Chương 404: Thiên phát sát cơ, di tinh dịch túc! (hai)

Đám người Lưu Hi còn chưa tỉnh lại, Nhạc Bình Sinh sau khi nghe xong lời thuật lại ngắn gọn của Trần Hạc Tường liền rời khỏi hầm ngầm.

Ngoại trừ phần lớn khu vực thành chính bị phá hủy, những đại lộ vốn vô cùng náo nhiệt ở các khu vực còn lại hiện tại cực kỳ quạnh quẽ. Ngoài một đội thành vệ thần sắc khẩn trương thỉnh thoảng đi qua, căn bản không nhìn thấy mấy bóng người.

Thông qua Trần Hạc Tường, Nhạc Bình Sinh biết được hiện tại có ba tên trưởng lão Phi Tuyết Lâu trấn thủ ở Bắc Ngô thành, phát động toàn thành cùng tất cả thế lực lớn nhỏ tìm kiếm dấu vết của Giáo tông Xích Huyết Giáo.

Căn cứ vào tin tức từ Phủ Thành Chủ và tin đồn đầu đường cuối ngõ, sau khi Giáo tông Xích Huyết Giáo gây ra huyết án tại Bắc Ngô thành cũng không hề đào tẩu, mà là ẩn núp lại.

Hắn cũng định đi đến Phủ Thành Chủ tìm ba tên tông sư Phi Tuyết Lâu kia trước để thám thính hành tung của Giáo tông Xích Huyết Giáo.

【 Chậc chậc chậc 】

Lúc này, Tà Linh hồi lâu không ngoi lên bỗng hiện ra, cảm thán nói:

【 Oán khí, âm khí, sát khí, tử vong cùng tuyệt vọng... Ta có thể cảm giác được dường như có thứ gì đó thú vị đang thai nghén... 】

"Hả?"

Ánh mắt Nhạc Bình Sinh khẽ động, lập tức hỏi:

"Ngươi phát hiện được gì?"

【 Một thứ rất thú vị, rất hỗn loạn, rất phức tạp. Dường như đang ẩn náu ngay trong tòa thành này. 】

Tà Linh nhắm mắt lại làm ra bộ dáng cảm nhận:

【 Xem ra có kẻ lợi dụng cái chết của vô số sâu kiến để chồng chất ra một thứ rất thú vị a, có ý tứ, rất có ý tứ! 】

Ánh mắt Nhạc Bình Sinh băng lãnh, truy vấn: "Là cái gì? Trốn ở đâu?"

【 Tiểu tử, ngươi chẳng lẽ cho rằng ta không gì không biết sao! 】

Tà Linh khinh miệt nói:

【 Đây là ưu thế trên cấp độ sinh mệnh, nhưng ta cũng chỉ có thể mơ hồ cảm giác được sự tồn tại của nó mà thôi, nếu cho rằng ta có thể giúp ngươi tìm ra hắn thì ngươi sai hoàn toàn rồi! 】

Ánh mắt Nhạc Bình Sinh lóe lên, không nói thêm gì nữa, mà Tà Linh thì đảo mắt, tiếp tục nói:

【 Tiểu tử, cấp độ sinh mệnh của ngươi bây giờ tuy không đáng nhắc tới, nhưng cũng coi như miễn cưỡng thoát khỏi hàng ngũ sâu kiến. Tại sao ngươi lại phải đi quan tâm đến sự sống chết của mấy con kiến kia? Đồng tình? Thương hại? Chính nghĩa? Đến bao giờ ngươi mới có thể vứt bỏ những tình cảm nhàm chán này? 】

【 Nhìn xem đi, nhìn xem thảm trạng của đám sâu kiến ngươi thấy dọc đường, bọn chúng cuối cùng rồi sẽ chết, nhưng nếu ngươi tiếp tục lãng phí thời gian vào những chuyện vô nghĩa như thế này, ngươi cũng sẽ... 】

Chấm dứt sự ồn ào của Tà Linh, Nhạc Bình Sinh đã đi tới cổng Phủ Thành Chủ.

