Chương 287: Thổ Tức

Hiện tại Thái Dật phong chỉ còn lại Lạc Chu và Diệp Dương Long.

Tuy nhiên Giám Huyền vẫn rất bình tĩnh.

Trước đây lần nào cũng vậy, qua hai ba vòng là toàn quân bị diệt.

Nay lọt được vào vòng bốn đã là thành tích tốt nhất trong vòng trăm năm qua rồi.

Vòng thứ tư vốn chỉ còn 115 người, nhưng sau khi tuyển chọn thêm mười ba người từ nhánh bại binh, đã tập hợp đủ 128 người.

Đối thủ của Lạc Chu là một tuyệt sắc mỹ nữ, mái tóc dài phiêu dật, mắt sáng răng trắng, đôi mắt đẹp long lanh như chứa đựng linh khí trời đất, toát ra một vẻ đẹp huyền ảo say đắm lòng người.

"Lưu Thiên Y, Phi Vũ phong!"

Mông Lông phong lúc trước chuyên về pháp môn nguyên năng mờ ảo, thì Phi Vũ phong lại chuyên về triệu hoán pháp và dưỡng thần mục quỷ thuật.

Lạc Chu cũng báo danh hiệu, Lưu Thiên Y chỉ đành cười khổ.

Luyện Khí kỳ mà sở hữu hai thiên địa tôn hiệu, đánh sao nổi đây?

Nhưng nàng vẫn chọn ra tay.

Quả nhiên nàng đi theo con đường triệu hoán, liên tục gọi ra các Hoán Linh (linh hồn được triệu hoán).

Nào là Kim Giáp thần binh, voi lớn ma mút, chiến sĩ man hoang, ác quỷ búa lớn, Thụ yêu trường cung...

Trong chớp mắt, trên chiến trường đã tập trung đủ 108 vị Hoán Linh.

Mỗi vị Hoán Linh đều có thực lực Luyện Khí đại viên mãn.

Bình thường, lấy 108 chọi 1 thì kẻ địch cầm chắc cái chết!

Hơn nữa đám Hoán Linh này còn lờ mờ kết thành đại trận!

Bát Môn Kim Tỏa trận!

Lạc Chu lặng im bất động, nhường nàng đi trước một bước, coi như là tôn trọng đối thủ.

Đợi đến khi đại trận của nàng thành hình, trường cung rực sáng, pháp thuật bắt đầu vận chuyển tấn công.

Lạc Chu mới ra chiêu, vẫn là một chưởng nhẹ nhàng như gió thoảng!

Phiên Thiên Chưởng!

Một chưởng này ẩn chứa thiên uy Trọng Thiên Võ Đạo, Vô Địch Bá Quyền, Vũ Hùng Hám Địa...

Chỉ là một cái đẩy khẽ khàng, như thể gió lộng tràn về.

Dưới đòn đánh ấy, bất kể Hoán Linh, đại trận hay mỹ nữ, thảy đều không lưu lại một mảnh tàn tro, chết sạch!

Bá đạo đến thế là cùng, 3.600 năm pháp lực bùng nổ, quét sạch mọi lũ trâu bò rắn rết.

Lạc Chu mỉm cười, lại tiến thêm một bước!

Sau khi truyền tống ra ngoài, Lạc Chu chính thức lọt vào top 64.

Hắn nhìn sang Diệp Dương Long, đối phương cũng gật đầu báo tin vui, y cũng đã vào đến vòng này.

Diệp Dương Long sở hữu đủ loại biến hóa của rồng, mỗi lần biến hóa lại tương đương thêm một mạng, thực lực vô cùng cường hãn, thắng lợi là chuyện thường.

Đám người Giám Huyền xung quanh thấy Lạc Chu lại thắng, có người reo hò ầm ĩ.

"Lạc sư đệ, đệ quá đỉnh!"

"Lạc sư đệ, ta muốn sinh khỉ con cho đệ!"

"Thái Dật phong chúng ta lần này đúng là nở mày nở mặt rồi."

"Tuyệt quá, ha ha ha!"

Lạc Chu chỉ mỉm cười. Ba người Độc Cô Tĩnh đã rút lui, hắn thực sự tràn trề tự tin.

