Chương 298: Tiệc

Oanh!

Nguyên khí màu vàng óng quét sạch ra, chỉ thấy một đạo dòng lũ nguyên khí trăm trượng gào thét mà ra, phảng phất biến thành một đầu nộ mãng, mang theo khí thế hung hãn, lao thẳng tới Tào Sư.

Nhưng Tào Sư thấy thế, mặt lại nở nụ cười lạnh, bàn chân đột nhiên giẫm một cái.

Nguyên khí tựa như ngân sương, cũng gào thét mà ra, mang theo sắc bén rét lạnh không thể hình dung, trực tiếp liều mạng với kim quang nguyên khí kia.

Hai đạo nguyên khí va chạm, lập tức có sóng xung kích cuồng bạo tràn ra, mặt đất xung quanh bị xé nứt từng đạo vết tích, thủng trăm ngàn lỗ.

Hai đạo nguyên khí va chạm, hiển nhiên nguyên khí tựa như ngân sương càng hùng hậu, dù sao Tào Sư dù sao cũng là Thái Sơ cảnh ngũ trọng thiên, độ hùng hậu của nguyên khí hơn hẳn Chu Nguyên.

Nhưng nguyên khí của Chu Nguyên có phẩm chất cao hơn, cũng cực kỳ khó nhằn, cho nên nguyên khí như ngân sương kia dây dưa một lát, mới tiêu diệt hết kim quang nguyên khí.

Và ngay khoảnh khắc kim quang nguyên khí bị làm hao mòn gần hết, một đạo hư ảnh như quỷ mị xuất hiện phía sau Tào Sư, một đạo bút ảnh căng phồng lên, lông tơ tuyết trắng trong nháy mắt hóa thành ngàn vạn hàn quang, như điện chớp hung mãnh đâm vào các yếu hại quanh thân Tào Sư.

"Hừ, những thủ đoạn này của ngươi, ta đã sớm điều tra rõ mười mươi!"

Hàn mang phía sau bao phủ đến, Tào Sư cười lạnh một tiếng, bàn tay nắm chặt, chỉ thấy một cây côn sắt bằng bạch ngân xuất hiện trong tay, trên côn sắt khắc nhiều nguyên văn, nguyên khí quán chú vào giữa, tản ra hàn quang.

Bạch Ngân Thiết Côn quét ngang ra sau, nguyên khí gào thét, tựa như một côn xé rách không khí, ngàn vạn hàn quang kia cũng bị chấn động văng ngược trở lại.

Ánh mắt Tào Sư lạnh lùng, thừa thế không tha người, đột nhiên lao ra, nguyên khí quán chú vào côn sắt, trực tiếp hóa thành vô số đạo côn ảnh, phô thiên cái địa đánh tới Chu Nguyên.

Mỗi một đạo côn ảnh kia đều có thanh thế dọa người, ngay cả cao thủ Thái Sơ cảnh tứ trọng thiên cũng phải tránh lui.

Thiên Nguyên Bút trong tay Chu Nguyên cũng vung ra từng đạo bút ảnh, kim quang nguyên khí quấn quanh, ngòi bút huyền mang phun ra nuốt vào, cứng đối cứng với vô số đạo côn ảnh kia.

Keng! Keng!

Hỏa hoa không ngừng bắn ra, mỗi lần âm thanh lanh lảnh vang lên, nguyên khí cuồng bạo lại nổ tung.

Trên bệ đá xung quanh, rất nhiều ánh mắt nhìn hai đạo nhân ảnh quấn lấy nhau.

"Vị Chu Nguyên sư đệ này hỏa khí thật lớn, lại hoàn toàn lấy cứng chọi cứng." Trương Diễn cười nói, chỉ là trong lời nói có một tia mỉa mai nhàn nhạt.

Bởi vì ai cũng thấy được, Tào Sư chiếm ưu thế về nguyên khí hùng hậu, kiểu liều mạng này hiển nhiên có lợi cho Tào Sư, chẳng thấy tất cả phản kích của Chu Nguyên đều bị từng đạo côn ảnh kia đánh nát sao.

Chu Thái nhíu mày, không nói gì thêm, nhưng khóe môi cũng hơi nhếch lên.

Keng!

Đạo côn ảnh và bút ảnh cuối cùng va chạm nhau, cuồng phong tràn ra, chỉ thấy mặt đất rạn nứt, còn thân ảnh Chu Nguyên lại khẽ run lên, bắn ngược trở ra.

Tào Sư cười lạnh, không cho Chu Nguyên cơ hội thở dốc, lại hung hăng lao ra, bạch ngân côn ảnh ẩn chứa lực khai sơn, hung hăng đánh vào Chu Nguyên.

Chu Nguyên thấy thế, thân hình bỗng nhiên hư hóa, giống như một đạo sương mù, điện chớp lùi nhanh, trực tiếp tránh khỏi sự truy kích của Tào Sư.

