Chương 144: Vĩnh Hằng Hỏa Hải Luyện Ma Linh, Tích Thi Địa Ngục Dưỡng Huyết Cương
Lạc Chu vô cùng phấn chấn, đôi chân vẫn không ngừng sải bước.
Mới chỉ đi hết hai phần ba cái thế giới thử luyện này thôi mà linh văn đã báo hiệu tới giới hạn.
Lượng mệnh số tích lũy đạt tới ba vạn và không thể nạp thêm một chút nào nữa.
Lý do chính là bởi hắn đã thực hiện "ngàn luyện tẩy lễ" tới bốn mươi chín lần, giờ đây đã đạt tới mức bão hòa.
Mọi vật đều có cực hạn, luyện thể ngưng thần của linh văn cũng không ngoại lệ.
Những lượt ngưng thần sau đó đều rơi vào ba đại dị năng cấp cao, hoàn toàn không tạo ra chút thay đổi nào.
Lạc Chu thở ngắn thở dài, cơ duyên mà linh văn mang lại xem ra chỉ đến thế này là cùng, đành chấp nhận kết thúc vậy.
Cảm nhận linh văn một lượt, hiện tại lượng mệnh số đã đầy ắp.
Trong quá trình chuyển hóa mệnh số đó, những luồng Hỏa Ma Linh bắt đầu lặng lẽ sinh ra.
Hỏa Ma Linh ở đây giống như một loại sản phẩm phụ trong linh văn.
Trong lúc Lạc Chu tiêu tốn mệnh số để ngưng thần luyện thể, số lượng Hỏa Ma Linh đã tăng lên tới 135 con.
Mắt Lạc Chu sáng lên, nếu không thể tiếp tục luyện thể ngưng thần thì ta hãy bồi dưỡng bầy Hỏa Ma Linh này vậy.
Trận đại chiến vừa rồi, chúng đã chứng minh được giá trị khi giao đấu với Liễu Hồn Linh của Trịnh Liễu Căn.
Lạc Chu vận chân khí, mệnh số bên trong linh văn lại một lần nữa tiêu hao để hóa thành Hỏa Ma Linh.
Số lượng Hỏa Ma Linh tăng dần đều!
Lượng mệnh số vơi đi chút nào là Lạc Chu lại lập tức chạy tiếp để hấp thu bù đắp.
Thế nhưng ngay cả Hỏa Ma Linh cũng có giới hạn của nó!
Khi đạt tới con số 360 thì không thể tăng thêm được dù chỉ một con.
Nếu không thể tăng số lượng thì ta sẽ tăng thực lực cho chúng.
Lạc Chu tiếp tục dùng mệnh số để nâng cấp bầy Hỏa Ma Linh.
Nguyên bản Hỏa Ma Linh trông nhỏ xíu như những con nòng nọc.
Giờ đây, chúng bắt đầu to dần ra.
Khi sự tích lũy đạt đến điểm tới hạn, cả bầy Hỏa Ma Linh đồng loạt rung động, một cuộc tiến hóa bắt đầu xảy ra.
Thân hình của mỗi con Hỏa Ma Linh đều phình to gấp đôi.
Bọn chúng được cấu thành hoàn toàn từ ngọn lửa, tỏa ra luồng Minh hỏa đen kịt.
Mỗi con Hỏa Ma Linh biến thành một cục tròn vo rộng khoảng hai thước trông khá oai vệ.
Trên cái thân hình tròn trịa đó chỉ có duy nhất một con mắt và một cái miệng lớn, ngoài ra chẳng còn bộ phận nào khác.
Phía dưới cái mình tròn đó là một cái thân dài khoảng ba thước vô cùng nhỏ bé, mọc ra bốn cánh tay và hai chân tý hon...
Mỗi cánh tay đều có bàn tay, nhưng kỳ quặc là mỗi tay chỉ có đúng ba ngón.
Nhìn cái vẻ ngoài này, Lạc Chu thực sự không biết nên bình luận thế nào.
Nhưng dù có dị hợm thì trông chúng cũng có nét gì đó ngộ nghĩnh đáng yêu.