Đợi vòng kế tiếp tranh suất vào top 32.

Sự xuất hiện chói sáng của Lạc Chu đã bắt đầu thu hút không ít ánh nhìn.

"Mọi người xem kìa, Lạc Chu của Thái Dật phong mạnh quá sức tưởng tượng!"

"Liên tục mấy vòng đều kết thúc bằng một đòn kết liễu!"

"Số đỏ hay sao? Toàn đụng trúng mấy kẻ yếu?"

"Lâm Quang Nhiễm song lôi hợp nhất, Lưu Thiên Y của Phi Vũ phong, còn có Hạng Khuyết của biệt hiệu Bào Hao Thanh Quang nữa."

"Hả? Bào Hao Thanh Quang Hạng Khuyết mà cũng thua hắn sao, đó vốn là ứng cử viên cho top 30 mà."

"Thì ra Lạc Chu lợi hại đến thế?"

"Gớm thật, hai thiên địa tôn hiệu Đồ Long giả và Phá Thuẫn giả luôn!"

Kẻ thông minh đã không nói nhảm nữa mà lập tức đi... đặt cược thêm vào Lạc Chu!

Lại một tia sáng lóe lên, trận chiến 64 chọn 32 bắt đầu!

Lạc Chu nhìn đối thủ, lại là người quen.

Lưu Nguyệt của Trọng Lâu phong, danh hiệu Phù Tâm Khuy Chân!

Thực tế những kẻ từng khiêu chiến Lạc Chu vốn dĩ là những tinh anh mạnh nhất trong lứa này, không thì họ đã chẳng có tư cách đó.

Vì thế, đi đến cuối cuộc thi, gặp lại họ là điều tất yếu!

Thấy Lạc Chu, Lưu Nguyệt cười khổ, đúng là đen đủi!

Hắn không phí lời, nhìn Lạc Chu rồi giơ tay tung ra một tấm bùa!

Hắn không dùng bùa mẹ để tạo phù hải, mà dùng trực tiếp bản mệnh phù lục.

Tấm phù vừa ra, toàn thân hắn bắt đầu tan chảy, dùng tính mạng để kích phát, lấy thần hồn để thi triển.

Một vệt kim quang xé toạc bầu trời giáng xuống!

Đánh chết Lạc Chu thì hắn thắng, bằng không hắn chết chắc!

Lạc Chu gật đầu, những kẻ từng khiêu chiến hắn đều đã mạnh lên rất nhiều so với quá khứ.

Nhưng hắn còn mạnh hơn!

Cảm giác luồng kim quang này ẩn chứa lực lượng quá lớn, [Hộ Thân Thủ] của Lạc Chu e là không chặn nổi.

Để bày tỏ sự tôn trọng với đối thủ, Lạc Chu lập tức biến thân.

Đại Uy Thiên Long!

Đại Uy Thiên Long có tứ đại Kim Thân, tương đương thực lực nửa bước Kim Đan.

Với thực lực này, [Hộ Thân Thủ] của hắn mạnh lên gấp hàng chục lần.

Lạc Chu dùng thân rồng chống đỡ kim quang của đối phương!

Ầm! Kim quang nổ tung trên thân rồng, ánh sáng lóe lên nhưng [Hộ Thân Thủ] vẫn bình an vô sự!

Đòn này vốn tương đương uy lực Trúc Cơ đại viên mãn.

Nhưng Lạc Chu sau khi biến thân đã đạt mức nửa bước Kim Đan, cao hơn một bậc, nên hoàn toàn hóa giải được.

Hắn nhìn Lưu Nguyệt, không hề ra tay nữa.

Lưu Nguyệt hành lễ, cơ thể dần tan biến. Kích hoạt bản mệnh kim phù bằng tính mạng đồng nghĩa với việc hắn tự chọn con đường hi sinh!

Lạc Chu lọt vào top 32!

Trở lại quảng trường lớn, Lạc Chu thấy Diệp Dương Long đang cau mày.

"Thắng chứ?"

"May mắn thôi, đối thủ là Đường Vũ của Kinh Chập phong, danh tiếng thì ít nhưng thực lực mạnh lạ kỳ. Phải chật vật lắm ta mới thắng được."

