Chương 106

Tiếng nói văng vẳng từ phía sau lưng, tôi ngoái lại thì ra là bé P.A bé bỏng đang cầm cái túi gì to đùng chạy lạch bạch ra. Tôi chưa kịp "đặt ass" thì bị trúng một cước văng ra khỏi ghế. Ngậm ngùi lếch body vào nhà thằng T lôi ra cái ghế cóc nữa.

- Vào 3 ra 7 đê ku e. Ở đây cũng 3 4 lon hết rồi. - Lão mập hích hích cái mặt, con mắt lừ đừ nhìn tôi, nhìn mặt chẳng khác nào ngáo đá.

- Nhìn mặt ông thì 3 thùng chứ 3 lon nổi gì? - Tôi liếc đểu lão.

- Hè hè...t làm sáng giờ cũng mấy chập rồi. Thôi khui lon đi m đừng có dài dòng. - Lão mập già cầm lon Saigon xanh đưa cho tôi.

- Oh, thế lát nữa có xin về thì nhớ là phải 7 lon nha a ấy. - Tôi cười đểu.

- Không phải lo, cái này à? (lão cầm lon bia giơ lên trước mặt) Như trà đá thôi. - Lão mập cười nửa miệng nhìn mà muốn phang cho một đạp hết biết.

- Oh yes, thì trà đá. - Tôi cầm bia lên tu một hơi hết mẹ 3 lon, buông lon bia ra phê hơn con tê tê, cổ họng tê buốt.

P.A với bà Y nhìn tôi mà há hốc mồm, chắc không ngờ tôi "menly" tới vậy. Mà đâu phải lần đầu tôi chơi kiểu này. Rượu tôi còn làm hơi hết 1 xị luôn mà, bia bọt này nhằm nhò gì. Tại mới vừa ăn no căng nên bia vào nó hơi sốc bụng xíu.

- Hôm nay rãnh nách hay sao mà bày ra nhậu sớm vậy? Ít ra cũng 10h mới đến hẹn chứ. - Tôi nói, tại 10h khuya là "giờ vàng" của bọn tôi.

- A V mua mồi mua bia đem sang tận nơi không lẽ lại từ chối? - Thằng T nói.

Mấy cái vụ cà kê la lếch ở vỉa hè này lúc còn là học sinh bọn tôi hay làm hoài, nhớ lại cái quãng thời gian hoàng kim khi xưa chưa có gấu. Bây giờ, chỉ còn ngậm ngùi than thở "thời oanh liệt nay còn đâu". Lúc xưa cứ hết ăn rồi chơi, hết chơi lại đi quẩy, mà hết quẩy thì đâm ra ngứa tay, mà hết ngứa tay là đi ngủ. Còn bây giờ...

"Anh ơi đi ngủ." Là cho dù đang làm gì cũng phải gạt sang một bên mà đi ngủ, "anh nhậu về sớm nha" thế là uống tranh thủ về cho kịp giờ giới nghiêm. Còn mà "anh ơi tắt máy trả bài" thế là... Có gấu đúng là sướng về mọi mặt, nhưng có gấu cũng bị giới hạn nhiều thứ. Đi với gấu gặp gái đẹp không dám nhìn, đi với gấu phải tuân thủ luật giao thông. Haizzz, cái thời xa xưa nay chỉ còn là kỷ niệm.
.....

Đề xuất Tiên Hiệp: Chăn Nuôi Toàn Nhân Loại
Quay lại truyện Nhật ký đời tôi
BÌNH LUẬN