Chương 263: Đếm ngược

Ngay sau đó, trên bàn trà, chén nước đang treo lơ lửng bỗng nghiêng một góc 75 độ rồi đổ ập xuống. Kì lạ thay, nước không hề chảy tràn ra mặt đất, mà vừa rời khỏi miệng chén đã biến mất không dấu vết.

"Dựa! Đã bảo ngươi bao nhiêu lần rồi hả? Khi ta ở trong cơ thể ngươi thì đừng tùy tiện đem đồ ăn thức uống đổ vào miệng chứ!" Bên cạnh bàn trà, "Đậu Tương" - con sủng thú kỳ quái kia lại xuất hiện. Dương Độ tóc tai ướt sũng, hùng hùng hổ hổ kéo khóa áo chui ra.

"Kéo......"

"Tìm!"

Tiểu Tầm Bảo không biết từ đâu đột nhiên xông tới, còn chưa kịp kéo khóa lên, đã chui thẳng vào bụng Đậu Tương, vẻ mặt hưng phấn vươn móng vuốt ra ngoài, ý muốn kéo khóa lại.

"Kéo......"

Đậu Tương ngăn cản động tác của Tiểu Tầm Bảo, cúi đầu nhìn vào bụng mình.

"Tìm~"

Tiểu Tầm Bảo nở nụ cười thân thiện.

"Kéo."

Đậu Tương vẫn không nhúc nhích, vươn móng vuốt kéo Tiểu Tầm Bảo ra khỏi bụng.

"Tìm!"

Tiểu Tầm Bảo bay đến bên cạnh Kiều Tang, bĩu môi vẻ mặt ủy khuất.

"Con Tầm Bảo Yêu này cũng là sủng thú của ngươi?" Dương Độ trợn tròn mắt hỏi.

Kể từ khi biết đến sự tồn tại của Thủy Luana, tinh thần của hắn xem như đã có một sự thay đổi lớn.

"Ừm." Kiều Tang gật đầu.

"Đậu Tương, như vậy là không đúng rồi." Dương Độ vỗ mạnh vào người Đậu Tương đang kéo khóa: "Người ta chỉ muốn vào chơi một chút thôi mà, sao lại thô lỗ như vậy!"

"Kéo......"

Đậu Tương vẫn giữ vẻ mặt ngốc nghếch, kéo khóa áo xuống rồi gọi Tiểu Tầm Bảo một tiếng.

"Tìm~"

Tiểu Tầm Bảo lập tức vui vẻ, nhẹ nhàng chui vào bụng Đậu Tương.

Thấy Đậu Tương lại ẩn thân, Kiều Tang hỏi: "Con sủng thú này có phải là Nặc Lạp Đa của khu vực Tây Luật không?"

Thật ra, ngự thú sư phần lớn am hiểu sủng thú của khu vực mình, còn đối với sủng thú của khu vực khác thì kiến thức nửa vời. Hoặc là nhìn quen mắt mà không gọi được tên, hoặc là chỉ biết tên một giai đoạn tiến hóa nào đó chứ không biết hết cả chuỗi.

Nhưng luôn có một số sủng thú là ngoại lệ. Tỷ như sủng thú tiêu biểu của mỗi khu vực, hoặc là sủng thú được khế ước nhiều nhất ở một địa phương.

Như Hỏa Nha Cẩu, người khu vực khác có thể không quen, nhưng nếu nhắc đến Tiểu Bàn Cưu, Bạch Sa Hồ, Đoản Vĩ Xà, Sa Bát Chuột, Thâm Mao Quy thì đừng nói hình thái sơ cấp, mà cả chuỗi tiến hóa tên người khu vực khác cũng đều rành rọt.

Mà Nặc Lạp Đa thuộc loại này. Là một trong những sủng thú được ngự thú sư mới ở khu vực Tây Luật khế ước nhiều nhất, Kiều Tang cũng khá am hiểu về nó.

Nặc Lạp Đa, hình thái tiến hóa của Kéo Kéo Ngốc Tướng, hình tượng ngốc manh, có đặc tính ẩn giấu, có thể kéo khóa trước ngực để giấu đồ vật, vật sống cũng được. Đặc tính này được các bà nội trợ và các bà chủ gia đình yêu thích, đơn giản là vì đi siêu thị mua đồ ăn rất tiện.

"Đúng vậy." Dương Độ cười nói: "Tiểu bằng hữu thật tinh mắt."

Tiểu bằng hữu......

Kiều Tang sắc mặt cổ quái, nhưng nghĩ đến tuổi thật của người trước mặt đã 53, được gọi một tiếng tiểu bằng hữu cũng không quá......

Hai người hàn huyên một hồi, xem như quen biết nhau hơn.

Kiều Tang dò hỏi: "Dương đại thúc, ngươi là bị bệnh gì cần trị sao?"

Thù lao nhiệm vụ là chữa bệnh, vậy người nhận nhiệm vụ hẳn là có bệnh muốn chữa.

"Ngươi đó, ta trẻ thế này mà ngươi đã gọi là đại thúc." Dương Độ uống một ngụm nước nói: "Gọi ta là thúc là được rồi."

Đại thúc, 53 tuổi, đâu còn trẻ...... Kiều Tang lại hỏi: "Dương thúc, ngươi bị bệnh gì?"

"Không phải ta." Dương Độ đặt chén nước xuống nói: "Là vợ ta."

Kiều Tang bày ra tư thế lắng nghe.

