Chương 145
- Khác gì nhau đâu chú. Cháu tưởng là biết hối cải thì cho rút kinh nghiệm ấy chứ.- Nó cố nén cười sằng sặng
- Sao không khác, cái đấy gọi là cứu mạng đấy cháu ạ. Giống như bên thi hành án tử hình, nó có phát súng ân huệ. Là sao biết không? Thường thì khi thi hành án tử , sẽ có một đội đứng dàn hàng ngang cầm súng trường ngắm vào con mồi. sau loạt súng trường đầu tiên, bất kể con mồi có chết hay không thì cũng sẽ có một thằng sĩ quan cầm súng lục dí thẳng vào đầu. Đấy là phát súng ân huệ kết thúc nhanh tránh đau đớn. Nếu sau phát súng ấy thằng tử tù không chết, nó sẽ lập tức được đi cấp cứu và cứu sống. Thường thì loạt đầu tiên bao giờ cũng bắn trượt, thứ giết thằng tử tù là phát súng ân huệ cơ.Nói chung là từ trước đến giờ gần như chẳng có ai sống sót sau khi lĩnh án tử hình cả.Nghe có vẻ rất vô lý, nhưng sống ở gần sat biên, nghe chúng nó kể rằng. Nhiều đứa ở bên kia luyện được công phu lạ, sau phát súng ấy vẫn còn thoi thóp hy vọng được cứu nhưng cuối cùng đều bị bỏ mặc cho đến chết.
- Có liên quan gì đến cháu đâu, cháu bị bắn vào tim cơ mà.
- Cái mà gọi là công phu lạ, thực ra chỉ là kĩ thuật và một ít tiền mua chuộc đứa thi hành án thôi. – Lão răng vàng cười bí hiểm- Nhìn cái đống ảnh kia đi, trước giờ ai cũng nghĩ tim người nằm ở đâu? Trái hay phải nào? Đặt tay lên ngực mà sờ đi chứ, thấy bên trái đạp mạnh lắm phải không. Phim ảnh cũng thế, bi bắn chết toàn bắn vào ngực trái, hễ cứ ai bị bắn vào ngực phải là được cứu sống.Thực ra bắn vào hai bên có khác mẹ gì nhau đâu, đều dính vào phổi cả. Tim nó nằm ở chính giữa cơ mà, có điều lệch chút chút về bên trái thôi.
Nhìn nó gật gù và chăm chú nghe. Lão răng vàng nói tiếp
- Quay trở lại cái vụ chết trong danh dự. bên đấy chúng nó loằng ngoằng lắm, không như ta.Ngày xưa có Tam Bảo. Là gì?, thanh gươm-đâm vào tim hoặc cắt cổ, chén thuốc độc và dải lụa- thắt cổ cho người chết được toàn thây bảo toàn danh dự. Chết là coi như xóa hết tội lỗi, người nhà ấy coi vào cấp bậc thứ tự sẽ được nhận tiền tuất hoặc nuôi đến một thời gian nào đó. Giờ hiện đại hơn thay gươm bằng súng. Nghe có vẻ ghê gớm, nhưng thực ra, chính súng mới là cái thứ an toàn nhất trong đống ấy. Thuốc do chính tay Các chủ ( người đứng đầu một bộ phận thấp nhất trong băng đảng) pha chế, chạy vào mắt. Dải lụa thì được dệt từ tơ tằm, dùng thay dây cáp để kéo xe cũng được, còn lâu mới đứt. Mấy đồ ấy đều được kiểm tra kĩ càng. Sau một tuần hương nếu người lãnh Tam Bảo vẫn còn sống thì sẽ được cứu. Vì đấy là ý trời, trời chưa muốn diệt người đó. Mà giang hồ thì trọng nghĩa khí, dù có là nghĩa khí rởm đi chăng nữa đã nói cứu nhất định sẽ cứu.
- Vẫn có người sống sót sao?
- Mày thử nhìn mày xem, rồi tự trả lời cho câu hỏi ấy. Có, nhưng rất ít. Nhiều đứa ba hoa là luyện được công phu lạ, được trời cứu. Nhưng thật ra là chúng nó có mánh cả. Nhìn này. Tim nằm chình ình ở đây cơ mà- lão chỉ tay vào chỗ trái tim trên hình- Chỗ các bố bắn thì lại ở điểm này (x1) thì bao giờ mới bắn đến tim. Lủng phổi như mày là cùng thôi. Thế nên tao cũng nghĩ là ở đầu khéo cũng có một điểm (Xn) nào đó như vậy, nếu không phải ai cũng có thì sẽ cũng có một vài đứa có nên chúng nó thoát chết “trong lúc ấy”. Thật ra luật ngầm như vậy, ai cũng biết có đứa lách luật. Nhưng về sau vẫn cứ ỉm đi, một là coi như đứa bắn cũng đã nhận được bài học cảnh cáo để dằn mặt, hai là cũng hy vọng sau này nhỡ chẳng may đến lượt cũng đã vẫn còn một con đường thoái lui. Còn với những đứa bị lĩnh án tử hình, nếu mua chuộc được đao phủ thì có thể còn một con đường sống khác. Chính là điểm này này.(X2) nhưng đấy không phải chỗ đạn vào, mà là chỗ đạn ra vì khi bị bắn, đứa lãnh án sẽ quỳ xuống quay mặt cho mọi người nhìn, còn đao phủ thì đứng sau lưng, bao giờ cũng thế. Tức là điểm đạn vào ở sau lưng, có thể là bất kì đâu, nhưng khi đạn chui ra, nó phải ở đây (X2). Xiên chéo người. Nhưng cái đó hiếm và may rủi nhiều. Nhưng dù là còn 1% sống vẫn hơn là 100% chết chắc.
Nó trầm ngâm mím môi mím lợi suy nghĩ. Lão răng vàng cầm chai lavie lên tu ừng ựng rồi lấy tay áo quệt môi khà một tiếng dài