Chương 563: Thua hơn mấy trận

【Không khí hấp thu, kỹ năng cao giai hệ phi hành, có thể thông qua việc hấp thu không khí xung quanh tạo thành trạng thái chân không trong thời gian ngắn.】

Kỹ năng cao giai a, xem ra Tiểu Cương nhà mình có thể học tập cái này... Kiều Tang hài lòng đóng máy tính, không giống như ngày thường phải tự mình tra tìm lục soát cách học kỹ năng.

Giờ nàng đang ở Tái Nam cao trung, trường học có tiềm lực hùng hậu, không hiểu thì trực tiếp hỏi lão sư là được.

...

Vừa rạng sáng ngày hôm sau, sắp xếp ổn thỏa Nha Bảo bọn nó xong, Kiều Tang vừa đến phòng học, đã thấy trên bàn học xếp ngay ngắn bộ đồng phục.

Lại nhìn Đường Ức, áo sơ mi trắng khoác áo vest đen, quần đen chỉnh tề đã mặc trên người.

"Ngươi hôm qua lại ngủ không ngon à?" Kiều Tang đến gần, nhìn chằm chằm hai quầng thâm mắt lớn của Đường Ức hỏi.

"Vừa nghĩ tới cái vụ chia hoa hồng trăm vạn chỉ còn thiếu một trận, ta liền thế nào cũng không ngủ được." Đường Ức nằm sấp trên bàn thở dài nói.

Kiều Tang buồn cười nói: "Có gì mà ngủ không được, lại đi so là được."

Đường Ức nhìn chằm chằm Kiều Tang, giọng điệu ai oán: "Thành thật nói ta nghe, nếu như ngươi cũng chỉ thiếu một trận dẫn đến không được chia hoa hồng, có ngủ ngon không?"

Kiều Tang nghĩ nghĩ rồi nói: "Nếu là chưa trải qua lôi đài thi đấu hôm qua, không biết chia hoa hồng được bao nhiêu, thì cũng không vấn đề."

Nghe vậy, ánh mắt Đường Ức càng thêm u oán.

Lúc này, Una bên cạnh tiến đến hỏi: "Kiều Tang, tối nay ngươi còn đi không?"

"Đi chứ, vì cái gì không đi." Kiều Tang nói.

"Vậy ta đi cùng ngươi." Una cười nói.

"Ta cũng đi cùng các ngươi." Đường Ức không chút nghĩ ngợi nói: "Nhưng mà đến nơi thì ta không đi cùng các ngươi, ta muốn lên tầng 11 trước để thu hoạch một lần danh hiệu Thủ Lôi Vương lôi đài Ngự Thú Sư cấp E."

Ba người tán gẫu vài câu, Kiều Tang hỏi: "Trong niên cấp chúng ta có lão sư chuyên dạy kỹ năng chỉ định cho sủng thú không?"

Una thần sắc cổ quái nói: "Có thì có, nhưng mà cơ bản không ai tìm mấy lão sư đó."

"Vì cái gì?" Kiều Tang hiếu kỳ nói.

"Bởi vì phải dùng điểm tích lũy." Không đợi Una trả lời, Jean ngồi sau lưng nàng đột nhiên người gần phía trước, nhỏ giọng nói: "Kỹ năng đê giai 5 điểm tích lũy, trung giai 10 điểm tích lũy, cao giai 50 điểm tích lũy, quả thực quá hố người."

Nói đến đây hắn lộ ra nụ cười, dùng thanh âm còn nhỏ hơn nữa nói ra: "Nhưng mà nếu như ngươi thật sự muốn học, có thể tới tìm ta, ta mời người bên ngoài đến dạy ngươi, coi như chúng ta đều là đồng học, hữu nghị giá, ta bớt cho ngươi hai mươi phần trăm, ngươi là quán quân, kỹ năng đê giai chắc chắn là không lọt vào mắt ngươi, kỹ năng trung giai cho ta 8 điểm tích lũy, kỹ năng cao giai cho ta 40 điểm tích lũy là được."

Kiều Tang lập tức cảm thấy không ổn: "Lại còn cần điểm tích lũy..."

Nàng còn tưởng là được dạy miễn phí chứ!

"Đương nhiên cần điểm tích lũy." Jean nói ra: "Ở đây chúng ta, ngoài chương trình học ra thì tài nguyên dạy học đều cần điểm tích lũy mới đổi được."

Una im lặng gật đầu.

Kiều Tang trầm mặc hồi lâu.

Nàng đột nhiên cảm thấy tự mình nghiên cứu rồi dạy "Không khí hấp thu" cho Tiểu Cương nhà mình kỳ thật cũng rất tốt...

"Cần không?" Thấy Kiều Tang nửa ngày không nói lời nào, Jean nhịn không được hỏi.

"Không cần." Kiều Tang quả quyết lắc đầu.

Jean nghe vậy mặt mũi tràn đầy thất vọng, chợt hắn nghĩ tới điều gì, một lần nữa lộ ra nụ cười: "Nếu như ngươi thay đổi chủ ý, hoan nghênh tùy thời tới tìm ta."

Kiều Tang trong lòng tự nhủ thay đổi chủ ý là không thể nào, điểm tích lũy của ta còn không đủ dùng đây này.

Bất quá nói đi cũng phải nói lại, nàng có phải nên đưa việc kiếm điểm tích lũy vào danh sách quan trọng...

Nghĩ tới đây, Kiều Tang chân thành nói: "Ta sẽ, nếu như ngươi gặp chuyện gì cũng có thể tùy thời tới tìm ta, tỷ như sinh bệnh gì đó."

Jean: "???"

...

Bảy giờ rưỡi tối, Kiều Tang cưỡi Nha Bảo cùng Đường Ức bọn họ đi vào Hách Kim cao ốc.

