Chương 206: Địa Ngục Vô Môn Tự Dấn Thân (9)
Tranh tranh tranh!
Trong tiếng kim thiết rung động, đao quang của Nhạc Bình Sinh lại lóe lên. Thân hình nhấp nhô khí thế như cầu vồng, trong tiếng ầm ầm chấn động đại địa, từng mảng lớn đất đá kịch liệt bốc lên. Một bước hắn liền vượt qua khoảng cách mấy trượng, theo sát mà tới!
Thân đao trong tay Nhạc Bình Sinh chấn động, không khí bị nén chặt rít lên. Lại mấy đạo đao quang ngưng tụ như thật, lạnh lẽo lăng không vượt qua trượng xa, thế như chẻ tre đẩy ra trùng điệp không khí cách trở, bổ nghiêng xuống trán Thần Luân Pháp Vương!
Đao khí tung hoành đồng thời, thân ảnh hắn như giòi trong xương, đuổi sát Thần Luân Pháp Vương.
Chỉ một thoáng, một cỗ sát phạt chi thế như ngựa đạp liên doanh, phá trận công thành xông thẳng tới Thần Luân Pháp Vương, kích thích da đầu hắn run rẩy!
Lúc này Thần Luân Pháp Vương biết đao khí trong tay Nhạc Bình Sinh khắc chế Tế Tự Đao của Thánh giáo, nào dám để hắn cận thân?
Thần Luân Pháp Vương thở phào một hơi, hai đầu lông mày vô cùng lo lắng, thân hình thấp nằm như một con hung thú phủ phục, tràn đầy lực bộc phát khó tả. Mắt thấy đao quang bổ tới, hai tay mười ngón lập tức co lại bắn liên hồi. Những quả cầu hỏa diễm tinh hồng to bằng nắm tay trống rỗng xuất hiện trước mười đầu ngón tay, trong chớp mắt liên tục bắn ra.
Ầm ầm!
Mấy chục quả huyết viêm tinh hồng vừa chạm vào đao khí sâm sâm lập tức nổ tung. Sóng nhiệt khuấy động bộc phát từ trong ra ngoài, nhấc lên cuồn cuộn dậy sóng, lập tức vỡ nát đao khí.
Ông!
Nhưng vào lúc này, Thần Luân Pháp Vương vốn đã bị ánh lửa bạo tạc trước mắt thu hút tuyệt đại bộ phận lực chú ý bỗng nheo mắt. Khóe mắt liếc thấy một vòng đao quang trắng bệch đang vô thanh vô tức xóa tới cổ mình, tựa hồ ngay giây tiếp theo, đầu mình sẽ cao cao bay lên.
"Uống! ! !"
Trong cổ họng đột nhiên quát to một tiếng, song chưởng Thần Luân Pháp Vương hung hăng hợp kích!
Từ đầu đến chân, quanh người hắn trong vòng ba thước bỗng nhiên huyết quang đại tác. Trong huyết hải phiêu diêu, trống rỗng luồn lên Huyết Minh Chân Hỏa dày ba thước, như một con ma quái bao trùm cả người Thần Luân Pháp Vương, đồng thời bổ nhào ra ngoài!
Một cơn gió lửa mạnh mẽ lượn vòng hướng vào trong, đồng thời tiếng quỷ khóc sói gào ô ô chấn động không ngớt.
Chiêu này hiển nhiên khác biệt với hỏa diễm Thần Luân Pháp Vương bắn ra trước đó. Trong huyết viêm bừng bừng dữ dằn hiển hiện một cỗ khí tức âm trầm kinh khủng, thậm chí khiến Nhạc Bình Sinh cảm nhận được sự ăn mòn mãnh liệt, tựa như axit trào dâng ập vào mặt!
Mắt thấy biến hóa như thế, Nhạc Bình Sinh cả người giống như vạn năm hàn băng, tỉnh táo tới cực điểm. Khí lưu quanh thân mãnh liệt bạo phát, thân hình đảo ngược, đao thức chếch đi, không đón đỡ.
Nhưng mà dù cho kịp thời biến ảo thân pháp, huyết viêm phong hỏa bổ nhào tới kia thế mà giống như có sinh mệnh, vẫn dính một đoạn lên thân đao Ẩm Huyết Đao!
Phần phật!
Một bồng huyết viêm đỏ tươi lớn theo trường đao trên tay Nhạc Bình Sinh cấp tốc lan tràn lên, kéo ra một đạo trường hồng màu đỏ hẹp dài giữa không trung!
Chưa tiếp xúc đến hỏa diễm, một đoạn ống tay áo đã hoàn toàn biến mất. Nhạc Bình Sinh chấn động tay phải phát lực, đánh tan luồng Huyết Minh Chân Hỏa như nước chảy đang bám vào trên thân đao, hất văng ra ngoài. Luồng Huyết Minh Chân Hỏa này dính xuống đất, như axit siêu mạnh, trong chớp mắt thiêu đốt mặt đất thành những cái hố nhỏ lỗ chỗ.
Cảm giác của Nhạc Bình Sinh không sai, chiêu huyết viêm phong hỏa này của Thần Luân Pháp Vương quả thực quỷ dị khó hiểu. So với Huyết Khí Bạo Chấn trước đó thì hoàn toàn là tiểu đả tiểu nháo. Nhìn bộ dạng này, huyết viêm rõ ràng có đặc tính ăn mòn mạnh hơn cả axit.
