Chương 410: Thiên phát sát cơ, di tinh dịch túc! (tám)
Đại địa dưới chân còn đang lắc lư, Thiếu Tôn cứ thế đứng cô độc ở biên giới bồn địa bị sóng xung kích cuồng mãnh vén ra, tóc tai bù xù, máu chảy đầy mặt, sắc mặt tựa như lệ quỷ.
Dáng vẻ hắn nhìn như chật vật, nhưng cũng chỉ là bị chút vết thương nhẹ mà thôi. Thế nhưng trong tầm mắt, khí lãng quang diễm bốc lên cùng cái bồn địa khổng lồ không nhìn thấy bờ ẩn hiện kia khiến máu hắn lạnh buốt, từng đợt hàn khí âm sâm luồn từ thân đến tâm, xông thẳng lên đỉnh đầu.
Võ đạo ý chí, tín niệm, kiêu ngạo của hắn giờ phút này đều lung lay sắp đổ, ở vào bờ vực sụp đổ.
Mà ở một hướng khác, Trần Kiếm Thư không có vận khí tốt như vậy. Bản thân đã trọng thương, chịu đợt xung kích kinh khủng này lại càng thêm rét vì tuyết lạnh vì sương, thân hình lay động, ngoại trừ miễn cưỡng đứng thẳng thì không còn chút sức lực nào, chính là một tráng đinh bình thường đi đến trước mặt cũng có thể đánh bại hắn.
Nhưng Trần Kiếm Thư vẫn chật vật ngẩng đầu nhìn chăm chú thân ảnh áo bào phần phật trên trời cao kia. Mặc dù không biết đây là vị ẩn thế cường giả nào trong Liên Minh, nhưng trong lòng không khỏi dâng lên sự kính sợ cực độ.
Huyết Đế Pháp Tướng của Xích Dạ Kiêu không thể bảo là không quỷ dị cường đại, càng là có thể tự hành bổ sung, chữa trị, nếu không thể một kích phá diệt triệt để thì gần như bất tử bất diệt.
Mà vị cường giả trên bầu trời kia, kình thiên cự túc ngưng tụ từ nguyên khí thuần túy giẫm đạp xuống, hung uy ngập trời, Xích Dạ Kiêu không ai bì nổi ngay cả thời gian một hơi thở cũng không ngăn cản được, pháp tướng ngưng tụ từ khí huyết tim một triệu người trực tiếp bạo liệt giải thể, đây là sức mạnh uy thế cỡ nào?
Khi xuất thủ có thể có uy thế trời đất sụp đổ như vậy, ngoại trừ tuyệt đỉnh Tông sư Khí Tu Vô Cực, Ngũ Khí Triều Nguyên ra, không còn ai khác.
Thậm chí Trần Kiếm Thư trong lòng có loại cảm giác, chính là trong số ít ỏi tuyệt đỉnh Tông sư, vị trên bầu trời này cũng tuyệt đối là số một số hai!
Thế nhưng hắn lục soát ký ức thế nào cũng không tìm thấy dấu vết liên quan đến vị tuyệt đỉnh Tông sư này.
Mà người duy nhất trong ba người bọn họ từng gặp Nhạc Bình Sinh là Vu Thắng Hồng đã chết triệt để trong tay Xích Dạ Kiêu, hài cốt không còn. Trần Kiếm Thư tự nhiên không nghĩ ra cường giả khủng bố trên bầu trời chính là vị Tông chủ Tinh Thần Liệt Túc Tông đã từng đến Phủ Thành Chủ bái phỏng mà hắn lại chẳng thèm để ý, thậm chí ngay cả mặt cũng chưa từng gặp một lần.
"Đau, đau, đau, đau a..."
Một lời chưa dứt. Huyết thủy vừa mới hơi biến mất trong chớp mắt lại một lần nữa tràn lan, trùng điệp, lan tràn, trải ra... Trong nháy mắt đã hóa thành đại dương màu máu mênh mông vô bờ, mùi máu tươi gay mũi phóng lên tận trời, sắc trời khó thấu. Trong tầm mắt khắp nơi đỏ lòm, không còn vật gì khác.
Máu triều bành trướng, nhưng không có mảy may cảm giác khuấy động bành trướng của biển cả mênh mông, mà là vô cùng sền sệt dính dính, tựa như nội tạng khổng lồ đang ngọ nguậy. Vừa kinh khủng lại buồn nôn. Sóng máu như núi, phát ra cũng không phải âm thanh thủy triều ầm ầm, mà là vô tận quỷ khóc sói gào!
Giáo tông Xích Huyết Giáo thế mà còn chưa chết!
Giờ khắc này, Trần Kiếm Thư ở biên giới bồn địa da đầu sắp vỡ, ngay cả Thiếu Tôn cũng đồng dạng trong lòng cuồng loạn!
Một kích kinh khủng hóa phương viên vài dặm thành thung lũng bồn địa cũng không thể giết chết Xích Dạ Kiêu, chẳng lẽ hắn thật sự là bất tử chi thân?
"Ngươi là ai? Ngươi rốt cuộc là ai?"
