Chương 566: Các ngươi biết đoàn thể chiến sao?
Mục Đắc Lỵ hài lòng gật đầu, rồi nói:
"Lần này thi đấu hữu nghị tuy trọng ở giao lưu, nhưng thể hiện thực lực bản thân cũng rất quan trọng. Ta mong muốn chọn những bạn học có kinh nghiệm 2 vs 2 đoàn thể chiến. Dù không yêu cầu các ngươi phối hợp bài bản như Ngự Thú Sư chuyên nghiệp, ít nhất đội ngũ phải có sự ăn ý nhất định."
Nghe vậy, gần hai phần ba số bạn học lặng lẽ buông tay.
Mục Đắc Lỵ nhìn những cánh tay còn giơ, ánh mắt dừng lại trên cô thiếu nữ tóc đen tết đuôi ngựa, hỏi:
"Kiều Tang, em có kinh nghiệm 2 vs 2 đoàn thể chiến sao?"
Làm sao mà có... Kiều Tang mặt không đổi sắc: "Có ạ."
Mục Đắc Lỵ lập tức mỉm cười:
"Vậy thì quyết định, Kiều Tang sẽ đại diện trường ta tham gia thi đấu hữu nghị lần này."
Một quán quân lớp 12 từ Lam Tinh đến, toàn trường ai sánh bằng nàng về thực lực?
Nàng chợt nhớ ra điều gì, nhìn về phía đám bạn học lớp D: "Mọi người không có ý kiến gì chứ?"
Cả lớp đồng loạt gật đầu.
Với một người mà não vực đạt 39% ở tuổi 15, họ còn ý kiến gì được?
Mục Đắc Lỵ nói tiếp:
"Còn một suất nữa..."
Nàng đảo mắt quanh những người còn giơ tay: "Bạn nào muốn tham gia thì cứ đăng ký. Sau giờ học tập trung ở thao trường thi đấu 2 vs 2. Người thắng sẽ giành được suất thứ hai, đại diện trường đến khu thứ nhất tham gia thi đấu hữu nghị."
Thực lực là trên hết, cả lớp đều nhất trí.
Ngay khi giáo viên chủ nhiệm vừa ra khỏi cửa, Kiều Tang quay sang hỏi Đường Ức:
"Vừa nãy cậu có giơ tay không?"
"Có giơ." Đường Ức thở dài đáp: "Nhưng sau lại buông xuống rồi."
"Tại sao?" Kiều Tang hỏi.
Đường Ức nói: "Cô giáo bảo phải có kinh nghiệm 2 vs 2 đoàn thể chiến, mà tớ thì làm gì có kinh nghiệm đó."
Kiều Tang kinh ngạc nhìn hắn.
Người thành thật quá...
"Tớ không ngờ cậu lại có kinh nghiệm loại chiến đấu này đấy." Đường Ức thán phục: "Cậu quản lý thời gian kiểu gì vậy? Rõ ràng chỉ mỗi giải đấu Ngự Thú học đường toàn quốc đã chiếm gần cả học kỳ rồi, mà cậu vẫn còn sức tham gia đoàn thể chiến nữa."
Kiều Tang im lặng một hồi: "Thật ra tớ cũng không có kinh nghiệm này."
Đường Ức trợn tròn mắt: "Vậy vừa nãy cậu...!"
Kiều Tang thành thật khai: "Tớ muốn kiếm điểm tích lũy thôi."
Đường Ức chợt bừng tỉnh.
Đúng rồi! Bọn họ là người Lam Tinh, làm sao ai ở đây biết họ có kinh nghiệm 2 vs 2 đoàn thể chiến hay không!
Mục đích tham gia thi đấu hữu nghị là để kiếm điểm tích lũy, chỉ cần thắng là được!
...
Buổi chiều tan học, Kiều Tang không đến Hách Kim cao ốc tham gia đấu trường sủng thú như hai hôm trước.
Hai ngày nữa là phải lên đường đến khu thứ nhất rồi. Cô giáo bảo 2 vs 2 đoàn thể chiến là việc Ngự Thú Sư cùng lúc phái ra hai sủng thú đấu với hai sủng thú của đối phương. Nàng chưa từng thử kiểu chiến đấu này, vẫn nên luyện tập một chút, dù sao cũng là vì điểm tích lũy.
Nhưng năng lực tác chiến đồng đội cũng là một yếu tố quan trọng của Ngự Thú Sư chuyên nghiệp. Dù không phải vì điểm tích lũy, sau này nàng cũng phải bỏ công sức vào lĩnh vực này.
Ngự Thú Sư chuyên nghiệp thường có nhiều sủng thú, có thể xây dựng hệ thống chiến thuật cốt lõi giữa hai, thậm chí nhiều sủng thú để đạt hiệu quả lớn hơn.
Muốn trở thành Ngự Thú Sư chuyên nghiệp, xây dựng hệ thống chiến đấu đồng đội là điều không thể thiếu.
Từ kỳ thi lấy chứng chỉ Ngự Thú Sư cấp B trở đi, sẽ không còn hình thức 1 chọi 1 đơn thuần nữa.