Dương Độ nhớ đến trạng thái của vợ, tinh thần lại sa sút xuống, hắn mím môi nói: "Não vực của bà ấy vì cưỡng chế đột phá mà bị tổn thương rất nghiêm trọng, hiện tại chỉ có thể ở bệnh viện dựa vào thôi miên sâu và tiêm dịch dinh dưỡng để duy trì trạng thái."

"Nếu để bà ấy tỉnh lại, bà ấy sẽ bị đau đầu đến mức không nghe được bất cứ lời nói nào, cũng không thể khống chế hành vi của mình, sẽ cầm đồ vật bên cạnh đập vào đầu, cho dù dọn hết đồ đạc xung quanh đi thì bà ấy cũng sẽ lấy đầu đập vào tường."

Kiều Tang kinh ngạc nói: "Sao bà ấy lại chọn cưỡng ép đột phá não vực?"

Não vực là thứ chí mạng của ngự thú sư, không thể tùy tiện đụng vào, cho dù não vực không thể phát triển thêm nữa cũng không được chọn cưỡng ép đột phá. Đó là huyết lệ từ vô số ngự thú sư từ xưa đến nay! Không ngờ đến tận năm nay mà vẫn có người chọn cưỡng ép đột phá não vực.

Dương Độ xoa xoa huyệt thái dương, trầm giọng nói: "Đều tại ta, quanh năm ở bên ngoài không thường xuyên ở bên cạnh bà ấy. Lần trước trở về định cho bà ấy một bất ngờ, không ngờ lúc về nhà thì bà ấy không có ở nhà, mà một người bạn của bà ấy vừa hay đến chơi, người bạn đó ta cũng quen biết, không nghĩ nhiều liền mời vào nhà."

"Không ngờ......" Đến đây, Dương Độ chợt nhớ ra Kiều Tang còn là vị thành niên, vì vậy lúng túng một chút, lược qua chi tiết nói: "Tóm lại ta không làm gì cả, nhưng bà ấy lại vừa lúc trở về và hiểu lầm."

"Sau đó bà ấy đòi ly hôn, ta không đồng ý, bà ấy liền đi kiện ly hôn. Chúng ta có một đứa con, bà ấy muốn con ở với mình, nhưng ta là ngự thú sư cấp B, hơn nữa ta cũng không có lỗi gì, nên tòa án đã bác bỏ vụ kiện."

"Bà ấy cho rằng nguyên nhân chính khiến vụ kiện thất bại là vì ta là ngự thú sư cấp B, nên đã liều mạng muốn khai phá não vực để mạnh hơn ta, rồi thành ra như vậy."

Vì ly hôn với ngươi mà liều mạng như vậy...... Kiều Tang thầm cảm khái.

Cứ tưởng sẽ nghe được bệnh án thê thảm gì, ai ngờ lại nghe được một vụ bát quái.

Thật ra, Kiều Tang cũng có thể hiểu được cách làm của vợ hắn, có lẽ trong lòng bà ấy cho rằng bạn bè và chồng cùng phản bội, nên mới phẫn nộ đến vậy, không thể suy nghĩ tỉnh táo. Nếu người bạn kia không phải là bạn mà là người xa lạ, đoán chừng sẽ không kích động đến mức làm ra chuyện dại dột như cưỡng ép đột phá não vực.

Kiều Tang vừa định mở miệng nói vài câu, ánh mắt lại vừa hay nhìn thấy Tiểu Tầm Bảo đang lén lút ra ra vào vào trong bụng Đậu Tương.

"Lộ Lộ." Thủy Luana thấy Tiểu Tầm Bảo đi ra thì gọi một tiếng.

"Tìm~" Tiểu Tầm Bảo đang chơi nên không để ý.

Nha Bảo ở bên cạnh Thủy Luana thì biểu cảm cứng đờ, như khúc gỗ.

Kiều Tang thấy cảnh này thì sửng sốt một chút, rồi như nghĩ ra điều gì, chốc chốc lại nhìn Thủy Luana, chốc chốc lại nhìn Nha Bảo, rồi lại nhìn Tiểu Tầm Bảo. Cứ như vậy nhìn đi nhìn lại nhiều lần.

"Ta nghĩ ra rồi!" Kiều Tang đột nhiên đứng bật dậy.

Dương Độ giật mình: "Ngươi nghĩ ra cái gì?"

Kiều Tang cười khanh khách: "Một hồi đại hý."

Nói xong, nàng cúi đầu thật sâu với Dương Độ: "Cảm tạ ngươi đã cho ta linh cảm."

Dương Độ: "? ? ?"

......

Đêm đó, Dương Độ chuyển đến căn phòng trên lầu hai.

Sau khi xác định đồ dùng hàng ngày không cần mua thêm, Kiều Tang trở lại lầu một, lén lút gọi Nha Bảo và Tiểu Tầm Bảo vào phòng nói chuyện bí mật.

Mười phút sau, Tiểu Tầm Bảo mặt mũi tràn đầy hưng phấn bay ra khỏi phòng.

Còn Nha Bảo thì vẻ mặt "Ta là ai, ta đang ở đâu" rời khỏi phòng.

Kiều Tang đến trước bàn sách, mở bút ký viết xuống một hàng chữ:

"Khoảng cách Thủy Luana tiến hóa đếm ngược thời gian: 8 ngày."

Đề xuất Tiên Hiệp: Ngạo Thế Đan Thần (Dịch)
BÌNH LUẬN