Chương 74: Ngụy trang
Sáng sớm, tại bãi đất trống nơi cửa thành, dòng người phun trào lạ thường.
Một thân ảnh cường tráng đã không còn chút khí tức, trong tư thế quỳ bị trói vào một cái cọc gỗ. Trên mặt cọc gỗ viết mấy chữ to máu me đầm đìa:
Xích Huyết Giáo dư nghiệt, trừng phạt đúng tội!
Người chết này không biết do ai đặt ở đây, từ chiều hôm qua đến giờ không ai dám đến cởi trói. Cư dân Bắc Ngô thành vây quanh, nhìn thân ảnh đang quỳ rạp trên mặt đất mà nghị luận ầm ĩ.
"Má ơi, là ai làm vậy? Cứ để thế này đơn giản muốn hù chết người ta!"
"Ngươi còn không biết à? Từ hôm qua cái xác này đã quỳ ở đây rồi. Đội vệ binh thành phố làm ăn cái gì không biết, sao cũng chẳng quản lý chút nào."
"Đội vệ binh thành phố? Ai quản mấy chuyện thối nát này chứ, một đám như chăn dê, thời gian này ngươi thấy bọn họ lúc nào?"
Lúc này cũng có người nhận ra thân phận kẻ đang quỳ, hô lớn:
"Đây không phải là tên súc sinh hôm qua hành hung trên đường, còn suýt chút nữa ném chết cháu gái của lão Lý đầu sao?!"
"Hóa ra là tên súc sinh đó! Ta đã bảo sao cái khổ người to lớn này nhìn quen mắt thế! Đây thật là lão thiên có mắt a!"
"Làm tốt lắm, làm tốt lắm! Là ai ra tay thật sự là đã làm một việc đại thiện! Loại súc sinh này nên như vậy, để tiếng xấu muôn đời! Phi! Đáng đời!"
Càng ngày càng nhiều người nhận ra thân phận Vương Tông Siêu, hung hăng nhổ nước bọt xuống đất. Còn về Xích Huyết Giáo là cái gì thì gần như chẳng ai biết. Bất quá với tâm tính mộc mạc của những người này, thế lực có cái tên như vậy thì có thể là thứ tốt lành gì chứ?
Tiếng mắng chửi, tiếng gọi hay vang lên không dứt. Trốn sau đám người, bốn kẻ Phương Minh, Tần Tuyết Y, Phạm Chinh, Tôn Hải Triều sắc mặt cực độ khó coi. Bọn hắn quay người đi về, lại thấy rèm xe ngựa bị vén lên, đôi mắt Ứng Tông Đạo khẽ híp lại.
"Thật sự là gan to bằng trời a..."
Không biết Ứng Tông Đạo đang nói kẻ giết Vương Tông Siêu hay là đang nói đám tiện dân xung quanh, bốn người không ai dám lên tiếng.
"Bao lâu rồi?"
Sắc mặt Ứng Tông Đạo lộ ra nụ cười ôn tồn lễ độ, khiến người ta không cảm thấy chút sát ý nào, nói:
"Đã bao lâu rồi ta chưa gặp kẻ nào gan to bằng trời như thế?"
Thân thể bốn người Phương Minh, Tần Tuyết Y, Phạm Chinh, Tôn Hải Triều khẽ run lên, cảm giác nhiệt độ quanh thân dường như giảm xuống vài phần. Vị Xích Luyện Pháp Vương này càng biểu hiện tâm bình khí hòa như mộc xuân phong, thì dưới lớp mặt nạ đó càng ẩn giấu sự điên cuồng và ngang ngược khó tưởng tượng nổi.
Là những kẻ đi theo Ứng Tông Đạo thời gian không ngắn, trong lòng bốn người biết rõ mồn một.
"Vương Tông Siêu đã dùng qua Âm Minh Ngưng Huyết Đan do ta ban tặng, ít nhất việc tẩy tủy thay máu cũng hoàn thành được năm phần. Tại cái nơi thâm sơn cùng cốc, trình độ võ đạo thấp kém này, ai có thể giết chết hắn?"
Ứng Tông Đạo lẩm bẩm một mình, con ngươi ẩn ẩn lộ ra huyết sắc nhìn về phía bốn người đang đứng, nhẹ giọng hỏi: "Các ngươi nghe được tin tức gì?"
