Chương 84: Quái vật

Khi một quyền bá liệt như vậy đến trước mắt, lông tóc Ứng Tông Đạo một cái dựng đứng, trong lòng nổi lên cảm giác nguy hiểm trước nay chưa từng có. Không lo được suy nghĩ tiền căn hậu quả nữa, nắm đấm đang dần phóng đại trước mắt cùng tiếng gió gào thét kịch liệt bên tai đều đang nhắc nhở hắn:

Tên gia hỏa không biết từ đâu chui ra này, là đối thủ mạnh nhất hắn từng gặp!

Oanh!

Tại trung tâm hai người giao kích, không khí cũng giống như mặt nước, bỗng nhiên khuấy động từng vòng từng vòng sóng gợn trong suốt, không gian đều tựa hồ có chút vặn vẹo, chấn động, có thể thấy lực lượng một quyền này của Nhạc Bình Sinh mãnh liệt đến mức nào!

Nương theo tiếng nổ lớn, thân ảnh Ứng Tông Đạo bỗng nhiên bay ngược ra ngoài! Trong mắt tất cả mọi người chỉ lóe lên một cái rồi biến mất, không thấy bóng dáng.

Không kịp trốn tránh, Ứng Tông Đạo hóa quyền thành chưởng, trong khoảnh khắc đỡ lên, cả người bị một cỗ cự lực như núi lửa phun trào hung hăng đánh bay!

Đồng thời khi thân thể Ứng Tông Đạo bay ngược ra, va chạm cực tốc vào Tề Tông Thân đang ở sau lưng hắn còn chưa kịp phản ứng. Tên tân nhiệm Bắc Ngô thành thành chủ này ngay cả một tiếng cũng không kịp phát ra, liền kèm theo tiếng xương cốt bạo hưởng, văng đi!

Dưới sự va chạm hung mãnh như vậy, Tề Tông Thân chưa kịp rơi xuống đất đã trở thành người chết.

Ầm! Trong tiếng rung lắc của cả tòa đại sảnh, thân thể Ứng Tông Đạo giống như đập nát đậu phụ, không chút trở ngại phá vỡ vách tường, không thấy tăm hơi.

Trước mắt bao người, một quyền này của Nhạc Bình Sinh lại trực tiếp đánh bay hắn hơn mười trượng.

Mọi người ở đây ngay cả thở mạnh cũng không dám, cái chết của thành chủ cũng chẳng ai chú ý, toàn bộ như thấy quỷ nhìn chằm chằm thân ảnh Ma Thần trẻ tuổi giữa sân.

Ứng Tông Đạo hung mãnh cỡ nào? Ba thủ lĩnh bang phái võ lực cao cường đều bị trọng thương trong một lần đối mặt, bò cũng không dậy nổi! Chính một hung nhân như vậy, dưới mí mắt bọn họ, lại bị một người trẻ tuổi không rõ lai lịch, nhìn qua phổ thông đánh bay bằng một quyền.

Nhất là Trần Hạc Tường, sắc mặt ông vô cùng đặc sắc, gần như cho rằng mình bị hoa mắt. Mà Triệu Sùng Lỗi bên cạnh ông từng được chứng kiến một phần vũ lực của Nhạc Bình Sinh, sau khi rung động lẩm bẩm nói:

"Trần quán chủ, học sinh này của ông không vừa, thật ghê gớm..."

Các võ quán quán chủ khác vẫn đang trong cảm xúc chấn động, mà Trần Hạc Tường cảm thấy cả đời này cộng lại cũng không bằng sự kinh ngạc trong lòng ông giờ phút này.

Làm sao có thể? Tại sao mình chưa bao giờ biết? Hắn mới bao nhiêu tuổi? Nhạc Bình Sinh rốt cuộc lai lịch ra sao?

Nhạc Bình Sinh không để ý đến những điều này, nhíu mày nhìn về phía lỗ hổng lớn bị Ứng Tông Đạo đâm thủng. Ngay trước khắc hai người giao kích vừa rồi, hắn có thể cảm giác rõ ràng lực đạo một quyền của mình bị tư thế song chưởng của Ứng Tông Đạo kích nổ sớm, hiệu quả thu được xa không như dự đoán.

Tựa như đạn pháo phát nổ trước khi trúng mục tiêu, nhìn thì thấy thân thể Ứng Tông Đạo bị đánh bay trong nháy mắt, thực tế rất có thể hắn căn bản không chịu thương thế nghiêm trọng nào. Rất hiển nhiên là kinh nghiệm võ đạo cao siêu cùng kỹ nghệ của Ứng Tông Đạo đã phát huy tác dụng.

Nhạc Bình Sinh bất ngờ nhưng cũng không để ý. Đối với hắn mà nói, kể từ khi giáng lâm thế giới này, chưa từng có trận chiến nào là dựa vào chiêu thức kỹ xảo để giành thắng lợi. Hắn am hiểu, chính là dùng lực lượng thuần túy hung hăng nghiền ép kẻ thù!

Sự yên tĩnh của sảnh yến hội duy trì không được bao lâu liền bị phá vỡ.

Soạt một tiếng!