Thấy Nhạc Bình Sinh cứ thế đi thẳng tới, mấy tên giáp sĩ đứng gác tại cổng Phủ Thành Chủ vừa muốn mở miệng quát lớn, Tiên Thiên chi khí toàn thân Nhạc Bình Sinh thấu thể mà ra, tạo thành một màn sáng tinh thần trùng trùng điệp điệp sau lưng, đồng thời mở miệng nói:

"Ba vị trưởng lão Phi Tuyết Lâu trấn thủ có ở đây không? Ta là Tông chủ Tinh Thần Liệt Túc Tông, muốn cùng họ thương nghị việc đuổi bắt Giáo tông Xích Huyết Giáo."

Màu sắc tinh huy mỹ lệ đập vào tầm mắt, bốn tên giáp sĩ gác cổng toàn thân run lên, đâu còn không rõ người trước mắt này cũng giống như ba vị đại nhân vật trấn thủ trong phủ, đều là Khí Đạo Tông Sư cao cao tại thượng?

"Vị đại nhân này, mời! Xin mời đại nhân chờ tại lệch sảnh một lát, ta đi bẩm báo ba vị đại nhân kia, xin chờ một chút!"

Không dám thất lễ, một giáp sĩ trong đó lập tức cung kính dẫn Nhạc Bình Sinh vào trong phủ, một người khác vội vàng chạy tới nơi ở của đám người Trần Kiếm Thư để thông báo.

Phòng khách lớn của Phủ Thành Chủ đã được dọn dẹp, làm nơi để ba tên trưởng lão trấn thủ Phi Tuyết Lâu là Trần Kiếm Thư, Vu Thắng Hồng, Từ Nhạc Sơn kiểm tra, cấm bất luận kẻ nào tiến vào.

Giờ phút này, La bàn Sưu Thiên Tác Địa lơ lửng trước mặt ba người, nguyên khí lượng lớn rót vào, trên màn sáng thu nhỏ, từng sợi tơ máu giăng khắp nơi, hỗn loạn tưng bừng.

Trong sự yên tĩnh, Từ Nhạc Sơn mở miệng nói:

"Trần trưởng lão, liên tiếp hai ngày đều không có chút động tĩnh nào, liệu Xích Dạ Kiêu có phải đã thừa dịp toàn thành hỗn loạn lẩn trốn ra khỏi thành rồi không?"

"Sẽ không!"

Trần Kiếm Thư cười lạnh một tiếng:

"Hai vị chẳng lẽ không phát hiện sao, dọc đường đi Xích Dạ Kiêu vốn có vô số cơ hội có thể ngụy trang thành người thường lẩn trốn, nhưng lần nào hắn cũng cố ý lộ hành tung để chúng ta bắt được? Hắn rút ra lượng lớn khí tức người thường trên đường đi, tất nhiên là có thủ đoạn nào đó để đột phá cảnh giới hiện tại. Ta có thể đoán được, hắn đại khái là muốn sau khi đột phá sẽ quay lại đánh chúng ta một đòn trở tay không kịp, biến chúng ta cũng thành tư lương của hắn..."

Vu Thắng Hồng gật đầu, gần một tháng truy sát đến nay, tình huống dọc đường quả thực giống như Trần Kiếm Thư nói, hắn cười khẩy:

"Bàn tính của Xích Dạ Kiêu đánh cũng khá lắm, nhưng dù hắn có đột phá đến Thượng Vị Tông Sư cũng chưa chắc là đối thủ của Trần trưởng lão, huống chi là Minh Cổ Phi Tuyết..."

"Ba vị đại nhân! Ba vị đại nhân!"

Tiếng hô hoán truyền đến, Vu Thắng Hồng nhíu mày, quay đầu nhìn về phía tên giáp sĩ sắc mặt kính úy đứng ngoài phòng khách, thản nhiên nói:

"Chuyện gì?"

"Đại nhân, có một vị Tông chủ Tinh Thần Liệt Túc Tông đến đây bái phỏng, nói là muốn thương nghị chuyện đuổi bắt ma đầu, hiện hắn đang chờ ở lệch sảnh."

"Tông chủ Tinh Thần Liệt Túc Tông?"