Giám Huyền đứng cạnh nói đế vào:

"Diệp sư đệ, đệ không biết đấy thôi. Đường Vũ của Kinh Chập phong nổi tiếng là 'đấu người điên' (kẻ cuồng chiến), đệ thắng được hắn thì thực sự quá cừ!"

"Đấu người điên? Đó là cái gì?"

Diệp Dương Long chưa từng biết đến sự tồn tại của đấu chiến tu sĩ.

Lạc Chu thở dài, đột nhiên hắn có dự cảm trận tới mình sẽ đụng độ đám người điên này.

Quả nhiên, trận 32 chọn 16, Lạc Chu thấy một người quen.

Trương Kim Xuân, người hắn mới quen lúc đi tắm thông qua Quang Ngân.

Y cũng là một trong đám cuồng chiến, thấy Lạc Chu thì rất vui mừng.

"Trương Kim Xuân, Kim Hoa phong, Kim Đao Hoành Thiên!"

Kim Đao Hoành Thiên, kẻ này cũng có thiên địa tôn hiệu, thực lực chẳng vừa đâu!

"Quang Ngân bảo ngươi là kẻ cuồng chiến, tốt lắm. Suốt chặng đường qua đối thủ quá yếu, thật vô vị, nay mới có thể cùng ngươi đánh một trận ra trò!"

Lạc Chu nhìn y, nói: "Trương sư huynh, xin mời!"

"Vậy ta không khách khí, sẽ dốc toàn lực ra tay!"

Ầm một tiếng, Trương Kim Xuân lập tức biến đổi, toàn thân dường như hóa thành Kim Tinh!

Y đứng đó hệt như một người vàng, tỏa ra ánh kim quang vô tận.

Quả nhiên là Đấu Chiến thiên phú, thực lực trong nháy mắt vọt lên tương đương Trúc Cơ kỳ.

Tuy không mạnh bằng kiểu nhảy vọt lên Kim Đan của Quang Ngân, nhưng y ổn định và bền bỉ hơn nhiều.

Lúc này y sở hữu khả năng phòng ngự và tấn công vô song.

Tốc độ cũng không hề chậm chạp hay có bất kỳ sơ hở nào!

Lạc Chu dưới trạng thái Ngũ Cảm Lục Giác lập tức nhìn thấu con đường của y.

Thanh Canh Thần, thần lực phụ thân!

Chẳng trách y là đệ tử Kim Hoa phong, vì Thanh Canh Thần chính là sơn chủ của phong đó.

Lạc Chu còn cảm nhận được vết tích của thần thông Kim Cương Thiết Cốt trên người Trương Kim Xuân.

Đối diện với Trương Kim Xuân đang điên cuồng lao tới, Lạc Chu cũng không nương tay, hét lớn một tiếng hóa thành Đại Uy Thiên Long, tiếng rồng ngâm bùng nổ!

[Thiên Nham Vạn Hác Thính Long Ngâm]

Tiếng rồng ngầm khiến Trương Kim Xuân thoáng khựng lại.

Chỉ một tích tắc đó là đủ, Lạc Chu đã lao tới, lần này trực tiếp dùng toàn lực áp đảo.

Chỉ một cú bổ xuống, hắn đã đè chặt "người vàng" Trương Kim Xuân xuống đất.

Hằng Cổ Thiên Long của Lạc Chu áp chế đối thủ về mọi mặt.

Đè nghiến đối phương xuống, hai cái đầu rồng bên cạnh cắn chặt vào hai tay y, dùng sức xé mạnh khiến cơ thể y bị căng ra hình chữ thập.

Cái đầu rồng ở giữa gí sát vào miệng mũi của Trương Kim Xuân, bất ngờ phun ra Long Tức.

Miệng đối miệng, Thổ Tức!

Thần thông Quán Xuyên Long Tức!

3.600 năm pháp lực chậm rãi truyền vào!

Dưới luồng Long Tức này, Trương Kim Xuân dù giãy giụa thế nào cũng vô ích.

Hắn trực tiếp bị luyện hóa đến chết trong làn Long Tức kinh hoàng của Lạc Chu!

Đề xuất Huyền Huyễn: Tàng Phong
Quay lại truyện Nguyên Thủy Kim Chương
BÌNH LUẬN