Một bóng người từ trong đống phế tích gạch đá đứng lên! Đám người còn lại lập tức quay đầu nhìn. Xa xa chỉ thấy Ứng Tông Đạo toàn thân bụi đất, quần áo rách nát, nhưng ánh mắt lại giống như phát sáng, thể hiện sắc thái cực độ bạo ngược, tàn nhẫn!

Lông mày hắn không biết vì nguyên nhân gì, thế mà lại lần nữa biến thành huyết hồng, phối hợp với khí tức ngang ngược, không ai bì nổi tỏa ra giờ phút này, mang lại cho người ta cảm giác cực độ tà ác, yêu dị.

"Rất tốt, rất tốt... Đã bao lâu rồi? Chính ta cũng không nhớ nổi bao lâu chưa bị thương. Trong ngần ấy năm, ngươi là kẻ đầu tiên khiến ta bị thương đổ máu..."

Giọng nói Ứng Tông Đạo chuyện giống như gió lạnh thổi qua,

Lông tóc trên người những kẻ đứng xem toàn bộ dựng đứng, tựa hồ sắp có chuyện kinh khủng xảy ra. Hắn chậm rãi từng bước đi về phía Nhạc Bình Sinh, cười tàn nhẫn nói:

"Ngươi muốn chết thế nào? Hửm? Nói ra đi, ta có thể thỏa..."

"Nói nhảm nhiều!"

Một tiếng ầm vang!

Tiếng nổ kịch liệt của không khí trực tiếp cắt ngang lời Ứng Tông Đạo. Nhạc Bình Sinh mặt mũi lãnh khốc, căn bản không có hứng thú nghe Ứng Tông Đạo nói nhảm, trong mặt đất không ngừng rung động đã bạo lướt tới, đồng thời bàn tay chụm lại thành đao, chém bổ xuống đầu!

"Không biết sống chết!"

Ngay khi ác phong gào thét của Nhạc Bình Sinh, một thức mô phỏng 【Huyết Thủ Đao】 của Phạm Chinh lao thẳng đến trán, Ứng Tông Đạo cảm nhận được sự miệt thị im ắng của Nhạc Bình Sinh, nổi giận lên tiếng. Cơ bắp cánh tay hắn căng cứng, hóa thành ác mãng chọn người mà phệ, hung mãnh quăng tới!

Cánh tay hai người va chạm, đầu tiên là một tiếng phịch do cơ bắp vật lộn, sau đó liên tục va chạm ba, bốn lần, lại phát ra âm thanh giống như sắt thép đụng nhau. Bởi vì trong lúc va chạm, từng thớ cơ bắp trên cánh tay Nhạc Bình Sinh nổi lên, giống như thanh thép. Mà Ứng Tông Đạo cũng tương tự như thế!

Mấy chiêu biến hóa này đều hết sức đơn giản. Nhưng trong mắt người ngoài, thanh thế thật sự quá lớn!

Vô luận là Nhạc Bình Sinh hay Ứng Tông Đạo, tùy ý ra một tay, thân thể mang theo kình phong bạo hưởng, khí lưu xoay tròn, cánh tay đập xuống, người ở đây đều có thể thấy rõ vết tích không khí bị xé rách.

Chưa hết, dưới chân hai người, nền gạch xanh to lớn từng khối từng khối nứt vỡ, trong những bước chuyển đổi, phi đằng, đá vụn bắn tứ tung!

Phù phù phù phù!

Mấy khối gạch vụn to bằng nắm tay bắn vào người những kẻ đứng gần, lập tức không nói tiếng nào xụi lơ trên mặt đất, cả người đầy máu bị đập hôn mê bất tỉnh. Có người cơ trí lập tức di chuyển bàn, dựng đứng lên, che chắn cho mọi người.

Lúc này, toàn bộ người trong sảnh yến hội đều chạy dồn về phía xa nhất, dán chặt vào chân tường. Không còn ai dám lại gần quan sát hai con quái vật giao thủ.

Cánh tay hai người luân phiên va chạm, Nhạc Bình Sinh bỗng nhiên một tay khẽ chống, lập tức toàn bộ cánh tay sung huyết, từng sợi gân lớn nổi lên, cơ bắp trên lòng bàn tay đột nhiên phồng lên, đồng thời bàn tay to lớn tỏa sáng xanh đen nắm chặt thành quyền, khí lưu cuồn cuộn, bạo nhiên đè xuống!

Chính là chiêu bài 【Nhất Hợp Tung Quyền】 của Trần Hạc Tường! Nhạc Bình Sinh sau mấy hiệp giao thủ, giống như đang tôi luyện kỹ nghệ võ đạo của mình, thi triển ra chiêu thức đả kích này!

Huyết sắc lông mày của Ứng Tông Đạo mãnh liệt giương lên, ánh mắt bỗng chốc trở nên sáng như tia chớp, chói mắt. Trong con ngươi càng in rõ hình dáng bàn tay Nhạc Bình Sinh, trên mặt lộ ra nụ cười chế nhạo:

"Chiêu thức của ngươi, quá kém!"

Đề xuất Tiên Hiệp: Đệ Nhất Danh Sách
BÌNH LUẬN