Thanh âm âm trầm tà ác chậm rãi phiêu đãng trong gió, trong tầm mắt xa xôi mơ hồ của bọn hắn, trong biển máu, thân thể tàn khuyết không đầy đủ của Xích Dạ Kiêu chậm rãi dâng lên từ huyết hải. Đầu, tứ chi, thân thể hắn rõ ràng đã vỡ tan, giải thể, lại bị từng đạo huyết sắc quang mang cưỡng ép kết nối, thậm chí có thể thấy rõ nội tạng nhúc nhích bên trong thân thể. Thương thế vốn đủ đưa người vào chỗ chết hết lần này tới lần khác lại không ảnh hưởng gì đối với Xích Dạ Kiêu, miệng hắn vẫn đóng mở, phát ra tiếng rít khàn khàn giống như rắn độc:
"Ngày xưa không oán, ngày nay không thù, cường giả như ngươi, ta rõ ràng chưa từng đắc tội..."
Nhạc Bình Sinh yên tĩnh không tiếng động, hờ hững nhìn chăm chú máu triều lan tràn nơi trung tâm thung lũng bồn địa cùng Xích Dạ Kiêu khởi tử hoàn sinh trái với lẽ thường, không có bất kỳ ý định trả lời nào.
Thấy Nhạc Bình Sinh không chút để ý, Xích Dạ Kiêu nhe răng cười một tiếng: "Được rồi, không quan trọng, nhưng ngươi cho rằng ngươi đã thắng ư!?"
Trong miệng Xích Dạ Kiêu phát ra tiếng cười cuồng đinh tai nhức óc, hai chưởng lật tay bỗng nhiên hất lên, hung hăng cắm vào lòng đất sâu không biết bao nhiêu, vô tận hải triều huyết quang đồng dạng không giữ lại chút nào đánh vào lòng đất.
Ong!
Mặt đất trong phạm vi cho phép đột nhiên rung động cấp tốc, như là vật hung thần gì đó bị trấn áp dưới lòng đất sắp phá đất mà lên, một cỗ khí cơ nguy hiểm tràn ngập bốn phía, từng luồng từng luồng thủy triều màu máu lớn từ đất bằng mà sinh, như suối nước ngầm trực tiếp phun ra từ khe hở thổ nhưỡng, chỉ thoáng cái đã nhấn chìm hàng trăm hàng ngàn mét vuông xung quanh, nhấc lên sóng lớn màu máu cao mấy trượng trên mặt đất!
Những sóng lớn màu máu này như thật như ảo, mặc dù không phải nước chảy biến thành, lại phát ra tiếng gầm bành trướng như núi kêu biển gầm, mấy chỗ đầu sóng cao bảy tám trượng đánh vào nhau, kích thích từng đoàn từng đoàn sương mù màu máu tựa như ảo mộng bốc hơi lên.
Đây là lượng lớn sát khí dưới lòng đất bị Xích Dạ Kiêu dùng bí pháp trực tiếp dẫn đường ra, sinh sinh tạo ra một chỗ huyết trì biển cả ngay trên bồn địa!
Trong huyết trì, trực tiếp nứt ra một đạo khe hở thâm thúy không đáy phảng phất thông hướng địa ngục thâm uyên, vong linh trắng bệch giống như thủy triều phun trào nghẹn ngào gào thét tuôn ra từ đó, nơi đi qua thôn phệ không khí, thôn phệ quang minh, thôn phệ sinh cơ, thôn phệ hết thảy. Vô tận oan hồn xông phá huyết hải, huyết quang điên cuồng trào lên bay lên, xoay quanh mà lên, như giao hợp lẫn nhau xoắn xuýt quấn quanh, trong khoảnh khắc hóa thành một con huyết long uốn lượn!
Huyết long toàn thân hiện ra một loại quang mang tuyệt vọng đủ để vạn vật tàn lụi, bên ngoài thân lân giáp in từng khuôn mặt quỷ dữ tợn, lít nha lít nhít chừng mấy ngàn hơn vạn. Đều là từng oán linh kêu thảm rên rỉ, chúng hội tụ thành dòng lũ, không ngừng trào lên va chạm, phát ra tiếng gào thét thê lương làm cho người ta lông tóc dựng đứng.
Con huyết long to lớn này tựa hồ đem đủ loại cảm xúc không cam lòng, oán hận cùng tuyệt vọng châm lửa thuế biến, xen lẫn tiếng cười làm càn như điên dại của Xích Dạ Kiêu. Huyết long thân hình khổng lồ cao hàng trăm trượng sừng sững giữa thiên địa, tàn phá bừa bãi trong thủy triều huyết hải, điều khiển sóng gió. Giữa long xà uốn lượn, âm thanh lân giáp ma sát lẫn nhau như kim thiết giao kích, mang theo một loại hương vị kim thiết đao binh, như thể từng mảnh lân giáp huyết quang đá lởm chởm kia chính là từng thanh thần binh sắc bén dị thường!
Chiêu này là Xích Dạ Kiêu dùng 【 Sáp Huyết Địa Hoàng Đạo 】 phối hợp cùng Âm Huyết Quy Nguyên Châu, câu dẫn ra hung sát chi khí tiềm ẩn vô số năm dưới lòng đất. Nếu thi triển chiêu này tại những chiến trường cổ đại từng có vô số người chiến tử, hung uy sát khí tử vong tích lũy ngàn vạn người một khi bộc phát, một kích thậm chí có khả năng giết chết Luyện Thần Tôn Giả!
Một cước giẫm đạp vô tình miệt thị kia của Nhạc Bình Sinh khiến sự hung ác bạo ngược trong lòng Xích Dạ Kiêu tích tụ đến cực điểm, giờ khắc này triệt để bộc phát ra thủ đoạn cuối cùng của mình!
Đề xuất Ngôn Tình: Tinh Hán Xán Lạn