"Pháp Vương đại nhân,"
Đôi môi đỏ mọng như máu của Tần Tuyết Y khẽ động:
"Suy đoán trước đó của Phạm Chinh không sai. So sánh tin tức nghe được từ các nơi, Vương Tông Siêu rất có thể bị một tên vệ đạo sĩ nào đó không rõ lai lịch nhìn thấu thân phận nhưng lại không làm gì được, nên mới bị truy sát một đường đến đây. Hơn nữa, khả năng cực lớn là hắn vẫn chưa rời khỏi nơi này?"
"A?"
Ứng Tông Đạo không ngẩng đầu lên, chậm rãi nói:
"Trên thực tế, bản tọa cũng không quan tâm các ngươi có tra được manh mối gì hay không."
"Một ngày!"
Ánh mắt Ứng Tông Đạo hờ hững, nhìn bốn tên thủ hạ lạnh lùng nói:
"Các ngươi chỉ có trọn vẹn ngày hôm nay! Ta mặc kệ cái gì truy sát hay vệ đạo sĩ, các ngươi đã lãng phí quá nhiều thời gian của ta. Đến tối nay, sau khi ta dự tiệc trở về, ta muốn nhìn thấy đầu của hung thủ. Nếu như không có, liền dùng đầu của một trong các ngươi để thay thế đi!"
Bạch!
Rèm cửa trong nháy mắt bị kéo lại, con ngựa khẽ hí một tiếng rồi cất vó.
Bánh xe bắt đầu chuyển động.
Đứng tại chỗ, nhìn chăm chú xe ngựa của Ứng Tông Đạo dần dần đi xa, sắc mặt bốn người cực độ khó coi.
"Làm sao bây giờ? Từ giờ đến lúc Pháp Vương đại nhân dự tiệc xong nhiều nhất chỉ còn sáu canh giờ, thời gian ngắn như vậy làm sao có thể bắt được hung thủ?"
Tôn Hải Triều nhìn về phía Tần Tuyết Y.
Trong nhóm bọn hắn, Tần Tuyết Y là người có tu vi võ đạo cùng đầu óc thủ đoạn lợi hại nhất, ngay cả kẻ thích nổi điên như Vương Tông Siêu cũng rất nể phục nữ nhân này.
"Chưa hẳn là không thể!"
Tần Tuyết Y hít sâu một hơi:
"Xem ra sự thất bại liên tiếp của chúng ta đã khiến Pháp Vương đại nhân mất hết thể diện, kiên nhẫn đã đến cực hạn. Chuyện này nói đi cũng phải nói lại, chỉ cần hung thủ chưa rời đi, liền có cơ hội rất lớn."
"Chỉ sợ tên hung thủ này biết sự hiện diện của chúng ta, cảm thấy không phải đối thủ liền đã bỏ trốn!" Phương Minh quét mắt nhìn bốn phía, lắc đầu nói.
"Ta cho rằng khả năng tên hung thủ này chạy trốn nhiều nhất chỉ có ba thành." Tần Tuyết Y thể hiện vẻ mặt trí tuệ vững vàng, ánh mắt chuyển hướng về phía thi thể đang quỳ của Vương Tông Siêu:
"Tên vệ đạo sĩ này rất thú vị a, người đã chết còn muốn bắt hắn quỳ ở đây. Đây là đang thị uy với chúng ta hay là đang phát tiết phẫn nộ của mình? Mà một người như vậy, chỉ sợ sẽ không vì biết sự hiện diện của chúng ta mà cứ thế xám xịt chạy trốn."
Phạm Chinh nhìn dòng người qua lại, thấp giọng nói: "Mặc kệ kẻ này có chạy trốn hay không, chúng ta lập tức chia nhau ra điều tra đi, chẳng lẽ các ngươi muốn đem đầu của mình đặt lên bàn của đại nhân?"
"Đi!"
Bốn người tản ra trà trộn vào dòng người.
Giờ phút này trong lòng Tần Tuyết Y đã có phương hướng. Nàng một đường hỏi thăm, tìm kiếm cái gọi là lão Lý đầu và cháu gái mà nàng đã lưu tâm ghi nhớ. Người nơi này đại đa số nghe đều là tin đồn, tìm được lão Lý đầu, nói không chừng chính là một đột phá khẩu.