Thực lực của một sủng thú không quyết định được con đường sự nghiệp của Ngự Thú Sư.
Chiến đấu đồng đội mới là trọng tâm tiếp theo.
Thật ra, yêu cầu học sinh cấp ba xây dựng hệ thống chiến đấu đồng đội có hơi sớm. Nhưng việc hai sủng thú phối hợp với nhau trong chiến đấu cũng không tệ.
Đó là lý do cô giáo Mục Đắc Lỵ không hỏi Kiều Tang về hệ thống chiến đấu mà trực tiếp quyết định cho nàng tham gia.
Kiều Tang ngồi trước máy tính, vừa tìm kiếm các hệ thống chiến đấu thường được bàn luận, vừa suy nghĩ:
"Giờ mình có Nha Bảo, Tiểu Tầm Bảo, Lộ Bảo và Tiểu Cương Chuẩn... Thôi bỏ Tiểu Cương Chuẩn đi, nó còn là sủng thú cấp thấp. Mình đi vì điểm tích lũy, cứ chọn phối hợp mạnh nhất là hơn."
"Nha Bảo và Tiểu Tầm Bảo phối hợp có vẻ được, Tiểu Tầm Bảo điều khiển, Nha Bảo tấn công."
"Hắc ám khống ảnh phối hợp với chiêu tấn công nào của Nha Bảo cũng hiệu quả..."
"Nha Bảo và Lộ Bảo phối hợp cũng hay, chiêu trị liệu chi quang có thể giúp Nha Bảo luôn ở trạng thái không bị thương. Gọi là chiến thuật hồi phục vô hạn thì hơi quá, nhưng nếu Lộ Bảo kề vai chiến đấu với Nha Bảo, bắt nó chỉ làm nhiệm vụ hỗ trợ thì chắc chắn nó không chịu..."
"Chiến thuật thời tiết thường thấy trên mạng thì chỉ Lộ Bảo làm được. Nó vừa biết mưa xuống, vừa có đặc tính du dương tự nhiên. Nếu muốn dùng chiến thuật này, hình như không cần phối hợp đặc biệt với ai cả..."
"Tiểu Tầm Bảo và Lộ Bảo kết hợp cũng hợp lý. Tiểu Tầm Bảo có thể di chuyển không gian để thay đổi vị trí đối thủ, đến lúc Lộ Bảo thi triển đóng băng chi phong thì có thể để Tiểu Tầm Bảo di chuyển đối thủ vào phạm vi tấn công."
"Nhưng mà Tiểu Tầm Bảo di chuyển không gian phối hợp với ai cũng được. Nó chỉ cần di chuyển đối thủ để tạo cơ hội, phần lớn là có thể đánh trúng kỹ năng lên người đối thủ."
"Có thể miễn cưỡng gọi là chiến thuật không gian..."
"Hơn nữa, Tiểu Tầm Bảo có đặc tính siêu cảm giác, khi đánh đôi có thể đọc được đòn tấn công phối hợp và tránh được sát thương của tuyệt chiêu."
"Đặc tính này quá hợp với đánh đôi luôn."
"Phải biết, lúc đầu nhiều sủng thú phối hợp đánh đôi rất dễ ngộ thương đồng đội. Chưa bị đối phương đánh bại đã chết vì người nhà..."
Đang suy nghĩ thì Lộ Bảo kêu một tiếng.
Ngay sau đó, giọng Nha Bảo vang lên.
Kiều Tang quay đầu, thấy Nha Bảo và Lộ Bảo đang đối diện nhau, giao chiến bằng ánh mắt.
Tiểu Cương Chuẩn đứng bên cạnh, vẻ mặt đau khổ.
Chuyện gì thế này? Không phải đã làm hòa rồi sao? Lại nhìn nhau không vừa mắt à? Kiều Tang sững sờ, định hỏi chuyện gì xảy ra.
"Nha nha?"
Vào khoảnh khắc sắp mở miệng, Nha Bảo quay đầu, chân thành hỏi Lộ Bảo, ai mạnh hơn?
"Băng khắc."
Lộ Bảo quay đầu, với vẻ mặt nghiêm túc tương tự, nhìn Kiều Tang, chờ đợi câu trả lời.
Kiều Tang: "..."
Kiều Tang chợt nghĩ ra điều gì, lặng lẽ nhìn về phía Tiểu Cương Chuẩn.
Chẳng lẽ vì câu nói muốn lấy đối tượng mạnh nhất làm mục tiêu của Tiểu Cương Chuẩn mà dẫn đến nội chiến?
"Thép thép."
Tiểu Cương Chuẩn cảm nhận được ánh mắt của Kiều Tang, thân thể cứng đờ, rồi vờ như không biết gì, bay sang một bên, ngoan ngoãn bắt đầu luyện tập treo hơi thở.
Quả nhiên là ngươi! Khóe miệng Kiều Tang giật giật, đối diện với ánh mắt của Nha Bảo và Lộ Bảo, chậm rãi mở miệng:
"Các ngươi biết chiến đấu đồng đội là gì không?" (Hết chương)
Đề xuất Huyền Huyễn: Vô Thượng Sát Thần