Tào Sư truy kích mấy lần, nhưng không thể chạm đến góc áo Chu Nguyên.

Hiển nhiên bây giờ Hóa Hư Thuật của Chu Nguyên đã tinh thâm hơn trước.

"Lại bắt đầu chạy như chuột?" Tào Sư mỉa mai lên tiếng, chợt trong mắt hàn mang lóe lên, nói: "Nhưng đừng nghĩ rằng tu Hóa Hư Thuật, ta sẽ không làm gì được ngươi? Ngươi cũng đừng quá coi thường đệ tử kim đái nội sơn!"

"Tiểu Thiên Nguyên Thuật, Không Di Thuật!"

Khoảnh khắc âm thanh rơi xuống, dưới chân Tào Sư chợt có một đạo ngân quang kéo dài ra, hắn một bước bước lên.

Bạch!

Ngay khi bàn chân Tào Sư rơi xuống, thân ảnh hắn giống như xuyên thấu không gian, lại trực tiếp xuất hiện phía sau Chu Nguyên, côn sắt trong tay, mang theo nguyên khí trăm trượng, hung hăng đánh xuống.

"Tiểu Thiên Nguyên Thuật, Khai Sơn Côn!"

Trong tiếng hét to của Tào Sư, côn sắt cuồn cuộn gào thét, không thể ngăn cản, côn đó đánh xuống, ngay cả không ít đệ tử kim đái cũng biến sắc, không dám khinh thị.

Kình phong kinh người gào thét xuống đỉnh đầu cũng làm Chu Nguyên mắt ngưng tụ, năng lực của Tào Sư quả thật có chút nằm ngoài dự liệu của hắn.

Chu Nguyên nhắm hai mắt, có sắc lạnh lẽo bộc phát ra, bàn tay hắn đột nhiên nắm chặt Thiên Nguyên Bút, bề mặt cơ thể có Huyền Mãng Lân hiện lên, lực lượng trong cơ thể đột nhiên phóng đại.

"Thiên Nguyên Bút, Vạn Kình Văn!"

Chu Nguyên trong lòng quát khẽ, Thiên Nguyên Bút trong tay đột nhiên vung ra, kim quang nguyên khí sáng chói bộc phát, trong lúc mơ hồ, phảng phất có một âm thanh kình ngâm nhỏ xíu vang lên.

Một bút kia rơi xuống, không khí đều nổ tung, ngay cả mặt đất cũng không chịu nổi loại lực lượng kia, trong nháy mắt sụp đổ.

Lực một bút này của Chu Nguyên cũng khiến một vài đệ tử biến sắc.

Keng!

Côn bút lại cứng đối cứng, âm thanh lớn vang vọng.

Oanh!

Nguyên khí cuồng bạo sóng xung kích quét ngang ra, khiến nhiều đệ tử thân hình bất ổn, may là Thẩm Thái Uyên vung tay áo, liền làm dịu lại sóng xung kích tràn ra bệ đá.

Lúc này đông đảo đệ tử mới vội vàng nhìn về phía giữa sân.

Chỉ thấy giữa bệ đá khổng lồ kia, nứt toác ra một vết nứt, tựa như muốn chia bệ đá thành hai, và hai bên vết nứt, Chu Nguyên và Tào Sư đều bắn ngược trở lại.

Ngòi bút Thiên Nguyên Bút vạch ra vết tích và hỏa hoa trên mặt đất, Chu Nguyên giẫm chân ổn lại thân hình, thần sắc lãnh đạm nhìn về phía đối diện, chỉ thấy nơi đó, Tào Sư mặt cũng âm trầm nhìn tới.

Sự phản kích bộc phát đột ngột lúc trước của Chu Nguyên quả thật có chút ngoài dự liệu, lại trực tiếp chống lại đòn tấn công cường thế quyết đoán của hắn.

"Khó trách tự tin như vậy, quả thật có chút năng lực." Tào Sư cười lạnh nói.

Mặt Chu Nguyên không có gì biến động, chỉ nhìn chằm chằm Tào Sư, chậm rãi nói: "Át chủ bài của ngươi, thật cũng không sâu bao nhiêu."

Ánh mắt Tào Sư lạnh đi, khóe miệng hơi nhếch lên giọng mỉa mai: "Hóa ra ngươi vừa nãy là đang dò xét ta à?"

Lời vừa nói ra, nhiều đệ tử xung quanh bệ đá ánh mắt có chút kỳ quái, cho rằng đến lúc này Chu Nguyên vẫn còn mạnh miệng, lúc trước giao phong hiển nhiên là Tào Sư chiếm hết ưu thế.

Nhưng đối với những ánh mắt này, Chu Nguyên vẫn không để ý, hắn chậm rãi buông lỏng Thiên Nguyên Bút, thần sắc nhàn nhạt nói: "Đã như vậy, vậy cũng đúng."