Ngay khi Nhạc Bình Sinh cấp tốc bay ngược, biển lửa huyết sắc quanh thân Thần Luân Pháp Vương bỗng nhiên bắn ra bốn phía những ngọn lửa huyết sắc, từng đạo huyết tuyến to cỡ ngón út bắn về phía thân ảnh đang rút lui của Nhạc Bình Sinh!
Thần Luân Pháp Vương rốt cục chiếm được tiên cơ, diện mục tàn khốc, chợt quát lên:
"Chết!"
Nơi tơ máu mãnh liệt bắn qua, không gian như bị thiêu đốt, phát ra tiếng xèo xèo không dứt. Từng sợi tơ máu nhanh như đạn, bắn chụm về phía Nhạc Bình Sinh!
Keng!
Trong nháy mắt! Cánh tay Nhạc Bình Sinh xoay chuyển, chấn động thân đao. Trong tiếng tranh minh như rồng gầm hổ khiếu, từng mảng lớn đao quang giống như bông tuyết trong lúc nhất thời tràn ngập không gian phương viên mấy trượng!
Từng mảnh bông tuyết to bằng bàn tay cứ thế bồng bềnh lượn lờ quanh bốn phía Nhạc Bình Sinh, như thể có một trận gió lốc khuấy động đầy trời phong tuyết này.
Đó cũng không phải bông tuyết chân chính, mà là cảnh tượng sinh ra do thân đao chấn động tần số cao, vung vẩy với tốc độ đạt đến cực hạn!
Xuy xuy!
Từng sợi tơ máu mãnh liệt bắn tới đâm đầu vào trong gió tuyết do đao quang tạo thành, chỉ đi được không đến vài thước liền bị từng mảnh đao quang bông tuyết lượn vòng từng tầng bong ra từng mảng, biến thành những đốm lửa nhỏ bé tán loạn tứ phía!
"Bạo cho ta a!"
Mắt thấy sát chiêu lại lần nữa hiệu quả quá mức bé nhỏ, Thần Luân Pháp Vương nắm tay phải thành quyền, hung hăng bóp vào hư không về phía Nhạc Bình Sinh đang từng bước áp sát ngoài mấy trượng, phát ra tiếng rít!
Ầm ầm! Ầm ầm! Ầm ầm!
Những tơ máu còn lại từng đạo nhao nhao vỡ ra ngay khi vừa chạm vào biên giới đao quang! Cuốn lên từng đợt gió lốc lưu diễm nóng bỏng, oanh sát bong tróc từng tầng đao quang tuyết rơi từ bên ngoài, chấn động đến mức thân hình Nhạc Bình Sinh bên trong đao quang run rẩy kịch liệt!
Trong lúc nhất thời, dưới sự xung kích của bạo tạc kịch liệt, đại địa lắc lư không ngớt, vô số bùn cát hỗn hợp bụi bặm ngập trời bốc lên, bao phủ toàn bộ phạm vi hơn mười trượng!
"Cái này!"
Ba người Chung Thành, Diệp Khôn, Diệp Đức Liệt đứng một bên quan chiến không chớp mắt, chứng kiến huyết tuyến bạo tạc dày đặc mãnh liệt như thế, trái tim trong nháy mắt nhảy lên tận cổ họng!
Thần Luân Pháp Vương cuồng tiếu không dứt:
"Ngươi lợi hại hơn nhiều so với hai tên ngu xuẩn trước đó! Thế nhưng vẫn chưa đủ a!"
Tiếng nói vang lên đồng thời, hắn không có một chút buông lỏng, cưỡng ép đề huyết khí lên, từng đạo huyết tuyến lại lần nữa từ bên ngoài cơ thể hắn mãnh liệt bắn ra, ám sát hướng về vị trí của Nhạc Bình Sinh trong màn bụi mù đầy trời!
"Hừ!"
Một tiếng cười lạnh nương theo tiếng kim loại vang lên bang bang truyền ra từ trong ánh đao phong tuyết đầy trời, thật giống như hoàn bội giao kích, âm điệu càng lúc càng cao. Đao quang tuyết rơi đầy trời bỗng nhiên khựng lại, như thể toàn bộ thiên địa bỗng nhiên quỷ dị dừng lại.
Ầm ầm!
Trong cơn địa chấn, giữa những bông tuyết đình trệ đầy trời! Quang mang lôi đình chói mắt đến cực điểm mang theo tiếng đao minh kịch liệt lốp bốp mãnh liệt bắn ra!
Trong nháy mắt! Lưu quang xuất hiện liền đâm rách trùng điệp phong tuyết cùng bụi mù trở ngại, vạch ra một đường cong tinh tế như sao băng giữa không trung, cơ hồ trong chớp mắt liền tới trước mặt Thần Luân Pháp Vương!
Một đao kia, như tia nắng đầu tiên vạch phá bầu trời đêm nơi chân trời, chỉ một thoáng cướp đi tất cả màu sắc giữa thiên địa.
Mà đao quang phong tuyết còn sót lại phía sau Nhạc Bình Sinh, đã hoàn toàn trở thành phông nền làm nền cho một vòng lưu quang này.
Đề xuất Voz: Những câu chuyện tình yêu