Tần Tuyết Y dung mạo diễm lệ, việc hỏi thăm tin tức cũng thuận lợi không ít. Tốn gần hai canh giờ, nàng đã tìm được con phố mà hôm qua Vương Tông Siêu bị chặn lại.
Quét mắt nhìn cảnh tượng chung quanh, tiếng rao hàng của những người bán hàng rong hai bên đường không dứt bên tai, nếu không phải nhìn thấy những vết nứt ghê người trên mặt đất, ai cũng không nhận ra nơi này đã từng xảy ra một trận chém giết cực kỳ kịch liệt.
Ánh mắt Tần Tuyết Y dừng lại ở người bán hàng rong thứ ba đếm ngược, một lão hán trên trán quấn băng gạc.
Chẳng lẽ là hắn?
Thân hình nàng chậm rãi đi tới.
"Cô nương, cô muốn mua gì?" Lão hán họ Lý chỉ cảm thấy nữ tử đang đi tới này đẹp đến mức không tưởng nổi, không dám nhìn nhiều, ân cần hỏi: "Những món đồ ăn này đều tươi mới, tuyệt đối ngon."
Lúc này bên cạnh sạp hàng, một cái đầu nhỏ ló ra một nửa, thận trọng nhìn Tần Tuyết Y.
"Thật đáng yêu!"
Tần Tuyết Y cười cười vươn tay tựa hồ muốn xoa đầu tiểu nữ hài. Cháu gái của lão hán họ Lý dường như có chút sợ hãi, đầu rụt lại, né về phía sau. Sâu trong con ngươi Tần Tuyết Y hiện lên một tia lệ khí, ngày thường máu tươi của loại hài đồng này là thức uống nàng thích nhất, nhưng bây giờ chỉ có thể nhịn xuống.
Nàng ngẩng đầu cười nói:
"Lão trượng, ta không phải tới mua đồ, ta tới tìm ân nhân, muốn nghe ngóng tin tức từ ông."
Trương lão hán cảm thấy kỳ quái, nói: "Ân nhân? Ân nhân gì cơ?"
Tần Tuyết Y làm ra vẻ mặt cảm kích vô cùng:
"Trượng phu của ta hôm qua trên đường suýt chút nữa bị một gã đại hán hung ác đụng chết, hắn nói nếu không có người cứu hắn, khả năng ngay cả mạng cũng mất rồi. Hắn bây giờ đang ở nhà dưỡng thương, muốn ta tìm vị ân nhân kia để hảo hảo cảm tạ một phen. Ông có biết vị ân nhân kia hiện giờ ở đâu không?"
Nghe nữ tử trước mắt nói vậy, lão hán họ Lý đột nhiên kích động.
"Trượng phu cô cũng chịu đại ân của vị anh hùng kia sao?" Lão hán họ Lý kích động đến mức nói năng lộn xộn: "Người tốt, người tốt nha! Nếu như không phải hắn, cháu gái của ta liền gặp..."
Tần Tuyết Y không có hứng thú nghe lão đầu này lải nhải, gọn gàng dứt khoát hỏi: "Lão trượng, ông có biết người đó hiện giờ ở đâu không? Ta muốn đích thân tới bái tạ."
Lão hán họ Lý sửng sốt một chút, ấp úng nói: "Vị anh hùng này cũng là gương mặt lạ, ta chưa từng gặp qua, bất quá ta thấy bọn họ dường như đi cùng với Triệu quán chủ của Hoành Luyện võ quán. Cô có thể đi hỏi thử Triệu quán chủ, có lẽ ông ấy biết?"
Triệu quán chủ của Hoành Luyện võ quán?
"Hoành Luyện võ quán đi như thế nào?"
Lão Lý đầu chỉ dẫn phương hướng đại khái, nhận được tin tức, Tần Tuyết Y gật đầu, trực tiếp quay người rời đi. Thời gian cấp bách, nàng không muốn dây dưa thêm với lão già này, chỉ để lại lão hán họ Lý đứng nguyên tại chỗ thở dài:
"Dáng dấp ngược lại là rất đẹp, nhưng tính tình chẳng ra sao cả, một điểm lễ phép cũng không biết. Mong là đừng đắc tội với ân nhân."
Đề xuất Huyền Huyễn: Ta Ở Huyền Vũ Trên Lưng Xây Gia Viên