Lúc này thế giới thử luyện chỉ còn khoảng một phần sáu là chưa đi tới.
Nhưng Lạc Chu biết dừng lại là đủ: ba vạn mệnh số, 360 Hỏa Ma Linh, đây chính là tới đỉnh rồi.
Lượng mệnh số còn lại đành phải bỏ mặc thôi.
Chuyện đời chẳng mấy khi thập toàn thập mỹ, đôi khi hoàn hảo quá lại không phải phúc mà là họa!
Lạc Chu dừng bước, nhìn quanh để chuẩn bị cho công cuộc thu hoạch tiếp theo.
Hắn tiện tay nhặt xác một con thi quái để nghiên cứu.
Hắn nhớ lại lúc trước Tô Dương đã dùng thiên uy Thi Sơn Huyết Hải để thu thập xác chết.
Mà Thi Sơn Huyết Hải của mình đã hóa thành Thần Thông Tích Thi Địa Ngục, cái thần thông mà lâu nay hắn không tài nào sử dụng nổi.
Thấy Tô Dương thu thập xác, Lạc Chu liền vỡ lẽ: muốn khởi động Tích Thi Địa Ngục nhất định phải có xác chết làm chất dẫn.
Nhưng vấn đề là thu thập thế nào đây?
Lạc Chu mày mò mãi vẫn không ra.
Toàn Biết bỗng lên tiếng gợi ý:
"Lạc Chu, hãy thay đổi đặc tính chân khí đi!
Hãy dùng hệ thống của Cửu Thiên Thập Địa Chân Ma Khí."
Chân khí bấy lâu nay của Lạc Chu vẫn luôn là Thủy Triều Khí, nghe vậy hắn liền gật đầu hiểu ý.
Hắn lập tức chuyển hóa chân khí trong người: Thiên Thực Khí, Thiên Tê Khí, Địa Âm Khí, Địa Chú Khí, Địa Phúc Khí, Địa Ám Khí, Địa Liệt Khí...
Qua lại giữa các đặc tính chân khí đó để lựa chọn.
Cuối cùng hắn chốt lại hai đạo chân khí: Thiên Thực Khí và Địa Chú Khí.
Chính là hai đạo chân khí lấy từ Huyết Anh Vũ của Phương Ngưng Sương.
Vừa chuyển đổi xong, Lạc Chu cảm giác Thần Thông Tích Thi Địa Ngục dường như đã bừng tỉnh.
Hắn thử thi triển, lập tức phía sau hắn mở ra một cánh cổng ảo mờ mờ.
Cánh cổng rộng khoảng một trượng, phía sau chính là Tích Thi Địa Ngục.
Bản thân Lạc Chu thì không thể bước vào trong đó.
Hắn ném thử hai cái xác vào cánh cổng ảo ấy.
Tức thì hai cái xác biến mất, Lạc Chu cảm nhận được mình đã kết nối với một không gian hư không đặc biệt chính là Tích Thi Địa Ngục, và bên trong đã có hai vật phẩm.
Thì ra là vậy! Lạc Chu lập tức hành động, hễ trên đường thấy xác thi quái là hắn quăng ngay vào cổng ảo.
Cánh cổng Tích Thi Địa Ngục dường như di động theo từng bước chân của Lạc Chu.
Đột nhiên, hai cái xác ném vào đầu tiên dường như bị chân khí của Lạc Chu thấm đẫm.
Chúng sống lại!
Nhưng chúng không còn mang hình dáng thi quái cũ mà biến đổi thành hai con Huyết Yểm Cương Thi.
Giống hệt hình thái của lũ Huyết Yểm mà Lạc Chu từng gặp ở thành Phượng Thiên, chỉ có điều hai con này mang đậm đặc tính của cương thi hơn.
Chúng hoàn toàn phục tùng Lạc Chu và dường như còn có chút thần trí tự thân.
Lạc Chu ra lệnh cho chúng bước ra khỏi Tích Thi Địa Ngục.
Kỳ lạ là cánh cổng mà chính Lạc Chu không vào được thì lũ cương thi này lại có thể ra vào tùy ý.