"Giả thần giả quỷ, nếu thức thời, sớm nhận thua, ra tay lần nữa, ta không bảo đảm không nặng nhẹ." Tào Sư khinh thường nói.

Hắn không nhận được câu trả lời của Chu Nguyên, chỉ thấy lúc này Chu Nguyên, hai tay chậm rãi khép lại, và nguyên khí trong cơ thể hắn lúc này, đột nhiên nổi lên dao động cuồng bạo kịch liệt.

Oanh!

Trên đỉnh đầu hắn, nguyên khí hùng hồn phóng lên trời, quả thật có tiếng thú gào truyền ra, ẩn ẩn có hung sát khí tràn ngập.

Bốn đạo nguyên khí quang trụ xoay quanh trên đỉnh đầu Chu Nguyên, mỗi đạo ước chừng trăm trượng, trong nguyên khí ẩn ẩn có thú ảnh thành hình, tản ra hung uy.

"Cửu Long Điển?"

Tào Sư thấy thế, khóe miệng lại nhếch lên một vòng cười lạnh, hắn đã điều tra thủ đoạn của Chu Nguyên, tự nhiên biết hắn dựa vào này đánh bại Lục Phong.

"Ngươi cho rằng ta là Lục Phong? Bằng Cửu Long Điển cấp độ Tứ Long này của ngươi, liền muốn đánh bại ta? !" Tào Sư lạnh giọng cười nói.

Chu Nguyên nhắm mắt, chợt hít sâu một hơi, trong mắt lướt qua vẻ tàn nhẫn.

Trong Khí Phủ hắn, những Nguyên Khí Tinh Thần lóe sáng đột nhiên rung động dữ dội, nguyên khí chứa đựng trong đó, lúc này bị Chu Nguyên không chút giữ lại nghiền ép ra.

Ầm ầm!

Nhất thời, nguyên khí bàng bạc giống như dòng lũ, chảy trong kinh mạch cơ thể Chu Nguyên.

Và cũng chính khoảnh khắc này, trên đỉnh đầu Chu Nguyên, lại có một đạo quang trụ nguyên khí to lớn phóng lên trời, sau đó chia làm bốn, tiếng gầm rống kinh thiên động địa vang vọng.

"Cửu Long Điển... Bát Long!"

Rống!

Bốn đạo quang trụ nguyên khí càng to lớn xoay quanh gào thét, hung sát khí tràn ra, khiến bầu trời đều trở nên đỏ sậm.

Lúc này, xung quanh bệ đá, nhiều đệ tử đột nhiên biến sắc.

Ánh mắt họ chấn động nhìn tám đạo nguyên khí hình thú xoay quanh trên đỉnh đầu Chu Nguyên, trên khuôn mặt đều có vẻ kinh hãi lướt qua, hiển nhiên đã nhận ra uy năng của tám đạo nguyên khí.

Nụ cười mỉa mai trên khuôn mặt Tào Sư cũng lúc này chậm rãi ngưng kết, trong mắt hắn, có khó tin hiện ra, the thé nói: "Bát Long?! Cửu Long Điển của ngươi, lại tu đến Bát Long?!"

Hắn cảm thấy cực kỳ chấn kinh, phải biết, nửa tháng trước lúc Chu Nguyên đối chiến Lục Phong, Cửu Long Điển mới vừa đến cấp độ Tứ Long, sao lúc này lại trực tiếp đạt đến Bát Long?!

Cấp độ Bát Long, có thể coi là Cửu Long Điển đại thành, uy lực đó xa không phải Tứ Long có thể so sánh!

Phải biết, ngay cả trong số đệ tử nội sơn, có thể tu luyện Cửu Long Điển đến cấp độ Bát Long, đều cực kỳ hiếm hoi!

Chỉ là hắn lại không biết, Chu Nguyên vốn chuẩn bị cho hắn Cửu Long, chỉ là lúc tu luyện đến Bát Long thất bại, đó là vì nguyên khí trong cơ thể không đủ để chống đỡ hình thành đạo nguyên khí thú ảnh thứ chín.

Chu Nguyên lại lười nói nhảm nhiều, sau khi thăm dò nội tình của Tào Sư, hắn đã lười dây dưa tiếp, chiêu sát thủ át chủ bài này vốn là những ngày bế quan Chu Nguyên chuẩn bị cho Tào Sư.

Cho nên, hắn chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Tào Sư, tâm niệm vừa động.

Rống!

Tám đạo nguyên khí thú ảnh ngửa mặt lên trời gào thét, hung sát khí bộc phát ra, trong khoảnh khắc kế tiếp, đột nhiên bắn ra, mang theo bóng ma to lớn, bao phủ xuống Tào Sư đang biến sắc mặt.

"Thử xem bữa tiệc ta chuẩn bị cho ngươi đi."

Đề xuất Tiên Hiệp: Yêu Thần Ký (Dịch)
Quay lại truyện [Dịch] Nguyên Tôn
BÌNH LUẬN