Chương 127: Chuẩn Bị
Khi Nhạc Bình Sinh nhìn thấy Lý Tầm Ý, cả căn phòng tràn ngập mùi thảo dược nồng nặc. Ngực Lý Tầm Ý quấn đầy băng vải, điểm điểm huyết sắc thấm ra, hiển nhiên bị thương không nhẹ.
Sau khi Hoàng quản sự đưa Nhạc Bình Sinh tới, Lý Tầm Ý lần theo tiếng bước chân quay đầu, ánh mắt sáng lên, khuôn mặt tái nhợt không chút huyết sắc có chút kích động, giãy dụa muốn ngồi dậy, đồng thời cười nói:
"Ha ha! Nhạc huynh đệ, ngươi quả nhiên đến rồi!"
Theo Lý Tầm Ý, người võ giả trẻ tuổi kết bạn tại Biên Hoang này, ngoại trừ võ đạo cao thâm ra, hoàn toàn là cùng một loại người với mình, đồng dạng ghét ác như cừu, lấy việc đả kích đủ loại tội ác làm nhiệm vụ của mình. Là đồng loại của hắn.
Đương nhiên, hắn cũng không biết nhận thức của mình đối với Nhạc Bình Sinh, tới một mức độ nào đó đã sai lầm.
Nhạc Bình Sinh đi lên trước nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, ngăn cản động tác của hắn, hỏi: "Ngươi đây là có chuyện gì?"
Còn chưa đợi Lý Tầm Ý trả lời, hai tên y sư đang dọn dẹp hòm thuốc ở một bên mở miệng dặn dò:
"Lý tổng lĩnh, thi độc ngài trúng phải mười phần bá đạo, mặc dù tuyệt đại bộ phận đã được trừ bỏ khỏi cơ thể, nhưng trong gần một tháng tới ngài vẫn nên an tâm tĩnh dưỡng, uống thuốc đúng giờ. Không nên động thủ với bất luận kẻ nào, nếu không dư độc bài trừ không sạch sẽ, có khả năng sẽ gây tổn thương khó vãn hồi cho võ đạo căn cơ của ngài."
Thi độc?
Từ ngữ này truyền vào tai Nhạc Bình Sinh, khiến trong lòng hắn hơi động một chút.
Lý Tầm Ý cảm kích nói lời cảm tạ hai tên y sư, sau đó để Hoàng quản sự đưa bọn họ ra ngoài, chỉ còn lại Nhạc Bình Sinh cùng Lý Tầm Ý hai người.
Không đợi Nhạc Bình Sinh hỏi lại, Lý Tầm Ý đã cười khổ nói: "Nhạc huynh đệ, lần này để ngươi chê cười rồi."
"Y sư nói ngươi trúng thi độc? Đây là cái gì?"
"Cái này phải nói từ nhiệm vụ ta nhận."
Lý Tầm Ý tựa hồ còn sợ hãi, nói:
"Nhiệm vụ này do mấy tiểu gia tộc phụ cận Hoành Phong sơn mạch quanh Không Văn thành liên hợp ban bố tại Chân Võ Đạo. Thợ săn lên núi đi săn tấp nập mất tích, mấy gia tộc bọn hắn phái ra một đội hảo thủ đi tìm, kết quả cũng biến mất không còn tăm tích tại bên ngoài dãy núi, mới tìm đến Chân Võ Đạo, hi vọng tra ra nguyên nhân.
Chỉ là điều tra tin tức nên ta một thân một mình nhận lấy. Đến thị trấn gần biên giới Hoành Phong sơn mạch nhất tìm hiểu tin tức, ta mới biết được một tháng nay không riêng mấy gia tộc kia, rất nhiều dược nông lên núi hái thuốc cũng không hiểu thấu mất tích, khiến cho toàn bộ thị trấn thần hồn nát thần tính, không dám vào núi. Sau đó ta một mình tiến vào trong núi rừng tìm kiếm, trọn vẹn hai ngày, rốt cuộc tìm được nguyên nhân."
"Lại là tẩu thi! Hơn nữa còn không chỉ một!"