Lạc Chu giao nhiệm vụ cho chúng: đi thu lượm xác thi quái và đưa vào Tích Thi Địa Ngục.
Có thêm sự giúp sức của cương thi, tốc độ vận chuyển tăng nhanh rõ rệt.
Càng nhiều xác được đưa vào thì số lượng Huyết Yểm Cương Thi xuất hiện để phục vụ Lạc Chu càng đông.
Cứ thế cả bầy cùng động thủ!
Hàng chồng xác chết khắp nơi đều không bị lãng phí.
Từng bộ xác thi quái lần lượt được đưa vào cổng địa ngục.
Theo số lượng xác chết trong Tích Thi Địa Ngục tăng lên, cánh cổng ảo phía sau Lạc Chu cũng không ngừng mở rộng và cao lớn thêm.
Đang mải mê thu thập chiến lợi phẩm thì Lạc Chu đột nhiên cảm thấy có thần thức khóa chặt lấy mình từ xa.
Một đám bóng người đang điên cuồng lao tới.
Nhìn kỹ, kẻ nào trông cũng giống Trịnh Liễu Căn cả.
Trịnh Liễu Căn sau khi sống sót qua đòn Bồ Đề Diệt đã tháo chạy, nhưng gã vẫn chưa rời khỏi thế giới thử luyện.
Vì không cam tâm chịu thất bại, gã vẫn quanh quẩn nơi đây.
Vô tình cảm ứng được Lạc Chu đang lẻ loi một mình, gã không ngần ngại kéo quân tới báo thù.
Lạc Chu đếm sơ qua thấy có mười lăm tên Trịnh Liễu Căn, đây là chiêu biến chủng Liễu Hồn Linh của gã.
Lạc Chu chỉ mỉm cười nhìn chúng lao tới.
Trịnh Liễu Căn vừa tới nơi đã gào thét:
"Tiểu tử, ngươi dám phá hỏng đại sự của ta, ta sẽ khiến ngươi chịu khổ nhục trăm đường, hủy diệt thần hồn ngươi để những đợt thử luyện sau ngươi không ngóc đầu dậy nổi..."
Chưa kịp nói hết câu, Lạc Chu đã nhàn nhạt thốt: "Giết sạch bọn chúng đi!"
Ầm! 360 con Hỏa Ma Linh đồng loạt xuất hiện.
Chúng ùa tới như một cơn bão lửa!
Phải đến lúc thực chiến, hình thái chiến đấu của Hỏa Ma Linh mới thực sự lộ rõ.
Con nào trông cũng như một quả cầu lửa khổng lồ tỏa nhiệt lượng kinh thiên.
Trước đó chưa tới một trăm con đã đánh ngang ngửa với Trịnh Liễu Căn.
Giờ đây Hỏa Ma Linh vừa tiến hóa, số lượng lại tăng lên tới 360 con, trong khi Trịnh Liễu Căn đang mang trọng thương, vừa thấy cảnh này gã liền rú lên một tiếng rồi quay đầu bỏ chạy trối chết.
Lạc Chu chẳng thèm đuổi theo, tiếp tục chỉ huy bầy Huyết Yểm Cương Thi dọn dẹp xác chết.
Oanh! Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía xa.
Mọi thứ bị san bằng bởi một vụ nổ kinh khủng.
Nhìn lên bảng danh sách, cái tên Trịnh Liễu Căn đã đen lại, gã đã bị bầy Hỏa Ma Linh đuổi kịp và đánh chết bằng đòn tự bạo.
Vì đòn đó mà 360 con Hỏa Ma Linh đã tiêu biến mất 195 con.
Thế nhưng Lạc Chu chẳng hề bận tâm, chỉ cần "Vĩnh Hằng Hỏa Hải" của linh văn vẫn còn thì sau mười hai canh giờ chúng sẽ tự động được hồi phục lại thôi.
Việc quan trọng nhất bây giờ là vơ vét nốt số xác chết này.
Cơ hội thế này nghìn năm có một!
Đề xuất Tiên Hiệp: Tu La Võ Thần (Dịch)