Đường Ức lên tầng 11, nàng cùng Una đi vào tầng 21.

Vừa vào, Kiều Tang liền phát hiện rất nhiều người thỉnh thoảng nhìn nàng, rất có cảm giác được chú mục như ban đầu ở vòng tròn thi đấu Ngự Thú toàn quốc.

Đi chưa được hai bước, một vị nhân viên công tác bước nhanh tiến lên đón.

Una đưa ra tấm thẻ VIP.

Nhân viên công tác sửng sốt một chút, hai tay tiếp nhận, sau đó nói xin lỗi: "Tiểu thư, xin chờ một lát."

Nói xong chào hỏi một nhân viên công tác khác tới: "Ngươi tiếp đãi vị tiểu thư này đến phòng."

Còn hắn thì chuyển hướng Kiều Tang, thái độ cung kính nói: "Kiều Tang tiểu thư, chúng tôi đặc biệt chuẩn bị phòng nghỉ riêng cho cô, mời đi theo tôi."

Đây chính là cái gọi là nhất chiến thành danh à... Kiều Tang gật đầu: "Được."

Una: "???"

Không phải! Chúng ta đi cùng nhau mà!

...

Trận đấu ban đêm rất thuận lợi, Kiều Tang một đường thắng xuống, dù là trận cuối tranh danh hiệu Thủ Lôi Vương, cũng không gặp phải nhân vật khó chơi nào.

Khi xuống đài, đám người reo hò, một số người thậm chí còn cầm bút đến xin chữ ký.

Điều này khiến Kiều Tang có chút không kịp chuẩn bị.

Mới so có hai ngày, nàng đã nổi tiếng đến vậy rồi sao?

Ngay lúc Kiều Tang bị sự nhiệt tình vây quanh, xoắn xuýt không biết có nên ký tên hay không, một tấm danh thiếp được đưa tới.

Kiều Tang ngẩng đầu, thấy là một người đàn ông tóc vàng.

"Kiều Tang tiểu thư, tôi là người quản lý công ty Sáng Tác, không biết cô có hứng thú hợp tác với chúng tôi không, tôi..."

Người đàn ông tóc vàng còn chưa nói hết, một người đàn ông trung niên khác đã lấn qua một bên, mỉm cười đưa danh thiếp tới:

"Kiều Tang tiểu thư, tôi là người quản lý công ty Duy Đạo..."

"Anh có biết thế nào là trước sau không hả, tôi còn chưa nói xong!" Người đàn ông tóc vàng táo bạo đẩy người đàn ông trung niên một cái.

Người đàn ông trung niên cũng không tức giận, mà hướng về phía Kiều Tang tiếp tục mỉm cười nói:

"Người này tính tình hình như không tốt lắm, quá trình hợp tác với anh ta chắc chắn sẽ không suôn sẻ đâu."

Người đàn ông tóc vàng nghe vậy, mặt triệt để đen lại: "Tôi liều mạng với anh!"

Nói xong, một quyền vung ra.

Hai người nhanh chóng xông vào đánh nhau.

Kiều Tang: "..."

Không phải, nói chuyện thì cứ nói, sao lại đánh nhau rồi?

Cũng may nhân viên công tác kịp thời tiến lên ngăn cản, đem cả hai người đều "mời" ra ngoài.

Lúc này, Cừu Đức đi tới, cười nói: "Kiều Tang tiểu thư, chúng ta có thể nói chuyện riêng không?"

...

Trong phòng nghỉ.

Una ngồi trên ghế salon cầm điện thoại di động nhắn tin trong nhóm:

【Không hổ là quán quân, mới đến ngày thứ hai, đã được quan phương lôi đài sủng thú coi trọng.】

Cùng lúc đó, Kiều Tang ở bên cạnh đang cùng người trò chuyện.

Cừu Đức nói: "Mỗi lần cô ra sân chúng tôi sẽ thêm cho bể cược một thành hoa hồng, chỉ cần phối hợp chúng tôi làm tuyên truyền, khi thi đấu sử dụng đạo cụ và linh văn của đối tác."

"Đương nhiên, số tiền đối tác cho chúng tôi sẽ chia theo tỉ lệ tám hai, cô cầm tám phần."

"Cô thích dùng loại đạo cụ và linh văn gì cho sủng thú cũng có thể nói cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ dựa theo yêu cầu của cô đi tìm đối tượng hợp tác."

"Chỉ cần cô đến, thì có thể sử dụng phòng nghỉ riêng, không ai đến quấy rầy cô."

"Nếu như cô có yêu cầu gì khác, cũng có thể nói với chúng tôi."

"Nói về hợp tác, không ai thành tâm hơn quan phương lôi đài sủng thú chúng tôi đâu."

Kiều Tang trầm ngâm vài giây, hỏi:

"Đãi ngộ tốt như vậy, không lẽ chỉ là để tôi sử dụng một chút đạo cụ và linh văn thôi sao?"

Cừu Đức cười nói:

"Cô thật sự là người thông minh, kỳ thật cũng không có gì, chúng tôi chỉ cần cô vào thời điểm mấu chốt giúp chúng tôi ra sân đánh thắng lôi đài, và..."

Nói đến đây, hắn dừng lại một chút, nhìn về phía Una.

"Tôi ra ngoài trước gọi điện thoại." Una rất tinh ý nói.

Nàng đứng dậy đẩy cửa đi ra, thuận đường tri kỷ đóng cửa lại.

Cừu Đức nhìn về phía Kiều Tang, tiếp tục nói:

"Và vào lúc cần thiết, thua vài trận." (hết chương)

Đề xuất Linh Dị: [Dịch] Cửu Long Kéo Quan
BÌNH LUẬN