Lý Tầm Ý nghiến răng nghiến lợi, phẫn hận tới cực điểm:
"Ta bị ba cái tẩu thi vây công, còn có hai cái ẩn nấp lặng yên không tiếng động đột nhiên bạo khởi. Ta bất ngờ không đề phòng bị móng vuốt bọn hắn phá vỡ da, sau khi đánh giết năm cái tẩu thi này, dược vật ta mang theo trên người có hiệu quả quá mức bé nhỏ đối với loại thi độc này, không thể không chạy về. Nếu không phải đã đạt cấp bậc võ giả Tẩy Tủy Thay Máu, chỉ sợ không chống được mấy ngày nay liền sẽ chết bất đắc kỳ tử."
Tẩu thi? Cương thi? Sinh Hóa Nguy Cơ (Resident Evil)?
Trong đầu lướt qua mấy suy nghĩ không liên quan, Nhạc Bình Sinh hỏi: "Tẩu thi này là cái gì?"
Lý Tầm Ý sắc mặt tái xanh trả lời:
"Cái gọi là tẩu thi chính là dược nhân, độc nhân! Là bị người dùng thủ đoạn đặc thù luyện chế ra. Loại vật này đã không thể gọi là người, sau khi trải qua thủ đoạn đặc biệt cùng ngâm dược thủy, không cảm thấy bất kỳ đau đớn nào, không sợ sinh tử, cũng đánh mất ý thức bản thân, hoàn toàn là một cái xác không hồn chỉ biết nghe lệnh người khác!
Thân thể bọn chúng sau khi qua luyện chế xử lý, lực phòng ngự bên ngoài cũng tăng lên biên độ lớn, một đôi độc trảo một khi cào rách da người, độc tố liền sẽ lập tức theo huyết dịch chảy khắp toàn thân, hết sức lợi hại.
Những thứ này kỳ thật đối với cao thủ võ đạo mà nói không tính là gì.
Mấu chốt là bọn chúng không biết đau đớn lại hung hãn không sợ chết, trừ phi chém đứt đầu, nếu không cho dù bị chém rụng tay chân, đâm xuyên trái tim, bọn chúng vẫn có thể vô tri vô giác phản kích! Ta chính là không có kinh nghiệm, ăn cái thiệt thòi này.
Loại vật này, tại hơn hai trăm năm trước khi Đại Hoang Thần Triêu bị lật đổ đã sớm tuyệt tích, không nghĩ tới lại xuất hiện! Không biết trong Hoành Phong sơn mạch còn ẩn giấu bí mật gì. Chuyện này ta đã báo cáo cho cao tầng, nâng cao đẳng cấp nhiệm vụ, tin tưởng rất nhanh liền có thể tra rõ ràng chuyện này."
"Đúng rồi." Lý Tầm Ý từ trong cảm xúc phẫn nộ bình phục lại, áy náy nói với Nhạc Bình Sinh: "Ngươi đã đến nơi này, là nguyện ý gia nhập Chân Võ Đạo sao?"
Nhạc Bình Sinh gật đầu, thẳng thắn nói: "Ta chủ yếu là muốn lợi dụng kênh tình báo của Chân Võ Đạo thu thập tin tức một người, Hoàng quản sự đã nói với ta, chỉ cần ta thông qua khảo hạch trở thành thành viên chính thức, sau đó bỏ ra điểm tích lũy nhiệm vụ là được."
"Ta hiểu." Lý Tầm Ý cũng không thèm để ý điểm này, nói: "Điểm tích lũy hiện tại với ta mà nói không có tác dụng quá lớn, khoản này ta có thể giúp ngươi ra, chỉ còn lại khảo hạch, bất quá đối với ngươi mà nói cũng không thành vấn đề."
Như vậy không thể tốt hơn. Nhạc Bình Sinh không từ chối ý tốt của Lý Tầm Ý. Đối với hắn hiện tại, có thể tiết kiệm chút nào hay chút đó, không cần thiết lãng phí thời gian.
Hô!
Cửa phòng đột nhiên mở ra, Nhạc Bình Sinh quay đầu nhìn lại, một nữ tử khí chất lãnh diễm, thân mang võ phục màu xích kim, dáng người cao gầy đi đến, sau lưng còn đi theo hai võ nhân.
