản ứng.
Hơn nữa, với vai trò đối luyện, trong chiến đấu còn phải đưa ra đề nghị tương ứng.
Khắc Quan Miêu nhìn Tầm Bảo Quỷ biến mất không thấy đâu mà không hề bối rối. Nó dùng chân trước phải đạp mạnh xuống đất, một đạo năng lượng màu lam hiện ra vòng bảo hộ lấy nó làm trung tâm khuếch tán ra ngoài, đến bán kính khoảng 50 centimet thì dừng lại.
Kiều Tang thấy vậy ngẩn người một chút, Thần Bí Hộ Thân, kỹ năng phòng ngự giúp nó được bao quanh bởi một lớp năng lượng thần kỳ, khiến bản thân không rơi vào trạng thái dị thường.
Nhìn thì tác dụng lớn, nhưng một trong số những khuyết điểm chí mạng của nó là không thể ngăn ngừa trạng thái dị thường do đặc tính của đối phương tạo thành.
Nói tóm lại, đối với Tiểu Tầm Bảo Quỷ có đặc tính xuyên thấu thì thứ này vô dụng...
Chờ thi triển xong Thần Bí Hộ Thân, Khắc Quan Miêu tao nhã ngẩng cao đầu, tựa hồ muốn nói: Tiểu tử, ngươi lại đây đi.
"Tìm..."
Tiểu Tầm Bảo Quỷ hiện thân ra, tò mò xích lại gần nhìn vòng bảo hộ Thần Bí Thủ Hộ.
Nó duỗi ra một chiếc móng vuốt ngắn chọc vào vòng bảo hộ màu lam, nơi bị chọc trúng nổi lên gợn sóng, móng vuốt trực tiếp xuyên qua vòng bảo hộ.
"Tìm?"
Tiểu Tầm Bảo Quỷ nghiêng đầu.
Một giây sau, cả thân thể nó đều coi thường vòng bảo hộ màu lam mà xuyên thấu vào.
Tiểu Tầm Bảo Quỷ nhìn Khắc Quan Miêu vô tội nháy mắt.
"Khắc quan!"
Khắc Quan Miêu kinh hãi, lông tóc dựng đứng, không còn giữ được vẻ tao nhã.
Hiển nhiên, trong quá khứ đối chiến nó chưa từng gặp phải tình huống này.
Hiện tại là lúc nàng ra sân... Kiều Tang hắng giọng một cái, phổ cập khoa học nói:
"Chiêu Thần Bí Hộ Thân của ngươi có thể phòng ngự các kỹ năng quấy nhiễu, nhưng đối với đối thủ có tốc độ nhanh hoặc có một số đặc tính nhất định thì không có tác dụng gì."
"Nếu Tầm Bảo Quỷ thi triển thuấn di áp sát ngươi rồi tấn công, thì chiêu vừa rồi của ngươi còn chưa kịp tung ra đã phải gánh chịu thương tích."
"Khắc quan..." Khắc Quan Miêu sững sờ nhìn Kiều Tang.
Tiểu Tầm Bảo Quỷ thừa cơ lè lưỡi muốn liếm một ngụm.
Ngay khi đầu lưỡi chỉ còn cách Khắc Quan Miêu 0.05 công, Khắc Quan Miêu nhảy lùi một bước, giơ chân trước phải ra bày ra thủ thế dừng lại.
"Khắc quan!"
Đề xuất Tiên Hiệp: Nhân Vật Phản Diện Hoàng Tử Ba Tuổi Rưỡi