Trần Kiếm Thư vẫn không hề bận tâm, chẳng chút để ý, còn Vu Thắng Hồng chau mày, nhất thời căn bản không nhớ ra cái gọi là Tông chủ Tinh Thần Liệt Túc Tông rốt cuộc là nhân vật nào, quát lớn:

"Cái gì Tông chủ Tinh Thần Liệt Túc Tông, loại mèo mả gà đồng muốn gặp chúng ta ngươi cũng dám cho vào sao?"

"Chờ một chút."

Từ Nhạc Sơn dường như nhớ ra điều gì:

"Vị Tông chủ Tinh Thần Liệt Túc Tông này hình như chính là người đã đánh bại Thiếu Tôn, đứng đầu 【 Bí Truyền Long Hổ Bảng 】 kia..."

Lúc trước chuyện Thiếu Tôn khiêu chiến thế hệ thanh niên lĩnh quân của các tông phái huyên náo xôn xao, Nhạc Bình Sinh càng mượn việc đánh bại Thiếu Tôn mà leo lên vị trí thứ nhất 【 Bí Truyền Long Hổ Bảng 】, thanh danh lan truyền rộng rãi. Tuy nhiên hơn một tháng nay, ba người bọn họ mãi lo đuổi bắt Xích Dạ Kiêu, tin tức đối với bên ngoài có phần lạc hậu, Vu Thắng Hồng nhất thời không nhớ ra cũng là bình thường.

"Hóa ra là hắn... Đến cùng chúng ta thương nghị việc đuổi bắt? Một cái Võ Đạo Gia cũng dám dõng dạc, tham gia vào chuyện của Tông sư?"

Vu Thắng Hồng cười lạnh một tiếng, phất tay áo:

"Không biết sống chết! Bảo hắn đi đi!"

Nhạc Bình Sinh dù có thanh danh lan xa, danh truyền thiên hạ thế nào, cũng chỉ là một võ giả Võ Đạo bước đầu tiên mà thôi. Trong mắt ba người bọn họ ở đây, hắn là hậu sinh vãn bối từ đầu đến đuôi, căn bản không có tư cách đối thoại cùng bọn họ.

"Nhưng mà, nhưng mà..."

"Hả?"

Thấy tên giáp sĩ ấp úng, Vu Thắng Hồng lạnh giọng nói: "Nhưng mà cái gì!?"

Tên giáp sĩ trán đổ mồ hôi, trong lòng kêu khổ thấu trời, vội vàng run rẩy nói:

"Nhưng mà theo tiểu nhân thấy, vị đại nhân này cùng ba vị đại nhân, dường như cũng là... Khí Đạo Tông Sư..."

"Hả?"

Lần này, không chỉ Vu Thắng Hồng và Từ Nhạc Sơn, ngay cả Trần Kiếm Thư cũng có chút bất ngờ, mở miệng nói:

"Ngươi chắc chứ?"

Tên giáp sĩ thông báo lau mồ hôi, nói: "Chắc chắn, chắc chắn ạ!"

Từ Nhạc Sơn cười cười, ẩn ẩn có chút khinh thường, nói:

"Chuyện này lại có chút thú vị, xem ra kẻ này đã thành công tấn thăng Khí Đạo Tông Sư... Nhưng Tinh Thần Liệt Túc Tông ở xa mấy ngàn dặm, hắn chạy tới đây làm gì? Chẳng lẽ là tinh thần chính nghĩa phát tác, muốn vì dân trừ hại? Hay là mượn cơ hội chó ngáp phải ruồi này để khai hỏa danh hiệu, ra vẻ ta đây?"

"Bất luận hắn có ý đồ gì, đều không liên quan đến chúng ta. Chuyện này không phải thứ một kẻ mới tấn thăng Tông sư có thể nhúng tay, ta cũng không cho phép người khác nhúng tay, bất luận là ai."

Trần Kiếm Thư mí mắt cũng không nhấc, hờ hững mở miệng nói:

"Nhưng đối phương dù sao cũng là một Tông sư, Vu trưởng lão, làm phiền ngươi đi đuổi hắn đi."

Đề xuất Voz: Hồi ký Những ngày rong chơi
BÌNH LUẬN