Nữ tử này dung nhan mỹ lệ, khuôn mặt như vẽ, động tác lưu loát, tự mang một phần oai hùng chi khí, cũng không để ý tới Nhạc Bình Sinh, đi đến trước mặt thẳng tắp nhìn Lý Tầm Ý cau mày nói:
"Tầm Ý, thương thế của đệ ta nghe y sư giảng rồi, đệ làm sao vậy?"
Nhìn thấy nữ tử này, Lý Tầm Ý thần sắc có chút xấu hổ, thấp giọng nói: "Tỷ tỷ, lần này là đệ sơ ý chủ quan, lần sau sẽ không."
Lý Thuần Y gật đầu: "Đệ an tâm dưỡng thương, chuyện này phụ thân đã giao cho ta xử lý."
"Tỷ?" Lý Tầm Ý có chút vội vàng: "Số lượng những tẩu thi này không biết còn bao nhiêu, một mình tỷ. . ."
"Ân?" Hắn lời còn chưa nói hết, Lý Thuần Y đã mặt không thay đổi nói: "Đệ đệ của ta, đệ đang hoài nghi năng lực của ta?"
Lý Tầm Ý rụt cổ lại, tựa hồ có chút e ngại tỷ tỷ này, lúng túng nói: "Không phải, đệ chỉ lo lắng. . ."
"Yên tâm đi." Ngữ khí Lý Thuần Y trở nên bình thản: "Sư tử vồ thỏ cũng dùng toàn lực, đạo lý này làm sao ta lại không hiểu? Ta sẽ dẫn theo bốn thành viên hạch tâm, lại thêm Tiêu Kiếm Dương, đi xem một chút kẻ nào làm ra những mưu mẹo nham hiểm này."
Tiêu Kiếm Dương thêm bốn thành viên hạch tâm?
Lý Tầm Ý lập tức yên lòng, sau đó mắt hắn sáng lên, nói với Lý Thuần Y:
"Tỷ tỷ, vị bằng hữu này của đệ, do đệ tiến cử, đang chuẩn bị gia nhập Chân Võ Đạo, còn chưa trải qua khảo hạch. Vừa vặn hắn cùng các tỷ đi một chuyến, coi như làm khảo hạch thế nào?"
Nghe Lý Tầm Ý nói, Lý Thuần Y khẽ quay đầu sang.
Người trẻ tuổi này còn nhỏ hơn Lý Tầm Ý, nhìn qua bình thường, không thấy có gì lạ thường.
Nhìn thấy lông mày Lý Thuần Y lập tức nhăn lại, Lý Tầm Ý tranh thủ thời gian nói:
"Tỷ yên tâm đi, vị bằng hữu này của đệ trên thực lực còn muốn vượt qua đệ không ít, hoàn toàn có thể so sánh với thành viên hạch tâm, tuyệt đối sẽ không liên lụy các tỷ."
Lý Thuần Y liếc Nhạc Bình Sinh một chút, không nói một lời, xoay người rời đi.
Lý Tầm Ý sững sờ, đang chuẩn bị mở miệng, thì khi Lý Thuần Y đi ra khỏi cửa, một câu đã vọng vào:
"Chuẩn bị kỹ càng, một canh giờ sau chờ chúng ta ở đại sảnh."
Lý Tầm Ý bất đắc dĩ cười cười, quay đầu lại áy náy nói với Nhạc Bình Sinh:
"Thật xin lỗi, tỷ tỷ ta xưa nay tính cách chính là như vậy. Nàng cùng Tiêu Kiếm Dương thực lực đã đến giai đoạn Xông Quan, là chiêu bài cùng trụ cột của Chân Võ Đạo. Ta căn bản không cách nào so sánh. Phái hai đại cao thủ bọn họ xuất mã, xem ra cao tầng đối với chuyện này mười phần coi trọng. Ngươi cùng bọn hắn xuất phát, không có vấn đề gì chứ?"
"Tốt, đã như vậy, ngươi an tâm nghỉ ngơi, ta cũng đi chuẩn bị một chút."
Nhạc Bình Sinh đứng dậy, cứ như vậy không cần lãng phí thời gian chờ Chân Võ Đạo sắp xếp khảo hạch sau này, hắn tự nhiên sẽ không cự tuyệt.
Đề xuất Voz: Ma ban trưa - thể loại tâm linh